Thơ Phan Thanh Bình

THI SĨ

Ta cứ mải với sắc huyền hỏi ngã
phóng to đêm
khuếch đại chiều tà

Ta vẫn thấy cuộc đời vô căn cước
sáu nan đề
sáng đẹp sáu vầng trăng

Câu thơ số cuối ngày đang mã hóa
bàn phím văn chương
thiếu chữ em cần.

2016

KHÔNG ĐỀ

Có người đã đến nhà

bình hoa ly mới cắm

chiếc gối rung lên một giai điệu

chiếc áo sơ mi được ủi thẳng nếp hồ

và đôi giày nằm đúng chỗ của nó.

Tôi cẩn thận

lấy lại dấu vân tay.

2016

VECTO

Tôi thuê TÔI ngồi đây

cập nhật tôi

điều chỉnh tôi

thông báo trạng thái tôi

người đàn bà tiết hạnh

uống tôi trong quán cà phê CÓC

ăn tôi ở nhà hàng MÈO

ngủ với tôi trên khách sạn DAO

nàng hối hận vì đã cho tôi xem ký ức.

2017

ĐÀ LẠT

Quả thông già rụng xuống bức tranh anh đang vẽ.

Biệt thự ẩn trong rừng

thành phố ẩn trong sương

con suối gãy mình thành thác đổ

ký ức đọng nước hồ phẳng lặng

tình yêu là thung lũng ở trên đồi

em ẩn đâu mà anh tìm không thấy

hình như em đang đọc thơ anh

bằng bàn tay của gió

bẻ từng quả thông già.

2015

SẮC HOÀNG LAN

Vương triều mất đi

sắc hoàng lan còn lại

sắc hoàng lan không phai

cái đẹp không cần nhân danh ai

cái đẹp không cần nhân chứng

cái đẹp không biết nặc danh

trong cuộc vui xả thải lên đồng

bữa tiệc đã vào hồi khúc khuỷu

bữa tiệc không còn ai giải ngân

chẳng đình chỉ được cơn mưa

chẳng phán quyết tự mình

sắc hoàng lan lặng lẽ phơi bay.

Anh đi trên dấu rêu

dưới bóng già cổ tự

vẫn thấy em mỗi ngày

khó viết nổi câu thơ ứng dụng.

2016

MỘT ĐÊM MÙA ĐÔNG

Sóng 3G chập chờn
mùa Đông ốm rồi
anh giãn mình lần thứ tư trong đêm

mở cửa sổ
nhìn xuống cành cây đang co rút
nhập nhoằng dây điện, đèn phố miên man

đêm hội thánh thần
khua âm đồng vọng
tiếng chân người dồn về phía bên kia

loài chim ăn thịt
vừa bay ngang đây
nhả bóng tối rơi dần xuống đáy

anh khép cửa cho bình minh ló rạng
có thể
ngày mai vẫn còn.

2015

MANDOLIN BUỔI SÁNG

Tôi thức giấc

bởi tiếng ồn ào nhóm thợ xây căn nhà bên cạnh

tiếng xẻng hất cát

tiếng nước chảy rè rè

tiếng bay chạm vào thước thợ lách cách

và tiếng quát của nhà thầu làm lồi lõm bức tường phòng ngủ

để trấn an, tôi nói với nàng

tất cả mọi thứ sẽ đâu vào đấy khi gạch đá được gắn kết xong

theo một trật tự mới

rồi những người thợ xây sẽ trở về bên kia sông

nàng ôm choàng qua cổ tôi tin cậy.

Chúng ta dễ dàng chấp nhận huyền sử lung linh

như chiếc võng được mắc hai đầu

treo vào quá khứ

móc tận tương lai

tự mình đu đưa thời hiện tại

những âm thanh đã nịnh dần được lỗ tai nàng

và xẻ rãnh ngọt ngào như tiếng mandolin buổi sáng

tôi thấy mình có lỗi khi chưa nói với nàng

về những tên trộm sắp rình rập quanh đây.

2016

CHẠM & VUỐT

Chạm & vuốt
thế giới ảo
thời gian thực
bàn tay kết nối bàn tay

thử gửi tin nhắn cho người bạn đã chết
nhận lại chiếc lá mùa Đông rơi ngoài cửa sổ.

Chạm & vuốt
ngược về kỷ Jura xem lại những địa tầng
những cánh hoa mỏng tang hóa thạch
loài khủng long hóa thạch
nước mênh mông, biển không có thủy triều
ngày mặt trời khát máu
đêm đặc ánh trăng đen.

Chạm & vuốt
thử tìm mình ở tận mai sau
thấy mình không có xương
thấy mình không có thịt
như tồn tại chỉ là điều cắc cớ
nỗi cô đơn cũng có thể không còn.

Chạm & vuốt
cắt dán đường viền quanh tấm ảnh trắng đen
giọt nước mắt em mặn nhòa phím chữ
kéo hạnh phúc về phía mình
thả nỗi buồn vào quá khứ
đợi em đến trên chuyến bay cuối tuần

chạm & vuốt
mở từng nút thời gian
tìm em.

2015

ZÍCH ZẮC MÙA THU

Em với Huế như mùa thu zích zắc

đất kinh thành không vua

chiều tím ngát tiếng chuông chùa Diệu Đế

sông Hương chảy, bất ngờ không chảy

núi Ngự Bình, bình ngự phía xa xa

trời xuống thấp lưng chừng đồi Vọng Cảnh

em rót cả mùa thu vào Đại Nội

nắng trên mây, mây sáng ở trên đầu

kim loại xám chất đồng xanh ẩn dụ

em dẫn Huế vào anh hay dẫn anh vào Huế?

cơn mưa chiều bọc lót buổi hoàng hôn

người thiếu nữ suốt đời ngôi thiếu nữ

dù vị hoàng đế cuối cùng không phải là anh.

2015

BA TIẾNG GÕ

(Knock Three Times)

Mùa đông để lại ba tiếng gõ
một tiếng gõ vào đất
đất tiết hương vị kỷ
một tiếng gõ vào cây
cây phát lộc chuông non
và một tiếng gõ vào đâu đó …

đâu đó
người con trai lên rừng giữ biển
người con gái kéo trăng liềm gặt cánh đồng thiếu nữ
tiếng động rầm trên đôi môi hình khoen

đâu đó
giấc mơ của người này sau thất bại của người kia
ánh lửa chớp lập lòe đêm giáo mác
say và cay đều lên đỉnh u trầm

đâu đó
trong thành phố của tôi vẫn cung điện mùa hè
tiếng rao bán cái gì không rõ nghĩa
người ta vừa xây thêm cầu vượt để giải quyết tắc đường

đâu đó em và phép giả mạo từ
câu thơ buộc giày tạm thời mất trí
như sực nhớ ra điều gì mà ý nghĩ lại trong veo.

2016

LÒ GẠCH CŨ Ở MANG THÍT

Những vòi vọi cao

những rười rượi buồn

chảy vào sống lưng anh là khói

như pháo đài đang chực tấn công

lò gạch cũ loang tàn

- Em sẽ dịch nó là gì sang tiếng Anh?

Hàng ngàn vạn chiến binh chữ nhật

bổ đi trấn giữ vùng đất này

không trở lại

những viên gạch thiếu tuổi lửa

chẳng vì sao

vỡ nát dưới chân lò

dâng phế phẩm

hoang hoang lạnh cuối

cuộc trở về dài hơn cuộc ra đi.

Đã xa em vài lần trong đời

hai chúng mình cũng chưa từng hò hẹn

anh thấy mái ngói ngôi nhà em đang cháy dở

đang đun nồi lá xông hay đun nước gội đầu.

2016

KHÔNG ĐỀ

Em gối đầu vào triền đêm
mùa này sương xuống lạnh
tất cả những bông hoa đều ướp từ màu trắng
và bản nhạc cuối ngày lấy từ phẳng & nghiêng

anh ngỡ mình là chiếc cốc có quai
múc và rót tháng ngày đều tít tắp
bóng tối đã tự tràn
đỉnh tháp đã tự trôi

khoảng trời trong ngôi nhà vẫn đủ chỗ mênh mông
không có người bên chiếc bàn vuông thi pháp
vừa thấy
những ngón tay rời ra khỏi bàn tay
vun vút trả lời.

2016

PHẢN VỆ

Dưới đáy cốc mùa thu cáu bẩn

tình yêu phản vệ

tại sao cái gì cũng hoàn chỉnh?

bức tranh cũng hoàn chỉnh

chiếc ghế cũng hoàn chỉnh

remote ti vi cũng hoàn chỉnh

tìm miếng giẻ lau mặt bàn đang sạch lại không có

thậm chí bài thơ này cũng sắp hoàn chỉnh

có gì đó sai sai?

không

mọi thứ đều đang đúng và ngăn nắp

thử bật nhạc lên

bản nhạc cũng hòa hợp với căn phòng và ánh sáng

tìm nửa cái sai khó vô cùng

em đuối sức như cây xương rồng trong nhà kính

bên những tệp giấy chứa nội dung của các định hình

sẽ được in thêm vào khu vườn, căn bếp, thời trang và món ăn

chiếc công tắc thông minh nghĩ phận mình

anh đóng mở bất cần quy tắc

miễn là định dạng lại cho vừa ngày tháng năm.

2017

KHÔNG ĐỀ

Căn nhà dập dềnh
chực trôi
chớp mắt chụp quang cảnh ngoài cửa sổ
nhòe nhoẹt bức xạ mùa Đông

em lên chùa
bàn tay chắp nỗi buồn chiêm bái
bàn tay xòe cánh sen tịnh độ

dòng sông chảy từ thâm sâu ra biển
mang theo ngôn ngữ của muôn loài

nắng ngày vỡ ngày
mưa đêm khép đêm
đi hết con đường lại tới một con đường
anh đi mãi
nỗi xa em.

2015

TÌNH CA SAN HÔ

Trời vừa tối tôi theo trăng ra đảo
tuổi cát Trường Sa bằng tuổi cát đất liền
Mẹ Tổ quốc phân thân mình giữ biển
Người định bờ buộc con cháu ra khơi?

Câu chuyện đảo người lính già từng kể
những chiến thuyền tuân sắc lệnh vua ban
đi tới đảo đánh chìm luôn giữ đảo
linh hồn thành mây nước reo hoan.

Người chiến binh
rời làng buổi sớm
chia tay hàng cau
tạm biệt người vợ trẻ
biết không có ngày về

chiến thuyền lũy tre
bồng bềnh trên sóng
ra đi đầu xuân
tới đảo vào hè.

Thời khắc điểm người chỉ huy ra lệnh
nổ bộc phá tự đánh chìm tàu
xác người lính, xác con tàu tan tác
nguyện ngàn năm trọn vẹn giữ Trường Sa

máu tóe đổ cả chiều loang lổ
thịt xương tan kết tủa san hô

Những rạn san hô
xác thân người lính
chảy máu từng đêm
mặt trời lên kết tủa tiếp san hô.

Kỳ vĩ mùa xuân
oai hùng mùa hạ
nhánh xương gầy thức ngủ giữa nông sâu
hồn người lính đêm ngoi lên mặt nước
nấp theo trăng thăm bếp lửa quê nhà

phải hòn đá vừa chồng lên hòn đá
bởi những linh hồn nhọc nhằn giữ Trường Sa?

Những linh hồn san hô
lên tiếng hú vọng chìm nơi đất nổi
nhả tín hiệu truyền theo sóng tới bờ
tung vỡ
gọi người tử tế.

2016

KHÔNG THỂ NHỚ ĐƯỢC MÌNH

Trước lưỡi rìu, lưỡi lê và lưỡi cuốc

computer 64 bit tốc độ cao

tôi lập bản đồ họa vùng châu thổ

mùa xuân nắn nót vẽ hoa đào

mùa thu bệt vàng hoa cúc

dòng sông chảy mượt mà qua con đê vạn lý

đắp chắn những ngôi làng, cô lập cõi văn minh

vẫn còn thiếu một cái gì đó

chúng ta không thể nhớ được mình.

Lấp lóa muộn phiền, ưu tư chém cụt

mặt trời ngả Tây dáng mẹ lặn vào chiều rờn rợn

thấp thoáng ông bù nhìn đói suốt mùa lúa chín

lũ chim đã quen dần sợ hãi, lịch chịch nhặt hết ngày lao động

không có sự mặc định nào chở che, tồn tại lúc đuối lòng

loài cò vẫn bay kiếm ăn theo đàn, đúng lập

trình cố hữu của thiên nhiên

bát hương trên cánh đồng tắt gió khi mẹ trở về nhà

đầy một sân rêu

người đàn bà lại bận rộn với người đàn ông mà nói năng sót chữ.

Trong ly rượu của cha chứa gốc cây nghìn năm tuổi

phế bỏ sự hồ đồ

giải cứu cơn mê mấy đời tổ tiên nhắc nhở

cuộc say của những người đàn ông xả thân làm quân tử ngược thời

rễ cây bắt ngấm từ bụng lan tỏa đến tay chân rần rần xót đắng

lan tỏa lên khuôn mặt, mọc nhanh vào tai và mắt

mọc vào miệng và mũi, thay thế hoàn hảo từng đường gân thớ thịt

làm tê cứng cái lưỡi người anh hùng xứ sở

tiếng côn trùng ráo riết gọi nhau ra.

Truyền thuyết của làng thờ vị thần khốn khổ

mùa bão lật cơn giông hất người đàn ông bật tung khỏi cửa

mùa hạn thở dốc trên gánh người đàn bà chắt chiu khoai sắn

những giận hờn, ghen ghét, yêu thương

những cũ kỹ bây giờ không còn nữa

chỉ còn chiếc bản lề không cánh cửa

chẳng có gì đóng mở

vừa một luồng khí trơ thồng thộc bay vào

chúng ta không thể nhớ được mình.

2016

Comments are closed.