Thơ Lê Công Tư

images

Thơ Lê Công Tư

SONY DSC

Lê Công Tư

Tác giả Lê Công Tư, sinh năm 1952. Đã từng sửa đường ray xe lửa, chèo đò, đập đá, trồng cây, chụp ảnh. Hiện sống và viết tại Đà Lạt.

 

Đọc lại gia phả một dòng họ

 

 Lang thang trên những tờ này

 Để nghe dâu biển thổi cây kèn đồng

 Mắt người mở dưới đáy sông

 Tóc người như vẫn bềnh bồng chân mây

 Từ ngàn năm trước nơi đây

 Cha ông đã có những ngày đón trăng

 Thấy người từ thủa đầu sông

 Lênh đênh ngàn nhánh đục trong, nổi chìm

 Ngựa xe, võng lọng, vực ghềnh

 Chỉ còn lại những họ tên phiêu bồng

 Mốt mai ta có qua sông

 Bụi ơi, có nhớ một dòng họ tên.

 

 Có nhiều khi cũng tưởng mình là Phật Thánh

 

 Thị phi nói mãi chán rồi

 Sáng nay mở miệng nói lời vô vi

 Nói trần gian chẳng có gì

 Chẳng sống, chẳng chết, chẳng đi, chẳng về

 Không có tỉnh, chẳng có mê

 Làm gì có những lối về chiêm bao

 Nói lời Phật, vói trời cao

 Nói kinh không chữ xôn xao đất trời

 Ngỡ mình hóa Thánh tới nơi

 Ngẫm ra cũng chỉ là nòi áo cơm

 Nhiều khi khá giống cô hồn

 Lời thiêng ý ngọc nỗi buồn lận lưng

 Nhiều lần thấy dưới chỗ nằm

 Giấc mơ rã nát còn thâm oán thù.

 

 Chúa với tôi cùng hai cây thập giá và sự cứu chuộc

 

 Chúa vác cây thập giá

 Để cứu chuộc cõi đời

 Tôi khiêng cây thập giá

 Chỉ là nỗi buồn thôi

 

 

 Chúa vác cây thập giá

 Để siêu tuyệt phận người

 Tôi khiêng cây thập giá

 Như một thằng trời ơi

 Ở trên cây thập giá

 Chúa thánh hóa đời mình

 Cũng với cây thập giá

 Tôi như thằng dở hơi

 

  Máu Chúa trên thập giá

 Giờ này đã khô rồi

 Tôi đang vác thập giá

 Bằng những giọt máu tươi

 

 

 Chúa đã xong việc rồi

 Vậy là được nghỉ ngơi?

 Có lẽ Chúa đang ngủ

 Với cha ở trên trời

 Còn tôi thì vẫn thế

 Vẫn đang đứng trên đời

 Cây thập ác thổ tả

 Vẫn còn nằm trên vai

 

 

 Sống là cây thập giá

 Tôi khiêng muốn hụt hơi

 Chết cũng là thập giá

 Tôi vác đến rã rời

 Đời mỗi người mỗi vẻ

 Chúa có việc của Chúa

 Tôi có việc của tôi

 Tôi đoán tôi với Chúa

 Là anh em sinh đôi

 Chia chung một hoạn nạn

 Từ bóng dáng con người

 

 Tôi, mặt đất, bầu trời cùng những nỗi buồn của gió

 

 Trong tôi có những điện thờ

 Thai nhi với những nầm mồ chưa chôn

 Ai mang chúng vất đường quan

 Tôi chôn chúng giữa hoang mang phận mình

 Giữa dòng sống chết nỗi chìm

 Chơi vơi Phật Chúa trăm miền chiêm bao

 Trong tôi đất rộng trời cao

 Biển xanh, rừng rậm, trăng sao, bụi, bùn

 Giữa máu xương có ngàn trùng

 Sao trăng lạnh lẽo muôn trùng gió khơi

 Trong tôi có mái chùa thiêng

 Then cài, cửa đóng, ngủ quên bụi mờ

 Giấc mơ ngủ giữa điện thờ

 Chúa buồn bã ngó cơn mưa lút trời

 Trần thân đứng giữa bãi đời

 Phúc âm đọc giữa mưa trời hết thiêng

 Thánh chương chong mắt ngàn đêm

 Giữa Kinh thánh Chúa ngủ quên giấc nồng

 Trong tôi gió cát mịt mùng

 Chơi trò sinh tử một lần rã xương.

Comments are closed.