Thơ Tuệ Nguyên

Tuệ Nguyên

 Văn Việt: Tuệ Nguyên, sinh năm 1984, quê Ninh Thuận. Tốt nghiệp đại học ngành năng lượng nguyên tử, bỏ nghề để làm văn làm thơ, viết báo tự do. Ngoài thơ Tuệ Nguyên còn đồng hành với nhà thơ Bỉm chủ trương nhà xuất bản Tuỳ Tiện – in ấn và phát hành tác phẩm của các nhà thơ tự do – góp phần không nhỏ làm sôi động không khí văn chương Sài Gòn mấy năm qua.

Tác phẩm cá nhân:

- Những giấc mơ đa chiều, Nhà xuất bản Hội Nhà văn, 2009.

- Mi & ngôn lời, Nhà xuất bản Tuỳ Tiện, 2011.

 

 

 

Tôi: kẻ không là gì cả

 

Tôi: kẻ không là gì cả

cuộc sống ân sủng và tôi được sống

những thân phận trôi dạt nhấp môi nhái diễu cuộc đời nhau

tôi học được cách cười gượng

 

Trong địa hạt của tình yêu chân lý và cái chết

tôi chỉ làm kẻ hành khất đứng chồn chân ở ngưỡng cửa

ôm mang cả nỗi thống khổ lẫn niềm vui… hớ

 

Chạm vào tình yêu

tôi dựng xây ngay một nấm mồ giữa tuổi thanh xuân

kể lể về kiếp người và những bóng hình thoáng qua cuộc đời

 

Chạm vào chân lý

tôi làm kẻ què cụt lê lét

nơi mà nhà nước cấp chứng chỉ cho tín ngưỡng một danh xưng: tôn giáo

không có trường lớp dạy cho biết về tín ngưỡng

không ai được nói gì về niềm tin

 

Chạm vào cái chết

sự thờ ơ vô cảm của những con người đã dựng trước mặt tôi cánh cửa thiên đàng

và tôi: kẻ ghi danh vội bằng cái tên: không là gì cả

 

Nơi chốn tôi đến

những gã say và trẻ em có xu hướng nói dối

niềm tin đặt bấp bênh

những cá thể ẩn trú trong sắc màu truyền thống

huênh hoang lời sâu bọ

cả rừng xanh cũng phải rung mình

 

tiếp tục sống

tôi: vẫn là kẻ không là gì cả.

 


Tôi là chiếc lá non xanh mới nhú

khi tôi thấy các anh chị âm thầm rụng xuống mặt đất

và nằm im bất động

mưa bầm dập

gió cuốn trôi

 

tôi suy tư về mùa màng lạ lùng đi qua

 

Gió – tên lãng du luôn làm tôi run rẩy

hắn gieo quanh tôi

những ngôn từ thì thầm ngọt lịm

những lời mời mọc dịu dàng cùng bay cao/xa

những tiếng hú hoang

những im lặng rùng rợn

 

và chỉ có những chú chim sẻ hót quanh/chăm chú nhìn con sâu nhỏ

đang bò trên mình tôi

làm một móc xích trong chuỗi sinh thái

 

Ánh mặt trời nhìn tôi đang hấp hối

và mọi thứ đều trôi đi lặng lẽ

bóng đêm vây quanh và im nghe hơi thở tôi

cơn mưa phùn tạo dáng tôi

những giọt sương trang điểm tôi mỗi buổi sáng

 

Vào một ngày đẹp trời vẻ già nua đến với tôi

tôi thấy mình đổi màu và mỏi mệt

hắn lại đột nhiên ghé ngang qua

các thế hệ tôi vui nhộn rời cành và biết bay

 

Riêng tôi

rơi và xoáy

trầm nhẹ mình xuống dòng suối

trôi trong cô độc

chẳng kịp mục nát để là một nấm phân cho gốc rễ.

 

 

Điều tôi sợ

(gửi bạn nangphanrang & sonputra)

 

Hỡi những người bạn của tôi

vì lỡ trót uống lầm một ly độc dược

mùa đông này tôi đã nằm chết

một làn hơi nước lạnh lẽo đã đóng băng tôi

 

Tôi bất động nghe giọt máu mình đang giãy giụa

giọt máu của cha ông một thời vinh nhục

giọt máu của thánh thần đã từ bỏ dân Cham

giờ đang trú trong tấm thân nhơ nhuốc tôi

và tiếp tục lê vào đời sống

chảy như dòng thác đổ nhưng chẳng dám ngoái nhìn thẳng vào đời sống

co ro riêng

 

Tôi đang nghe từng mảnh phiến băng đang phát hoảng

rớt rơi từng giọt nước

loãng ra khắp thân thể tôi

vì lầm lỡ tìm mảnh đời để trú

 

Có lẽ trên con đường tôi sắp đi

tiếp tục tôi sẽ gục ngã

tiếp tục tôi sẽ chết

lần hai

lần ba

hay cả chục vạn lần

rồi phục sinh

 

Nhưng tôi chỉ sợ một điều

sợ tôi phát hiện mình sống rồi

mà chẳng nhận ra dòng máu của mình đang lăn trong khí quản nữa.

 

 

Con và Người chưa gặp mặt

(kính cố nhạc sĩ Đàng Năng Quạ)

 

Ở phía bên kia bức tường

Có người khải tấu kanhi tiễn đưa một linh hồn

 

Con và người chưa gặp mặt

những người khác nói cho con hay Người là một nhạc sĩ

những người khác nữa hát cho con nghe

và họ đoan chắc rằng

đó là bản nhạc Người sáng tác bằng cả trái tim và tâm hồn trần tục Chăm

 

con: kẻ mù chữ hát nhái bằng

tiếng mẹ bập bệ

 

Lúc lặng im bủa quanh

con nghe sự lãng quên tái diễn

 

Con và người chưa gặp mặt

chính xác là 14h ngày 28.10.2007

khi mà con chạy lon ton trên hề phố Sài Gòn

đi về phía sân khấu Katê – Ramưwan để nghe dòng nhạc sến khắc khoải

bấy lâu

Chế Linh hồi hương treo

niềm tuyệt vọng trên tâm thế con

 

cũng lúc này đây ngay trong lòng đất mẹ

dưới căn nhà bốn mái

Người trút hơi thở cuối

con: kẻ chơi vơi giữa hai thế cực không thuộc về mình

 

Mãi mãi – con và Người chưa gặp mặt

dù trong giấc mơ con có đôi lần gặp và chạm vào một người khác

mà con mường tượng là Người

bật tỉnh và nghi hoặc

 

kể: cũng chẳng ai tin

 

Thì đành thôi – con và Người không gặp mặt

nhưng cho con hỏi: Người đã bật mở cánh cửa nào

sao những con chim bây giờ cứ mãi bay mà

chẳng thể cất nổi tiếng hát?

 

 

Những bước nhảy

 

Những bước nhảy của chính ngươi

những bước nhảy qua hố hầm vặt vãnh

những bước nhảy qua đêm dài hãi hùng

những bước nhảy qua sa mạc điêu linh

những bước nhảy của sự hỗn xược/dở khóc dở cười

những bước nhảy của chết chóc/điên loạn/ trầm tư

 

trớ trêu thay lại ngâm thân ngươi vào lòng đại dương

bêu đầu ngươi lên mặt trời và gieo rắc bóng tối

bắt linh hồn ngươi phải lăn lóc như con rối trên đường đi

 

Ồ! những bước nhảy tuyệt vời

ngươi đã rơi và ngã quỵ rồi.

 

 

Những đoạn trích

 

1.

Những cái ngã bi tráng đứng vững trong lòng đất mẹ

tôi giữ tên tuổi của vài vĩ khuất mặt

và dè dặt từng người một

 

bất thình lình trong một đêm im lặng

tôi cắt bỏ tôi

 

2.

Hình hài ai đang trú ngủ trong ta

để một đêm ta nằm mơ thấy mình thức giấc?

 

những bội số mà ta đang mang vác và thay đổi từng ngày

phải chăng mọc từ rễ ai kia?

 

3.

Những lạc thú lần lượt đi qua khỏi cuộc đời

tôi gom lại và gọi tên từ đầu

kể từ đó tôi biết nhắm mắt.

 

4.

Ở góc tối nơi tôi trú

ngọn lửa sống đang âm ỉ phát ánh hào quang

những hoán chuyền màu sắc lạ lùng

tôi di chuyển trong vùng khoanh lề luật

chốc chốc lại hốt hoảng ở ngưỡng cửa.

 

5.

Trái tim đập trong lồng ngực

một âm lượng phơi bầy trước tôi

lực vô hình của nó xô đẩy tôi níu giữ những thứ khác

để hôn phối.

 

6.

Tôi sinh ra trong khoảng khắc

một dự đoán cho cái chết đến tương tự

 

mọi cảm xúc đều cho tôi vơi đi thế giới thật và sự hiện hữu của tôi.

 

8.

Tiếng kinh gọi người rền thét như sóng vỗ

loài người đưa cánh tay thô rám dựng trại dựng chuồng

ngoái riêng nhìn phận mình

trống trơn.

 

9.

Ôi những giọt máu lang bạt tha hương

mi đi đâu và về đâu

trong thế giới nhỏ bé này?

 

11.

Giọt máu anh rơi phủ lên chiếc khăn kỉ niệm

mẹ hoen nước mắt

vợ khô khan cổ họng.

 

12.

Trên những chiếc bàn gỗ

lửa đốt rượu nhảy múa trong đôi mắt kẻ thất trận đang

vò đầu mệt mỏi.

 

15.

Mỗi buổi sáng

những người thân đều bận rộn gồng mình thay đổi khuôn mặt

tôi tốn không ít thời gian để nhận diện lại khuôn mặt họ.

 

18.

Những dấu vết mờ nhạt và thất tán

được lần tìm lại trên hé môi

tôi im nghe sự mất tích phục sinh sự kỳ dị và

phác thảo chân dung.

 

19.

Khi kẻ thắng đuổi kẻ bại chảy lòng vòng

tôi làm kẻ đứng nhìn

khắc ghi tên mình trên mặt biển.

 

20.

Tôi đi vào con đường không có bảng chỉ dẫn

mỗi lần lầm lạc tôi bắt đầu đánh dấu.

 

21.

Sự sắp đặt đã đánh lừa cuộc sống

của tôi

của em

và của tất cả.

 

22.

Những kể lể về việc tự nhủ với thành bại vinh nhục

thúc đẩy tôi quen dần với đời sống ma thuật.

 

23.

Tôi được đặt vào giữa canh bạc của huyễn tượng nhằm câu móc gỡ gạc

ngơ ngác trước trận

tôi thoái lui và nhảy bổ vào chính tôi.

 

24.

Khi sự phá bỏ các hình thức biểu hiện được phép

tôi trở thành trung tâm của chính tôi

đơn nhất và mất trật tự.

 

26.

Những người yêu thương tôi từ thuở ấu thơ

và những người tôi đang thương yêu bây giờ

đang tiến về phía tôi để

hình thành những cuộc chiến

 

Những cuộc chiến trong tâm khảm tôi.

 

Tác giả gửi Văn Việt.

Comments are closed.