Nguyễn Thanh Văn

Điếm đỏ

Truyện Nguyễn Thanh Văn Dạo đó, như nhiều người ở quê tôi vẫn còn nhớ, đĩ thì gọi là đĩ, điếm thì gọi là…

Thơ Nguyễn Thanh Văn

NHƯỜNG NHÀ   Chân tôi là chân đi Không chịu làm nạn nhân trong căn mồ tù túng Anh cứ tự nhiên chuyển sang…