Thơ Đàm Thùy Dương

unnamed

 Thơ Đàm Thùy Dương

 Nhà thơ Giáng Vân chọn và giới thiệu cho Văn Việt

 

unnamed

Đàm Thùy Dương

Văn Việt: Đàm Thùy Dương sinh năm 1990,  quê Đà nẵng. Tốt nghiệp khoa Viết văn, Đại học Văn hóa, Hà Nội.  Sau  đó Đàm Thùy Dương học biên kịch điện ảnh ở Trung quốc. Hiện cư trú tại Mỹ.

 

 

Cây đức hạnh

 

 

Cây đức hạnh mọc giữa cổng tình nhân

Người đời ươm tưới vun vén

                bằng nước bọt bằng lưỡi cong bằng miệng rộng

Em cay đắng nhận ra mình

Không có tên trên chiếc lá nào

Dù là chiếc lá đã thoát thai!

 

 

Ôi đức hạnh đàn bà!

Ôi những khoảng nứt tội danh!

Sần sùi

Bao ánh mắt bao giọng cười bao lời nói

 

Em trèo qua cây đức hạnh thế nhân

Đứng trước cổng tình yêu

Hơi mòn kiêu hãnh

 

 

Anh

Chỉ cần một người hiểu

Thì bầu trời vẫn xanh

Em yêu anh không phải với chiếc lá đức hạnh đàn bà

 

 

4.2007

 

 

 

Năm lần chết trong ngày

 

 

Em cột chân nhảy lò cò      

trên con đường xám xì gương mặt người quen chất đống

Em bấu nát lưỡi ngày nào cũng thèm khát một vị anh   

Em xào lăn cuống họng ngày nào cũng rặt phun vô nghĩa

Em nhúng giấm em ngày nào cũng em

  

*

Đêm bắt đầu ngày chết

Ngày bắt đầu đêm sống trong bóng

bộ não giả giá rẻ chất lượng đảm bảo của ngày

Em bắt đầu em chết trong em

chết trong đêm chết trong

bản tin tẻ nhạt sáng trưa chiều tối khuya

Năm lần chết trong ngày đổi sự bắt đầu cũ rích

           

*

 

Bộ đồ ngủ bị giấc mơ vần nhắm nhém

Em chết năm lần trong ngày sống lại trong mơ

Mỗi đêm mỗi khác.

                                                                       

6-2008

 

 

 

Sự thật

 

Sự thật nở bung một triệu cánh hoa nhọn nung chật đám lưỡi

Chín trăm chín chín ngàn chín trăm chín chín đau buốt

Sót một yêu kiều

Dỗ dành (sự dỗ dành ngu ngốc vụng về nhả cợt chưa từng thấy)

“Đó mới là sự thật. Ít nhất thì đó mới là sự thật”

 

*

 

Đêm về từ hôm qua

Chiếc ghế hồng ngón tay buồn bã gục đầu đuôi mắt nặng không bưng bít nổi châu trong vắt

Ước mù câm điếc (một điều ước không nhân văn với ai chỉ nhân văn với sự thật)

Vẫn ước mù câm điếc

 

*

 

Đêm về từ hôm qua

Ước người điếc nghe được tất cả trừ âm thanh phát ra từ miệng

 

Nhà bên đánh rơi bản nhạc không lời

 

*

 

Lần lượt nép vào đêm

Dù đêm là hôm qua hôm qua hay ngàn hôm qua sau nữa

Ước người câm nói được tất cả trừ lời chỉ phát ra bằng lưỡi

 

Đám hoa sao khô gầy rũ buồn xuống đôi vai mỏng hãi trời giông tố

Cơn giông tố lưỡi

 

*

 

Hò hẹn mãi đêm về từ hôm qua

Dù là anh là em là đêm là hôm qua không là gì cả nói lời đầu tiên cũng là lời kết thúc

Ước người mù thấy được tất cả trừ hình chỉ vẽ bằng móng vuốt

 

Bức tường khoan cắt bê tông xám xỉn

Xin liên lạc nếu cần biết thêm chi tiết về móng vuốt

 

*

 

Ước gì sự thật nhân văn.

 

*

 

Sự thật nhân văn ở một yêu kiều sót lại

 

“Đó mới là sự thật. Ít nhất thì đó mới là sự thật”

                                               

12-2008

 

 

 

Con kiến màu cánh gián

 

Đó là một chuyện bình thường

Em đem lòng yêu con kiến màu cánh gián

Tình yêu ngậm ca ở đầu ngón tay. Trong. Mỏng.

 

*

Lễ thành hôn có thể sẽ được tổ chức trên khinh khí cầu

Cũng có thể không nếu người em yêu sợ phải nhìn thấy mình quá xa mọi thứ

Trong lễ thành hôn có thể em sẽ mặc chiếc váy trắng như tiếng suối

Cũng có thể không nếu người em yêu sợ phải nhìn thấy mình quá gần mọi thứ

Đó là một chuyện bình thường

 

*

Có thể em sẽ đếm được số chân của vị hôn phu trong đêm tân hôn

Cũng có thể em sẽ không đếm được

Có thể em sẽ vẽ được đường chì màu nâu đỏ lên đôi mắt

Cũng có thể em chỉ tự làm đau cây bút chì

Cỏ thể em sẽ ngoại tình hai ngày sau đó

Cũng có thể em sẽ chết vùi trong hai mươi năm

 

*

 

Con kiến màu cánh gián

Có thể sẽ trả lời không nếu em cầu hôn

Đó là một chuyện bình thường.

Em đem lòng yêu con kiến màu cánh gián.

 

Tháng 2-2009

 

 

 

 

Comments are closed.