Thơ Đoàn Minh Châu

unnamed

Thơ Đoàn Minh Châu

unnamed

Đặng Minh Châu

 Văn Việt: Đoàn Minh Châu sinh năm 1984 tại Quảng Nam, học quan hệ quốc tế tại Hà Nội, sống và làm việc tại Đà Nẵng.  Thơ cô thường xuất hiện trên một số tạp chí và website văn học nghệ thuật như: Hợp Lưu, Tiền Vệ, Da Màu… và tập trung chủ yếu trong hai tập thơ cá nhân: M – N & Z (2008); Có Thể (2012) được ấn hành bởi nhà xuất bản Minh Châu – một nhà xuất bản độc lập do cô chủ trương. 

Đoàn Minh Châu cũng được đánh giá là một trong vài gương mặt thơ trẻ Đà Nẵng có triển vọng nhất hiện nay. Văn Việt xin giới thiệu chùm thơ mới nhất của cô.

 

 Tượng hình kín

 

anh sóng sánh chao nghiêng những cái nhìn

em không dứt được

em cũng không gỡ nổi

tuổi xanh mềm rạo rực cứ quấn quít chân anh

và những ý nghĩ

thơm thơm mùi tóc anh xoã ngợp

 

giờ làm việc

căn phòng nhỏ giọt tên anh

em giấu vào đâu được gương mặt anh quanh quẩn tìm một góc nhỏ ủ anh thật kín

nỗi nhớ cứ nôn nao sóng

 

câu chuyện hôm qua

không có em trong đó

và ban tối, em đã chui vào bức tranh tung toé những khát vọng dang dở

tìm anh

giấc mơ tượng hình.

 

 

Phố đổi thay

 

Thật ra, ta chẳng đợi điều gì

Một ngày trống lạ

mưa chợt tạnh

ngày ráo hoảnh trước cơn bão sắp tới

có lẽ những đổi thay cần báo trước

bằng gió bằng lá bay bằng màu nước sông Hàn sáng nay đã chuyển màu đỏ sẫm

 

Ly café và góc ngồi một mình không ngại sự soi mói

bão cứ chập chờn trước mắt

cơn đau nhức nhối vờn quanh đầu

thành phố rũ áo sương

sáng nay

ta quên mặc áo ấm

 

Lẽ nào những ước vọng không xác định nổi

cũng nhiều như những thất vọng nhỏ nhặt về những điều vụn vặt

bao quanh bởi núi và sông Hàn đục ngầu mùa lũ

những ý nghĩ bé lại

những thân quen và yêu thương bỗng trở nên lạ lẫm

từ sự hững hờ nhói ngực

trì nặng trong đầu

cơn bão nào có thể thổi tan

 

Mùa này

phố đổi thay nhiều quá

 

 Đi

 

Mất phương hướng trong những ngày tháng bảy

nắng lộng trên đầu

phố nhão dưới chân

có người đã rất xa xôi

 

đi

như chảy

như mỗi bước rữa tan vào đất

tự trói mình bằng tình yêu xứ sở

cứ đòi cựa quẫy nơi nào

vô lý lạ

 

những ước mơ thiếu thốn hình hài

gối lên nhau thành chuyến phiêu lưu bất tận

điểm xuất phát từ những điều lạ lẫm

từ hơi thở lạc lõng

từ nghĩ suy rời rã

những chán chường ủ mục dấu chân

 

xứ sở riêng lẻ tâm hồn

riêng ngóng trông quen lạ

có người đi xa đợi ngày trở lại

em gom tất cả ngày hạ năm nay làm món quà dành sẵn

ấm mùa sau người về

Tác giả gửi Văn Việt

 

Comments are closed.