Thơ Hoàng Vũ Thuật

Hoang V ThuatVăn Việt: Nhà thơ Hoàng Vũ Thuật sinh năm 1945 tại Lệ Thuỷ, tỉnh Quảng Bình, hiện sống tại Đồng Hới, Quảng Bình. Ông làm thơ trước 1975, xuất hiện đậm nét với tập Những bông hoa trên cát (1979). Từ đó đến nay, Hoàng Vũ Thuật xuất bản tới 12 tập thơ, trong đó những tập có tiếng vang như Đám mây lơ lửng (2000), Tháp nghiêng (2003). Cây bút sung sức ở tuổi U 70 này còn gây được ấn tượng ở tinh thần tự đổi mới thường trực, điều khiến ông gần gụi và đồng cảm với các nhà thơ trẻ. Văn Việt xin trân trọng giới thiệu một chùm thơ của nhà thơ Hoàng Vũ Thuật rút từ tập Mùi mới xuất bản tại NXB Hội Nhà Văn. 

 

 

 

chiếc ghế bỏ trống

 

Nhớ nhà viết kịch Phan Xuân Hải

 

tấm thảm mùa hè trải bên cát mặn

khoanh từng ô

anh thường tới đây cạnh con lăn xi măng trườn ra biển

trong tiếng rú tăng tốc bụi mù chở theo đủ loại

nhọc nhằn

đôi mắt đen láy sau cốc rượu vang

 

vắng người năm trước

đàn chim bay qua rớt xuống tiếng kêu thảng thốt

giữa những gương mặt huyên náo

lá dương bắn ngàn mũi tên về phía anh ngồi

đã trống một chiếc ghế

 

thế gian này sẽ còn trống nhiều chiếc ghế

lại thừa hàng trăm chiếc ghế khác

sóng cứ ầm ào cuốn mãi lên bờ

lắm thứ người ta không dùng nữa

anh lượm và đóng gói

hy vọng sẽ được việc

 

rác rưởi sóng sánh vô số kỷ niệm

ở đó anh đọc được bao trang sách

tục tĩu và thánh thiện đắm say và chán chường

như cốc rượu vang đen láy

trôi xuống cổ họng

 

rồi nắng tắt

nặng trĩu đêm dày

sóng bận rộn cuộc tình muôn thuở

ngôi sao vụt sáng nỗi thèm khát

anh nghe cuộc đời cựa quậy

chỗ chiếc ghế bỏ trống.

 

Biển Nhật Lệ, 16/7/2010

 

 

trước nhà thờ Đức Bà Paris

 

đàn chim không biết sợ hãi

chúng sà xuống hồn nhiên

giữa lòng bàn tay

ăn mẩu bánh mì

hình như không biết tôi đến từ xứ sở mà chim

là đặc sản

 

ở đó loài chim bị chém ngang tiếng hót

vặt trụi lông

thiêu trên bếp than rừng rực

ở đó chim không có quyền bay vào trời rộng

bơi giữa hồ xanh trong

chim chỉ biết mua vui yến tiệc

 

hai mươi tám vị tông đồ ngự trên tường cao

hai mươi tám cánh thiên thần

trắng muốt

tôi là thằng gù Quasimođo

đơn độc

kéo hồi chuông

hỡi những hồn oan bé nhỏ bây giờ nơi đâu.

 

Paris, 3/1/2011

 

                       

bóng và anh

 

anh ôm bóng anh hằng đêm

hà hơi lên tóc lên trán hà hơi vào mắt vào môi

hà hơi xuống ngực

hà hơi

bóng biết nói biết đùa bỡn biết tự bảo vệ

đôi khi vượt qua giới hạn

anh yêu bóng anh như yêu người đàn bà

vừa thánh thiện vừa ác quỷ

nửa ấm áp nửa lạnh lùng

 

anh lang thang cùng bóng qua sa mạc đỏ

qua biển cả phù du

những thành quách màu huyết dụ

những đền đài vàng au

bóng

sứ giả của mây và gió

chú chim sẻ cậu sóc nhỏ con mèo con

nhảy loi choi trên xanh

chui vào vạt áo

tất tần tật

 

anh dìu bóng lên ngọn núi chọc trời

ôi nhừ đôi chân bại cả cánh tay

không thể làm gối không thể giúp anh

mỗi khi mỏi mệt

không hát nổi bài hát ngày xưa

bóng sẽ rơi xuống mất

thôi ngủ đây

bóng

 

anh vẽ bóng trên mặt kính mờ sương

rồi dấu mình sau gáy chơi trò ú tim 

mọi cử chỉ mọi việc làm mọi ham muốn

mọi buồn đau

bóng đều tường tận

là người hiểu anh không ngoài ai ra

nhưng bóng vội nhòa

làm sao tìm lại

một giờ bóng giận dỗi bỏ đi chẳng muốn gặp 

anh thành cái xác

 

sớm mai thức dậy anh thấy mình đã khác

mình là bóng

hay bóng là mình

không biết.

 

2/12/2010

 

 

trở về

 

ngôi nhà lỗ hổng không đáy

mỗi khi trở về

từng bước từng bước

âm thầm và

nặng

bóng mất hút trên thế gian này

                       

thắp một ngọn đèn

loãng tối

thắp hai ngọn đèn

đục tối

thắp năm ngọn đèn

câm tối

thắp chín ngọn đèn

đặc tối

                       

sáng ra

tự kéo mình khỏi giấc mê

hòn đá lưu đày

mở những nắp cống

ngạo nghễ bước ra khỏi miệng vực

đi.

 

31/5/2011

Theo tập Mùi

Comments are closed.