Thơ Nguyễn Thanh Văn

clip_image002Sinh ngày: 13-2-1954 (theo giấy khai sinh: 1953)

Tại: Thừa Thiên – Huế

Nghề: Dạy học (Anh ngữ)

Nghiệp: Sáng tác

Tác phẩm đã xuất bản: Truyện ngắn: Bài ca buồn gửi cố hương (NXB Văn Nghệ TpHCM), Lỡ hội trăng rằm (NXB Văn Nghệ TpHCM), Thơ: Dự cảm (NXB Hội Nhà Văn).

Hiện sống và viết ở Sài Gòn.

 

NGỤY TÍN

 

Tất cả quyền lực đều xấu xa

Trừ quyền lực tuyệt đối trong tay ta

Tất cả tiền bạc đều là căn nguyên tội lỗi

Trừ tiền bạc trong tài khoản của tôi

Cùng một kênh mê tín

Giáo lý của chúng ta là thuốc tiên

Niềm tin của toàn thiên hạ là thuốc phiện

Cùng phạm một tội

Tôi phải được xử lý nội bộ

Các anh cần được xét xử công khai

Cùng giải chung một đề toán

Đúng sai không nằm trong đáp số

Mà ở họ tên của kẻ nộp bài

 

                                           

TẶNG NHÀ VĂN BÙI NGỌC TẤN

Không phải nghìn đợt sóng chữ nối nhau gầm gào
                           
trong hàng trăm trang tiểu thuyết

Không chỉ những khứa ký ức ngỡ đã liền da
                                            
vẫn còn mưng mủ

Những người tim đã lạnh tanh bỗng giật bắn lên

Những người chưa hề khóc, bật khóc

(Hiểu nỗi đau hóa ra không chỉ là nỗi đau

Nỗi đau là SỰ THỰC!)

 

Chính câu nói ngắn gọn, gần như thì thào

                        của anh lại làm tôi nhớ mãi:

Trong nhà tù đông tây kim cổ

Ngoài đám người phạm tội

Thiếu chi người vô tội!

Và cặp môi dày bầm dập vì thế sự – trời sinh
          
vốn chỉ dành hôn vợ hôn con – bỗng mím lại
          
thành hình chữ nhất

Như tiếng đóng đinh sắt gọn

Trên vách đá điếc và câm!

 

CHATTING VỚI TỊNH TÂM, CANADA (*)

- Chú biết không, ở Canada không ai còn đọc thơ, nghe thơ…

- Uh-huh, nghe đồn Roma, Paris cũng thế

Có lẽ con người hiện đại tự tạo ra giấc mơ

Không còn lẽo đẽo theo chân nhà thơ đi tìm giấc mơ như thiên kỷ trước

Hơn chín mươi phần trăm giấc mơ vốn bọt bèo, phù phiếm

Danh phận nhà thơ ngày càng rẻ mạt

Thiên hạ chọn mơ giấc mơ riêng, không thèm nghe cao kiến của ai

 

- Ở Việt Nam còn người làm thơ không?

- Thơ in nhiều hơn, số nhà thơ tăng đột biến

Nhưng đầu ra có đúng là thơ không, không dám chắc

Riêng giữa các nhà thơ, chong đèn đi tìm không thấy ai tâm phục thơ ai

- Vậy những nhà thơ Việt, họ là ai?

- Là những người cần tuổi, cần tên, cần name card

   nhà thơ

Thứ họ sẽ quẳng đi khi có cơ hội có tiền và chức vụ

Thi ca như mối tình đầu

Quên không dễ nhưng thường không bao giờ cưới

(Có chuyện rằng thi sĩ được sếp gọi làm assistant là lật đật tuyên bố cai thơ

Thề thốt như thề cai cần sa, rượu độc)

 

- Họ là ai nữa?

Họ là những cựu thi sĩ tiếp tục làm thơ ba tuần sau khi thất sủng

Những vần thơ lẫy đời giả giọng dạy đời

Dăm bài học giáo khoa thư bản thân chưa từng ứng dụng

Mượn miệng Nàng thơ lảm nhảm phân trần

- Và ai nữa?

- Tất nhiên số ít hơn là các thi sĩ có thực tài

Ít tới độ dường như không dễ gì thấy họ

- Có pessimistic (**) lắm không?

- Có thể. Nhưng thế giới vẫn đủ chỗ cho cả người pessimistic lẫn optimistic.

 

- Sure. Rứa riêng quê mềnh, Huế, vẫn là vương quốc thơ?

- No idea. Có ai bầu hay mềnh tự bầu mềnh?

Chỉ biết xứ tỉ lệ nông dân cao không chắc nông dân đều giàu và hạnh phúc

Tỉ lệ thi sĩ cao không đồng nghĩa thơ hay

- Nhưng danh tiếng vương quốc thơ cũng đáng
 
tự hào, cũng là một niềm vui?

- Niềm vui? Tại sao không? Ví dụ niềm vui dành cho giới cầm quyền kinh tế kém thành công

Có thể phân trần dân số bốn trăm ngàn, có tới bốn mươi ngàn thi sĩ

Lý Quang Diệu hay Roosevelt cũng phải bó tay

Nói chi lãnh đạo ta vốn vừa học vừa làm, sai thì còn đến mấy nhiệm kì để sửa

-  Funny! Nhưng vẫn nghe báo động thơ đang giãy chết.

Có hàng loạt đám tang nhưng Nàng thơ vẫn sống

Người ta chỉ tiễn thứ thơ-phi-thơ của những thi sĩ làng nhàng

Thứ thi ca pha nước màu – đủ màu! – nhạt thếch

Thứ tự tín bẩm sinh mỗi câu nói lè nhè trên bàn nhậu, mỗi lời tự thán tự khen đều hóa thành văn chương thần chú

Có hạng suốt ngày gào to cho thiên hạ rõ thi sĩ đang ngồi thiền

Nhét vài từ “bỉ ngạn”, “vô ngã”, “vô ngôn” vào bốn câu ngũ ngôn là tự xưng thiền-thi-sĩ

Lèm nhèm kệ kinh, thi ca với sấm trạng Trình

Lan tràn loại thơ chuyên phân trần thơ ta, thơ địch, phái hữu, phái tả, chống chính quyền, ủng hộ chính quyền

Biến thơ thành truyền đơn, bích chương bầu cử

Có Reagan, Obama, Marx, Hồ Chí Minh, Hồ Cẩm Đào …

Chỉ thiếu có thơ

Những gã amateur được ngợi ca là nhà-thơ-dũng-cảm overnight

Thứ hạng nghe cứ như quyền anh, võ thuật

Thi ca hóa thành con tin cho phường hội liên minh

Yến tiệc xập xình

MC tây ta soán chỗ Nàng thơ

Có hạng thư lại cuống cuồng lên vì được “trên khen”

Thiên-tài-cô-đơn nghe tăng hai bậc lương đã nguyện làm thân ngưu mã

Hôn mãi lên đại danh hão huyền “trung kiên tuyệt đối”

Trên hành tinh vốn không ngừng thay đổi

Lại thứ cách tân ngợi ca cơn rậm rực khát dâm bằng từ TỰ DO viết hoa

(Hóa ra Thần Tự Do đóng sào huyệt giữa hai đùi vì tự ti mà lâu nay ta không rõ!)

Xem trò chửi tục, đốt đền là siêu-hiện-đại

Không, CÁI ĐẸP, CÁI HAY vốn bất tử

Thi ca không chết bao giờ

- Really? Tại sao vừa nói con người hiện đại goodbye thơ, tự tìm lấy giấc mơ?

- Có GIẤC MƠ và có những giấc mơ

Dẫu thế nào thi ca chưa hề là hàng hiệu quần jeans, i-phone hay laptop

Giá cả xuống lên tăng giảm theo mùa

Không phải thuốc chuyên trị nhức răng, ngứa da hay tiêu chảy

Con người hôm nay đạt những giấc mơ, nhưng vẫn thiếu GIẤC MƠ

Dù thực tế từ bỏ thơ, con người vẫn sống, vẫn hạnh phúc, vẫn là người tử tế

- Còn mơ hồ! Vậy định nghĩa thơ là gì?

- Not sure. Định nghĩa tốt nhất: Thơ là thơ!

- Lại loanh quanh! Câu hỏi cuối cùng: Thơ hay là gì?

- Có khi thơ hay là thần dược chuyên trị ung thư

Hãy giữ đấy phòng những ca tuyệt vọng

Khi những giấc mơ đời hóa thành hư ảo

Những giấc mơ hiện đại bầy đàn trở thành bất lực

Phút của nỗi đau riêng tư không nói nên lời

Phút cắn răng, bật máu bờ môi, khao khát tìm
                                                                
SỰ THỰC

Có một tiếng nói nhỏ nhẻ, ân cần mà vô vàn
                                                           
trinh khiết

Ngân lên lúc muộn màng có tên gọi là THƠ!

 

(*) Tác giả không phật lòng nếu bạn đọc không xem đây là thơ. Chỉ mong sự thông cảm khi tác giả dùng một số từ tiếng Anh cốt để giữ phong cách Chatting với bạn như đã nêu rõ trong nhan đề bài thơ

 (**)  Pessimistic: bi quan ;  optimistic: lạc quan.

 

TẶNG MỘT NHÀ THƠ NHÂN DÂN TỰ PHONG

image Hơn bốn mươi năm trước tôi từng lặng người khi đọc thơ anh, hai mắt cay xè

Trên cái nền xanh đỏ lng lơ của phố thị đã nghe vọng tiếng kệ kinh phớt lờ thế cuộc

Những tấm lưng còng của dân đen trên những cánh đồng miền Trung bỏng cháy

Những tròng mắt của những người mẹ, người chị trắng dã, lờ đờ ngày mai, lờ đờ phận số

Đánh vật từng ngày với đói rách và chiến tranh hiện sắc nét trên những trang thơ còn trinh trắng của anh

Đanh thép một lời kết án

Những người lao động ngực lép kẹp cố đuổi theo, dúi vào tay anh vài đồng tiền rách, gói xôi đậu xanh đã lạnh

Cái dáng câm nín, lầm lũi của gã chuyên trốn lính gợi hình ành bị săn đuổi của vị tông đồ khổ hạnh đang trên đường tìm Chúa

Dù tôi tin chắc họ không hề đọc thơ anh

Cái cử chỉ san sẻ đã truyền thi hứng cho anh

Có lẽ chỉ là một hành vi đùm bọc, cứu đói thường tình của người quê xứ Việt

Những người khi chiều tàn thất thểu quay về

Ở một xó bếp không đèn có sét cơm và những con cá đồng siêu nhỏ líu ríu dính chùm nhau, ràng bởi sợi dây chằng là vệt muối biển đặc khô mặn chát

Không hề biết mình đã trở thành Nàng thơ được ép làm fan của một nhà thơ biết đồng cảm với số phận chết tiệt của đồng bào mình

 

Tôi lại có dịp đọc những bài thơ mới nhất của anh

Thấy lại cái dáng nông thôn chúi đầu chổng mông của các nàng thơ xưa không thay đổi

Cũng phút run run cầm bớt phần ăn của những người đang thiếu ăn trong hồi ức đẫm ướt lòng thông cảm

Kèm ging kể công của chim báo bão của nhân dân

Cũng giọt nước mắt hâm lại cay xè

Có điều nước mắt của anh, không phải của tôi

 

Có cái gì bất ổn trong trí nhớ đầy kiêu hãnh của anh không, hỡi nhà thơ nhân dân tự phong?

Để có thể cứu được những vần thơ pha chế cũ kỹ, bất lực, bắt đầu nhạt thếch những con người bé nhỏ hôm nào phải hiện lên trong tư thế nguyên thủy khổ sở của những người mang cung câm điếc

Những số phận thấp thỏi, tận đáy xã hội tiếp tục được đăng ký làm fan cho những nhà thơ tiên tri không thay đổi được thân phận ân nhân của mình

Trong trái tim tôi ngỡ đã lạnh tanh với những câu thơ học đòi lớp trưởng giả cũ và trưởng giả mới chợt trào lên bao câu hỏi:

Bao giờ cái dáng mugích vật vờ, phiêu bạt ngay trên đất cát, quê hương của chính mình tìm ra thế đứng tự lực, ngang nhiên cùng trời cùng đất

Ngang nhiên cùng thế gian, thiên hạ

Ngang nhiên cùng những đồng bào kẻ chợ của mình

Bao giờ số phận hàng chục vạn công nhân thôi được đăng ký như những fan cuồng, những con số minh họa vô hồn, cho thứ liên mình siêu-tư-sản-vàng và siêu-tư-sản-đỏ lưu manh

Hỡi nhà thơ nhân dân đang lảm nhảm kể công trong hồi ức chim báo bão của mình

Bao giờ cái dáng đày đọa và bị đày đọa của những đồng bào xấu số biết tự trọng của anh, đứng thẳng hẳn lên trong thi ca

Hay họ đã đứng thẳng từ lâu rồi mà đôi mắt mê ngủ của các nhà thơ thoái hóa cột sống như anh không thể thấy và không dám thấy!

 

 

THƠ CỦA MỘT GÃ TÓC BẠC

GỬI MỘT BẠN ĐỌC TRẺ VÔ DANH

 

 

Hãy đọc thơ tôi trong không khí ban mai

Lỡ khi người ta tước mất giấy bút

Cái chết sẽ đến chậm hơn

Nhờ niềm tin tri âm rồi sẽ tới

 

Hãy đọc thơ tôi lẫn trong mù sương

Khi ái tình được bày bán ở phố mặt tiền, từng con hẻm, ngay trên vệ đường, mỗi góc chợ tình phủ hờ tấm ni lông rách

Tình yêu đang được quảng cáo bằng nửa tá ngôn ngữ, dĩ nhiên ưu tiên vẫn là tiếng Anh thời-mở-cửa

Thứ tiếng Anh giảm độ ngân của Shakespeare, không tầng vỉa của Hemingway

Có mẫu sẵn

Nghe rồi quên

Bán và mua cực kì sòng phẳng

 

Hãy đọc lời tôi trên lá hèn cỏ mọn

Khi bạn chồn chân, bị đám đông khích động mang biểu ngữ cờ quạt hiện đại, hậu hiện đại, hậu-hậu hiện đại bỏ rơi

Đừng bối rối dẫu không một xu dính túi

Thơ gần như miễn phí

Tặng cực nhanh

Bán cực chậm

Những tập thơ được đốt bằng những tháng lương cày ải tủi nhục

Những tứ thơ cao kỳ, bay bổng được cẩn thận dán bằng phiếu sữa, phiếu gạo, tả lót của con

Ghi chi chít trên bì thư, giáo án, giấy đóng tiền điện, tiền gạo, tiền nước

Những nhà thơ với bờ trán tật nguyền bẩm sinh đầy kênh rãnh, tóc lốm đốm bạc từ tuổi ba mươi

Lo bị chường mặt ở cơ quan

Lo bị dè bỉu trên mặt báo

Lo tai tiếng bè đảng với đám nhà thơ bất ổn thần kinh, vô tích sự

Ngại từ tiếng cười khẩy của người hiểu chuyện

Tới bộ mặt của đám ngốc nghếch, vô cảm

Ngại những nhát dao được tỉa tót đâm lén sau lưng của bọn bồi bút đực và cái, chuyên nghiệp và nghiệp dư

Ngại lời cao đàm lộng ngôn của đám pháp sư chính quy, bổ túc, dân lập, chuyên tu, tại chức, liên thông…

Ngại những gã, những ả trọn đời chỉ đọc sách của chính mình

Những trí thức chỉ trích dẫn các giáo sư phản biện đề tài của mình

Những tên học phiệt làm khoa học chỉ bằng một hai câu thần chú đúng lập trường

Những nhà nghiên cứu tự hào được tung tăng bơi trong ao học thuật có rào chắn của cánh mình, phe mình, tỉnh mình, báo mình, ngành mình, nhóm “élite” tự phong của mình

Ngày đêm khư khư cặp kiếng màu, tập tọng:

Thơ ta

Thơ địch

Thơ yêu nước

Thơ không yêu nước

Thơ yêu nước nhưng cần thẩm tra lại

Thơ Việt Kiều

Thơ Nam

Thơ Bắc

Thơ Quảng “Nôm”

Thơ Huế “mềnh”

Thơ chủ tịch

Thơ phó chủ tịch

Thơ trợ lý chủ tịch

Thơ trợ lý phó chủ tịch

Tổ quốc văn hiến mấy nghìn năm chưa viết xong bộ văn học sử

Vẫn giữ giọng răn đe:

“Văn chương có tao thì không có chúng mày!”

 

Hãy đọc hồn tôi qua gió heo may

Giữa mùi xăng, mùi bụi khói, tiếng chửi thề, tiếng nhạc đỏ vàng, tiếng hàng rong, tiếng đạn, tiếng đua xe lạng lách…

Gió heo may là gió heo may

Khói lam chiều là khói lam chiều

Những vệt đỏ vàng xanh, thâm tím

Trong ký ức của những chấn thương không ngừng run rẩy

Là iếng thổn thức của người đi điếu tang

Không soạn trước, không trình báo, không xin kiểm duyệt

Tiếng cười em thơ dại dưới trăng

Lời tình tự không đầu không cuối

Lời cầu nguyện sau lời cầu nguyện cuối cùng:

AMEN!

 

Hãy đọc ca từ tôi trong bãi lau

Cùng tiếng cười, câu ca, điệu hò của ruộng đồng, hào sảng, vạm vỡ

Tìm về nguồn nước đại ngàn mân mê vú vê bản làng săn chắc

Chiêm ngưỡng những bộ mông Đại Việt phổng phao, nâu giòn

Thực như sự thực

Tìm về những đồng cỏ úa vàng lác đác mồ hoang

Đêm đêm vọng tiếng thơ xót cho dân cho nước

Buồn như sự thực

Tìm về những hồn năm xưa ngực to, vai nở, thân vươn tám thước, cụt tay, cụt đầu

Câm lặng đứng đảo xa, đầu sông, đầu ải

Canh giặc phương Bắc, phương Tây, phương Đông …

Nặng như sự thực

Không phải thứ sự thực hàn-gò-đục-đẽo của bọn sử thần vong thân

Không phải thứ chân lý cong vẹo, ngoằn ngoèo, ngọng nghịu sau khẩu trang của cánh học phiệt duy lợi nửa mùa

Đẽo niềm tin nhân loại muôn đời thành mê tín

Gò mê tín u mình thành khát vọng tâm linh

Biện chứng bốc hơi

Trơ cùi ngụy biện

Sau hương khói che mù chính điện

Các bậc áo gấm, mũ cánh chuồn lén  mở hòm công đức chia nhau.

 

Hỡi những nàng Mị Nương yêu dấu

Hát cả hạnh phúc và khổ đau dưới trăng vàng

Hỡi các em Tấm thân thương

Nghìn năm còng lưng phong phanh cùng mưa nắng

Bỗng giật nẩy mình, chôn chân dưới bùn đen, nghe tin bão rớt

Thiên tai phụ thêm vào lớp lớp nhân tai…

Khuya qua đầu thôn, cuối xóm

Dậy tiếng than van mất ruộng mất vườn

Lời nguyền rủa quy hoạch bịp, quy hoạch treo xuyên thế kỷ, xuyên thiên kỷ

Từ kinh đô tới từng con hẻm

Giã từ bằng cấp, tiểu sử, pháp danh, bí danh cho tới màng trinh

Ngoài đường giả Romeo

Hotel giả Việt kiều

Không tha cả kệ kinh, di chúc

Gió bất lực

Sấm sét phụ nhau đưa tiếng khóc về trời…

 

Hãy đọc lời tôi trong lễ hội vô ngôn

Con chim rừng xưa dừng trên đọt cây cong không hót

Con chuồn chuồn vườn cũ về không mang tự sự, tuyên ngôn

Chú chồn hoang khuya về muộn, mất cả chiếc hang nhỏ xíu, tuềnh toàng

(Có lẽ nằm đâu đó trong quy hoạch casino và sân golf!)

Mượn ánh đèn khuya, nhặt mẩu giấy rách

Những gã thất học, từng có học, cặm cụi viết đơn gia nhập băng đảng lưu manh

Có Chí Phèo xã hội chủ nghĩa hợp tác cùng Năm Cam Việt Nam cộng hòa

Việt kiều Mafia về thăm quê hương liên minh cùng Xuân tóc đỏ thủ đô

Những kép trẻ, kép già làm đĩ đủ mười phương

Chờ đêm xuống, trước hương án Đào-viên-Tam-quốc-chí, hôn tay nhau thề thốt

 

Gã phiêu lãng đánh mất bản thảo và giấy tùy thân tìm ra chỗ ẩn trú trên mặt lòng mình

Không lời

Không lục bình

Không cả sóng…

 

Hãy nhớ tìm tôi trong bóng đêm

Không phân biệt da trắng, da vàng, da đen

Không liếc mắt dò complet- manteau-áo thun ba lỗ

Không kiểm tra dãi ngủ-mề đay-lý lịch

Nhận ra mồ hôi người – mồ hôi con cái – mồ hôi con đực

Nhận quyền làm người – quyền hạnh phúc – quyền sống sót

 

Hãy tìm bóng tôi ngay giữa trưa

Lúc đúng ngọ không bóng ai đè trên bóng ai

Cây cao tọa trên bóng mình

Bụi nhỏ tì trên bóng mình

Tôi giẫm trên bóng tôi

Mơ sống trọn phần đời mọn hèn, khuất mặt, khuất mày

Con chim trời vô tư mổ thóc

“Lích rích… lích rích”

Vui phận Chúa ban

Mong hàng ngày dùng đủ

 

Hãy đọc chiều tôi sau bao nhiêu chiều muộn khác

Khi đôi môi trầu nứt nẻ thâm niên của những bà mẹ Huế, bà mẹ Nam Ô nhai chậm dần

Run khe khẽ

Thấm tận cùng vị chát để đời

Của hy vọng

Của mong chờ

Của những bã trầu Giao Chỉ xác xơ nghìn năm rướm máu!

Comments are closed.