Thơ Giáng Vân

10154524_1460841340815085_842840430_n

Thơ Giáng Vân

unnamed

Giáng Vân

 Nhà thơ Giáng Vân sinh năm 1959, quê Nghệ an, hiện làm báo và sống tại Hà Nội.

 

Chảy tuôn

 

 Chảy tuôn

Và biến tấu không ngừng

Không thể lường được

Đường đi của gió

Không thể lường được

Những cơn bất thường của sông

Dù ngày mai sông cạn

 

Chảy tuôn

Và hát

Giọng cao của gió

Giọng trầm của sông

Khi du ca khi trầm mặc

Đừng đổi chác điều gì

Kẻo điều thiêng đi mất

 

Chảy tuôn

Theo những ánh sáng đẹp

Theo mưa rây ngày xuân

Theo hoa hồng mới nở

Những hồn hoa trong ngần

Nếu một ngày ta chết

Hồn ta vương vấn  ngàn hương

Với cả ngàn tia sáng

 

Chảy tuôn

Cho đến khi không thể…

 

 Tự trôi

 

Ta nhắm mắt

Tự trôi

Như nước trên sông

Như trăng giữa thiên hà

Như gió theo gió

Như những số phận rì rầm trong đêm

Lao xao hay buồn nhớ

Nhẹ nhàng hay vật vã

 

Tự trôi,

Tự trôi…

Ta trôi đến khi nào

Khi nào ta cập bến?

 

Ngươi chỉ là cát nhỏ

Một giấc mơ thoảng qua

Một chút hương rồi hết

Một ngày trong vạn năm

 

Thân xác  rã tan

Trong đất sâu

Trong những đời sống khác

Có gì níu ta lại?

 

Tự trôi

Tự trôi

Hiện hữu trong không….

 

 

  Dưới một tấm kính trong suốt

 

 Dưới một tấm kính trong suốt

Tôi nhìn thấy một con ruồi cố sức vượt qua

Những con ruồi khác cứ thế làm theo

Đến khi mặt kính đen đặc những ruồi

Những con ruồi ướt nhẹp, mệt lử

Không hiểu vì sao mình không thể bay qua

 

Nhờ những con ruồi

Tôi nhận ra  tấm kính của mình

Vào một ngày cực kỳ vớ vẩn

 

 Lời của nguồn suối

 

Hãy chảy đi, chảy đi                                                                                

 

Bởi vì ta cần mang cho

Bởi vì ta không khi nào cạn

Bởi vì ta không khi nào tính đếm

 

Hãy chảy đi, chảy đi

Ta chỉ đầy lên khi cho đi

Sự tráng lệ của những dòng sông lớn

Khởi từ sức mạnh của mạch nguồn

Sự trầm tĩnh của những dòng sông lớn

Khởi từ sự bền bỉ

 

Hãy chảy đi, hãy chảy đi

Đừng hỏi nước khởi nguồn từ đâu?

Đừng hỏi Tình Yêu khởi nguồn từ đâu

Nước là Tình Yêu ta

Tình Yêu là nước nên ta mãi mãi

Bởi vì ta yêu nên ta là cội nguồn.

 

Hãy chảy đi, chảy đi

Đừng bao giờ ngoảnh lại

Nước lên hương ban mai

Nước mát rượi ban trưa

Nước dịu dàng chiều hôm

Khi đêm về hư ảo

 

Hãy chảy đi, chảy đi

Và đừng hỏi…

 

Thơ ngắn

 

*

Câu thơ đã viết

Giống như hơi thở

Đã thở rồi.

Không thở sẽ chết

Nhưng không thể còn thở lại

 

*

Lại bắt đầu nỗi nhớ

Ngay từ khi anh dời chân đi

Ngay cả khi

Anh vẫn còn ở bên

Nhớ như cơn đói

Một cơn đói truyền kiếp

 

*

Thơ

Không có gì rõ rệt

đến bất thần như nước

nếu biết rõ

thơ sẽ không đến

 

*

em bắt đầu viết

như gió bắt đầu thổi

như ánh sáng bắt đầu toả rạng

như khởi lên trong không

một tiếng gọi

 

*

con đường

chạy trong im lặng

giống như một mối tình

không lượn sóng

không hát lên

không ai thấy nó tồn tại

 

 *

vệt sóng loang xa

rồi mất

mặt trời lên

rồi tắt

những buồn nhớ

đã tuyệt mù

 

 *

cuộc đời chúng ta

ngắn ngủi sao

mới đó thôi đã già lão

cuộc đời chúng ta dài sao

trả mãi

không hết nợ

 

 

*

rồi chúng ta

vì sao bên nhau

có phải

trên một con đường xa lắc

ai cũng thấy đơn độc

 

*

Quên

Như một vệt nước

bốc hơi.

Ngay cả một dòng sông

Cũng chết.

 

*

những bức hoạ

là kí ức của ngày hôm nay

ngày hôm sau

chúng ta đã trôi đi

không biết ở chốn nào

 

*

 

mến thương

như những mạch nước

an nhiên

lan đi trong đất

chữa lành những trái tim đau

 

 Viết ở Luangprabang

 

Những cơn gió thổi từ đáy thời gian

Dâng lên và tràn qua mọi lục địa

Làn hương tinh khiết vừa qua đây

Làm bừng tỉnh mọi giác quan ta

 

Ah, một bông sen đã nở bung những cánh trắng

Hay tâm hồn ta đã nở một bông hoa?

 

Ta quỳ trước sự tinh khiết của hoa

Cảm thấy lệ đang kết thành ngọc trong tâm hồn

 

Thành kính trước Người

Tình yêu của ta ơi

Ta xin dâng tặng

 

Im lặng đang tuôn chảy âm thanh

Ah, những âm thanh thần thánh

Lộng lẫy và thầm kín

Cao hơn những gì ta đã nói

Xa hơn tháng năm này của chúng ta

Đẹp là không thể chạm tới

 

Ah, tình yêu  ta

Khúc ca thần thánh của ta

Trước Người

Ta xin dâng tặng

 

Tháng 8-2010

 

 Mê kông

 

 *

Người ơi

Hãy đến bên bờ sông này

Cúi mình trước sự lộng lẫy của nó

Dòng sông chảy về tận đâu

Và chảy từ khi nào…

Những khúc ca dâng trào tự do

Những khúc độc hành buồn bã

Làm sao trí tuệ bé nhỏ của ta có thể xét đoán

 

Khi Người còn là cậu bé con

Sông đã là mẹ của mẹ ta, của ông bà ta

Sông kiêu hãnh không hát cho ta lời sầu khổ

Sông mạnh mẽ và dịu dàng

Sông mộng mơ và mê đắm

 

Người ơi

Hãy đến đây và lắng nghe

Ngay cả khi buổi chiều đã tận

Ngay cả khi bóng tối đã bít bùng

Ngay cả khi Người đã ngần ngại hôn em

 

Tấm áo thời gian trải rộng

đủ bao bọc tất cả chúng ta

 

Chúng ta chỉ là những giọt nước của sông

Những giọt nước

Có thể hòa làm một.

 

Người ơi

Hãy đến bên bờ sông này…

 

*

 

Trầm hùng và cô tịch

Soi bóng tất cả những vương triều

Những thành quách đền đài còn mất

Lặng im

Ngàn ngàn tượng Phật

Mặc cho ta kinh ngạc.

 

Đau thương

Kéo lê những kiếp người trên mặt đất

Sông sáng soi

Sông rửa sạch

Một sáng mai, mỗi một phận người gửi vào gương mặt Phật.

Phật  ở trên cao dõi nhìn.

 

 Choáng ngợp trước Người

Ta ước mình là một chiếc lá nhỏ

Chiếc lá xanh tươi và reo vui

 trong mưa và trong nắng

Giữa chiều Luangprabang trầm lặng.

 

 Thơ dâng mẹ

 

 Bây giờ mẹ đã ở trên cao

Trên tất cả buồn đau đời mẹ

Trên thương cảm chảy trên dòng sông cuộc đời

Bây giờ con không sao nhìn thấy gương mặt mẹ

Mẹ đã hòa vào cao xanh kia

Cao sang và hư ảo

Bên ngoài những định giới hạn hẹp, tối tăm

Mẹ về bên con bằng thứ ánh sáng xanh biếc vô hình

Niềm vui sáng dịu dàng khôn tả

Đó là gương mặt thật của mẹ

Gương mặt của người mẹ vĩ đại đã sinh ra con

Đã chịu bao kiếp nạn.

 

Mẹ ơi

Con muốn dâng lên mẹ bài ca

Không có giới hạn

Không có điểm kết thúc

Không có đáy

Cũng không có đỉnh

Như ánh sáng

Như tình thương

Kết nối tâm linh bằng sợi dây huyền diệu

Kết nối sự đơn độc với vô biên

Bài ca của con

Về sự nhỏ bé

Nhưng bất tử

Bởi vì mẹ ơi mẹ con mình thật nhỏ bé

Chỉ như một cái bóng côi cút trong cuộc đời

Nhưng cái bóng côi cút đâu có chết

Như mẹ tỏa rạng bên trời kia

Không một nỗi đau nào nữa

Về cõi này phù du.

 

Mẹ ơi

Bài ca của con rất dài

Cao cao theo những cơn gió

Sâu , rất sâu theo những đêm dài

Nương theo lời Phật dạy

Bài ca của con như những bàn tay

Và ấm như ánh sáng

Ánh sáng chảy tuôn từ hư ảo

Và không thể nắm bắt

Nhưng có thể sưởi ấm và chở che.

 

Tác giả gửi Văn Việ

 

 

 

Comments are closed.