Thơ Đinh Phương

1904035_640551346017468_1650110953_n

Thơ Đinh Phương

Tác giả gửi Văn Việt

unnamed

Nhà thơ Đinh Phương

Văn Việt: Đinh Phương sinh năm 1967, đang sống tại Đức, theo học ngành Kinh tế tại Fachhochschule Dortmund và Universtät Essen-Duisburg.  Đinh Phương nghiên cứu triết, viết tiểu luận, làm thơ và dịch thuật.  Hiện đang làm nông (trại).

Bài phúc âm nói về thiên đường hoang

 

Cho dù sấm sét

dù tiếng gió vụt

trên cánh đồng

những nụ hôn mặc áo khoác ôm nhau dưới mưa

họ yêu chuộng hoà bình

thể hiện cảm tính

mặc định hướng linh tinh

mặc dùi cui tới tấp

 

những chiếc bà ba nâu vẫn rung tà áo nở

những chiếc quần chéo đen vẫn hai ống đan nhau

dưới ruộng rau

đầu đội nón

miệng họ lâm râm cho hạnh phúc được cởi trói

 

tay quệt trán

nhìn trời

ánh mắt không nơi bám víu

lưng họ lại cong xuống một kiếp người

 

chiều tà

tư tưởng đến bài phúc âm nói về thiên đường hoang

họ chụm bếp lửa

mơ một giấc mơ sinh tồn

không bóng dáng ma yêu

không chập chờn khấn dụ.

 

Những người đàn bà [của tôi]

 

Đêm chẳng thấy gì

ngoài tiếng gãi vào màn sương

và tiếng guốc lê

của cô gái hàng xóm trở về

lúc tờ mờ

khi trời chưa thức

 

Đêm về sáng dày đặc mùi son phấn

giường chiếu uể oải

lác đác tiếng gà trơ trẽn gáy

và tiếng xe máy ì ạch

người bắt đầu vào cuộc

sống!

 

Trời hừng lên từ những đợt truy hoan

cánh đàn ông lại bắt đầu dựng đứng

hội họp đình đám

nói cười vung vãi

mặc thân người tróc da

vết trườn trợt từ những ngày qua

 

Những người đàn bà [của tôi]

bị kéo tuột xuống từ bầu trời

rớt vào khối u dương tính

trầy trật

trong cõi bình sinh

 

Những người đàn bà [của tôi]

được định hình từ bốn ngàn năm trước

trải qua các triều thần

dài cho đến hôm nay

vẫn một linh thể

quắt quay

và đôi mắt

cay!

 

Những người đàn bà [của tôi]

rướn mình

ôm thân phận

về miền đất hứa.

 

 

Thân phận

 

Thành phố hối hả

những con đường nghiêng ngả

vành nón che mặt

người lao phu góp nhặt

chắt chiu

 

Những cọng rác nằm hấp hối bên đường

 

Tiếng giầy cao gót

bước chân giòn giã trên cung bậc

ngồn ngộn

đế trầm nện chêm xen

 

Tiếng người lạ

ngôn ngữ lạ

những tràng cười lang chạ

 

Mùi nước hoa tỏa rộng

người lũ lượt lướt ngang

cỏ lá co ro

đất nín thở

vạn vật gồng mình

 

Tiếng mưa rơi rả rích

phố tranh thủ ngủ

rác trầm tư qua giấc

đêm trở mình

sởn mầu da

chờ ngày mới lên.

 

Comments are closed.