VĂN HỌC MIỀN NAM 54-75 (57): THƠ NGUYÊN SA (KỲ CUỐI)

 

 

NƯỚC NGỌT

 

Tôi viết cho người có đôi môi khô

Vì quen sống giữa một trần gian nước mặn

 

Giữa một kiếp sống nhá nhem

Nên đời người sờ soạng

Giữa những hố hầm cách bức

Nên bàn tay đóng cửa những bàn tay

 

Tôi viết cho người

Vì tôi ngại ngày mai

Người sẽ phải ghen với cả những bàn tay lá cây

Giữa gió mùa xuân đang mừng đang tủi

 

Vì tôi ngại

Khi thời gian không còn chắp nối

Người sẽ ngỡ ngàng

Khi cả những bàn tay hành khất

Mở linh hồn cho lại những yêu thương

 

Phải, tôi ngại

Sóng sẽ đáng băng ngang

Chẻ vỡ lòng thuyền

Và lòng những con người không chứa đựng

 

Nên tôi van ngưòi

Hãy chịu khó đa mang

Không phải tôi sợ những chấn song dài

Hay những nan lồng mắt cáo chăng ngang

Nhưng tôi phải khóc

Khi những mắt người

Ðan thành những lần phên mắt cáo

 

Nên tôi van người

Hãy chịu khó đa mang

Tôi sẽ xin làm thơ

Ðể dâng người lấy nửa giòng nước ngọt

Ðể ngày mai giữa mùa xuân lả lướt

Tôi sẽ hái

Giữa đám mây ngũ sắc của cầu vồng

Lấy một màu cho em dệt áo

 

 

PARIS

 

Mai tôi ra đi chắc trời mưa

Tôi chắc trời mưa mau

Mưa thì mưa chắc tôi không bước vội

Nhưng chậm thế nào cũng phải xa nhau…

 

Mai tôi đi chắc Paris sẽ buồn

Paris sẽ nhìn theo

Nhưng nhìn thì nhìn đời trăm nghìn góc phố

Con đường dài thẳng mãi có bao nhiêu

 

Mai tôi đi dù hôm nay đang vào thu

Giòng sông Seine đang mặc áo sương mù

Đang nhìn tôi mà khoe nước biếc

Khoe lá vàng lộng lẫy lối đi xưa

 

Dù hôm nay giữa một ngày tháng bảy

Chiếc tháp ngà đang ướt rũ mưa ngâu

Sông Seine về chân đang bước xô nhau

Sẽ vịn ai cho đều giòng nước chảy

 

Dù mai kia

trong một đêm quá khuya hay một ngày sớm dậy

trên một con đò, bên một góc phố, dưới một luỹ tre

tôi sẽ ngồi kể chuyện nắng chuyện mưa

và có lẽ tôi sẽ kể chuyện Paris

để khói thuốc xám trên môi dăm người bạn

và trên môi tôi

điếu thuốc sẽ run trên những đường cong lận đận

điếu thuốc sẽ run như chân người vũ nữ vừa quen

đôi chân người mà tôi không dám nhớ cũng không dám quên

còn quay đảo giữa điệu nhạc mềm như khói thuốc…

 

Tôi sẽ hỏi trong những chiều giá buốt

những chiều mưa mây xám nặng trên vai

người con gái mắt xanh màu da trời

trên áng mi dài có quanh co tuyết phủ?

 

Rồi cả người

cả Paris nhìn tôi qua một nụ cười nhắn nhủ

nụ cười mềm như ánh nắng của cuộc chia ly

của một buổi sáng mai khi những người phu đổ rác bắt đầu đi

những thùng rác bắt đầu cọ vào nhau

với những tiếng kêu của một loài sắt lạnh

như những tiếng kêu của những chiếc đinh khô, những mình búa rắn

của những đôi mắt nhìn theo

và tôi cũng nhìn theo

không biết người ta vừa khâm liêm mình hay khâm liệm một người yêu

 

Dù người yêu không phải là người con gái có mớ tóc vàng

 

Nhưng cũng sợ phải viết những lá thư xanh về xứ Đũa son

nên tôi không dám hỏi:

tại sao mắt em buồn

tại sao má em đỏ

tại sao môi em ngoan

vì những ngón tay tô đỏ màu đũa son

đang muốn gắp cả đời người hạnh phúc

 

Và cả tôi cũng vẫn nghẹn ngào trong mỗi lần nói thật

mỗi lần nghe Paris hỏi tôi:

tại sao anh về

tại sao anh không ở?…

 

Nhưng dòng máu không thể chảy ngoài huyết quản

dù tôi yêu Paris hơn một người bạn yêu một người bạn

hơn một người yêu yêu một người yêu

 

Dù đêm nay tôi vẫn làm thơ

dặn những người con gái nhỏ đi về

trên hè phố Saint Michel

gò má đỏ phồng bánh graffen

để những hạt đường rơi trên má

lau vội làm gì cho có duyên

 

Dù đêm nay những người yêu nhỏ vẫn đi về

vẫn đôi mắt nhìn lơi lả hở khuy

cặp môi nghiêng trong một cánh tay ghì

mỗi chuyến métro qua vồi vội

giòng Seine cười ngoảnh mặt quay đi

 

Dù đêm nay tháp Eiffel

Vẫn kiễng mình trong sương khuya

nhìn bốn phía chân trời

 

Và đôi mắt tôi

Vẫn tìm đến trong một giờ hò hẹn

 

Và từ mai trên những lá thư xanh

tôi không được bắt dầu

bằng một chữ P hoa

như tên một người con gái…

 

 

PARIS CÓ GÌ LẠ KHÔNG EM

 

Paris có gì lạ không em?

Mai anh về em có còn ngoan

Mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ

Em có tìm anh trong cánh chim

 

Paris có gì lạ không em?

Mai anh về giữa bến sông Seine

Anh về giữa một giòng sông trắng

Là áo sương mù hay áo em?

 

Em có đứng ở bên bờ sông?

Làm ơn che khuất nửa vừng trăng

Anh về có nương theo giòng nước

Anh sẽ tìm em trong bóng trăng

 

Anh sẽ thở trong hơi sương khuya

Mỗi lần tan một chút suơng sa

Bao giờ sáng một trời sao sáng

Là mắt em nhìn trong gió đưa…

 

Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay

Tóc em anh sẽ gọi là mây

Ngày sau hai đứa mình xa cách

Anh vẫn được nhìn mây trắng bay

 

Anh sẽ chép thơ trên thời gian

Lời thơ toàn những chuyện hờn ghen

Vì em hay một vừng trăng sáng

Đã đắm trong lòng cặp mắt em?

 

Anh sẽ đàn những phím tơ trùng

Anh đàn mà chả có thanh âm

Chỉ nghe gió thoảng niềm thương nhớ

Để lúc xa vời đỡ nhớ nhung

 

Paris có gì lạ không em?

Mai anh về mắt vẫn lánh đen

Vẫn hỏi lòng mình là hương cốm

Chả biết tay ai làm lá sen? …

 

 

PHO TƯỢNG

 

Khi về,

Xin em đi từng bước chậm,

Anh không còn đó,

Xin em hiểu dùm,

xin em lượm dùm.

 

Pho tượng mưa,

Pho tượng mùa đông,

Pho tượng mây xám,

Pho tượng tuyết trắng.

 

Anh không còn đó,

Dù vậy,

Pho tượng nào cũng có một đời riêng,

Pho tượng mưa và pho tượng tuyết

Pho tượng tuyết, chắc em còn nhớ có quanh cổ chiếc khăn quàng của em

Mỗi pho tượng tự tìm lấy chỗ ngồi của mình

Anh cũng tìm chỗ ngồi

Anh cũng ngồi ở đó

Lặng im

Cho đến lúc chợt biết

Mỗi pho tượng cũng có một đời riêng.

 

 

SÁM HỐI

 

Khi nắng mở cửa một bầu trời nạm bạc,

anh sẽ trở về trên con đường không có mùi cỏ ải

mà chỉ có nắng vàng hanh.

 

Anh sẽ trở lại bên em – mà cúi đầu – mà quỳ gối -

mà nghe rụng trong lòng ánh sáng hành tinh.

 

Anh sẽ quỳ gối bên em nhưng không dám nói chuyện trần gian.

 

Anh không dám kể lể dài dòng như một người giang hồ

nói với người giang hồ về những chuyện quê hương.

 

Anh chỉ dám dâng em chút ít đớn đau với nỗi niềm sám hối.

 

Nỗi niềm của một kiếp người đã nhiều tháng ngày ngồi trong ngõ tối.

 

Anh đã ngồi im không nói: anh chỉ còn là gã kép già

quanh năm khát nước vì suốt cả đời người

hò hét một bản sàng sê.

 

Suốt cả đời người anh đã chờ đợi tin yêu:

lửa đến từ những cửa ngõ cuộc đời đã đốt cháy

mười đầu ngón tay bằng những khối nhựa đường nóng bỏng.

 

Từng hy vọng đã bay theo từng hy vọng.

Không biết có phải vì nhát cuốc tháng ngày

đã phạt cỏ đùa chơi?

 

Nên anh đã ngồi im. Phải, anh đã ngồi im

để nghe những nụ cuời thông phong vỡ rạn trong lòng anh.

 

Anh không dám nhắc đến cuộc đời xa cũ.

E sợ rằng lời lẽ chua cay sẽ biến thành bốn con ngựa già

kéo linh hồn anh chạy về bốn phía chân trời

trong những ngày giá lạnh.

 

Anh cũng không dám khóc. Nước mắt em ơi, đã đóng đinh

vào lòng bàn tay anh và linh hồn dớm máu…

 

Anh chỉ ngồi nhìn sao khuya rung động.

Nghe bờ môi tát cạn nhưng hơi thở yếu dần.

 

Anh chỉ dám nghĩ rằng: sao bao nhiêu năm tháng qua

không từ bỏ cuộc đời đi làm hoà thượng. Ðể những ngày

tu đắc đạo sẽ làm búa sẻ rừng, làm sông chở gỗ.

Củi đem về chất ở sân chùa mà làm lễ hoả thiêu.

 

Sao lại sống để buồn nôn khi nhìn cuộc đời mặc cả tình yêu.

 

Ðể cả ngày mai khi hai tay buông xuôi

còn phảng phất u buồn trên mi mắt…

 

 

TÂM SỰ

 

Mỗi lần làm xong một bài thơ

Tôi đều muốn dứt bỏ chỗ đông người

Trở về nơi sum họp của trăng sao

Mà đọc lên những lời tình ái say mê

Mà đọc lên những lời đắm đuối

 

Như những sao đêm sao chìm trong bóng tối

Người thuỷ thủ già vẫn lặng lẽ nhổ neo

Suốt một đời người

Tôi vẫn làm người con trai mười tám tuổi đi cầu hôn

Có người hỏi rằng: sao không chán nản van xin?

Tôi xin thưa: ngày tháng không thể làm mòn phai những lời đắm đuối

Người bảo dại khờ? Thưa vâng, tôi chỉ là một người trẻ tuổi

Nhưng nếu người trách là cuồng tín

Tôi phải xin thưa: bị lừa gạt đã nhiều

Nên nguyện suốt đời thật dạ thương yêu

Nên nguyện suốt đời vĩnh viễn làm thơ

Cho những người con gái lấy chồng

Mang theo làm vốn liếng…

 

Người có hỏi: chẳng có ai hẹn hò sao cứ một mình hò hẹn

Và người cười – Tôi chẳng dám hờn ghen

Tôi nói chuyện ân tình dù chẳng có quyền uy

Tôi mến, tôi yêu chứ đâu dám sắc phong cho tình ái

 

Còn vụng dại, thưa vâng, tôi vụng dại

Tôi dại khờ mà vẫn cứ say sưa

Chuyện đời người làm gì có lượng cân đo

Thì tình ái biết đâu mà suy tính

 

Nên tôi muốn một lòng thành khẩn

Dâng cuộc đời chuyện tình ái đam mê

Không phải tôi sợ lao tù

Mà chỉ vì yêu mến loài người

Nên giãi tỏ niềm riêng để cùng thông cảm

 

Dù người nghe, dù người chẳng muốn

Tôi biết làm sao?

Thơ không phải là một giải trí trường

Để các người rủ nhau vào du hí…

 

Cho đến bao giờ cả lòng người cũng yêu đương mà mở toang cửa ngõ

Nếu thấy cần tôi sẽ bỏ làm thơ

(bỏ làm thi sĩ)

Bỏ cái nghề thầy kiện già biện hộ cho tình yêu

Để cùng bạn bè bốn phương

Gục đầu trong hạnh phúc

 

 

TÌNH YÊU ĐÀN ÔNG BA MƯƠI TUỔI

 

Hỡi người yêu có bàn tay anh buông ra như tàn thuốc lá

Hãy tha cho đốm hồng thân thể này trong ngày tháng thành than

Dây thép gai đã buộc vào mắt anh gió lốc

Cuồng phong đau thương mang tàn lụi vai buồn

 

Niềm chua xót đã lớn lên thành núi

Vừng trán anh trên mỏm ấy hoang vu

Anh chẳng nói vì rừng không biết nói

Tiếng lau cao đã động cánh tay già

 

Có ra biển cứ nhìn sóng to bằng mắt nhìn oán hận

Để anh nhìn thấy anh trong mắt ướt cựa mình

Để anh nghe tiếng anh giữa vô cùng cao rộng

Để anh tìm trong nỗi buồn ghế gớm còn anh

 

Hãy vứt vào cuộc đời những người đàn ông đến sau niềm phụ bạc

Những đêm cười hãy đốt bằng những giông bão hôn mê

Những mắt nai tơ ấy là anh rỏ máu

Trong đèn hoa lửa vỡ tiếng anh thề

 

Cứ nói thật to những lời nguyền rủa

Lần âm thanh anh về ngủ giấc em vui

Em sẽ thấy vẫn thân hình phiền lớn

Giữa râu gai thơ sáng vẫn đâm chồi

 

Hỡi người yêu có bàn tay anh buông ra như tàn thuốc lá

Vẫn nhìn nhau bằng mắt huyệt chôn nhau

Những hòn đất ném lên hòn đất

Những ngón tay vẫn gọi ngón tay sầu

 

 

TÔI SẼ BỎ ĐI RẤT XA

 

Tôi sẽ bỏ đi rất xa thành phố

Có những bờ hè

Và những người gặp nhau một buổi sáng thứ hai

 

Không cười với nhau một lần

Không nói với nhau lấy một câu

Người con gái áo tím đã trả lời: không có thì giờ!

 

Phải người con gái đã trả lời: không có thì giờ!

 

Và tôi không dám góp ý kiến

Vào chuyện người ta

Nhưng lòng tôi thầm hỏi

Như một người bơ vơ

Hỏi một người bơ vơ:

Có những người yêu nhau không có thì giờ

Chim lấy đâu mà về tổ

Tôi lấy đâu mà làm thơ

Em lấy đâu mà đọc những bài thơ sắp viết?…

 

Phải, tôi sẽ bỏ đi rất xa thành phố

Nếu chúng mình không có thì giờ

(dù trong một buổi sáng thứ hai…)

Ðể nói với nhau một lời

Ðể cười với nhau một phút

Mà chỉ nhìn nhau xa cách như hành tinh

Ðể những bàn tay lạnh tê bên hè phố

 

Tôi sẽ bỏ đi, bỏ đi rất xa

Ðến một ngôi nhà mởi toang hết cửa

Hay kéo dài thời gian

Bắt chủ nhật làm thứ tám

Thứ hai thành chủ nhật

Và dứt bỏ những ngày dĩ vãng thứ hai

 

TÔI SẼ SANG THĂM EM

 

Tôi sẽ sang thăm em

Để nhớ những mớ tóc màu củi chưa đun

Mầu gỗ chưa ai ghép làm thuyền

Lùa vào nhau nhóm lửa

 

Tôi sẽ sang thăm em

Để những ánh mắt màu sao sáng tỏ

Hay đôi mắt màu thóc đang say

Màu vàng khô pha lẫn sắc nâu gầy

Đừng nhớ những ngày còn là lúa

Để lệ trắng như gạo mềm rơi trên tay

 

Tôi sẽ sang thăm em

Để tình yêu đừng chua cay

Để tình yêu là sóng

Một giòng sông gặp gỡ giòng sông

 

Tôi sẽ sang thăm em

Dù có một nhịp cầu mới mở

Nhưng chỉ để hành quân

Tôi sẽ sang thăm em

- Ngay hôm nay -

Chờ ngày mai có thể

Chúng mình sẽ xa nhau

Chúng mình sẽ thù nhau

Chúng mình sẽ nhìn nhau bằng đôi mắt người đàn bà có tuổi

 

Và giòng sông có thể dài thêm nửa với

Bờ sông không đuổi kịp giòng sông

Nhịp cầu đổ gãy

Và chúng mình

Với bốn bàn tay chết đuối

Trên bờ sông

Như người đàn bà suốt đời thai nghén

Phải không em?

 

 

TỰ DO

 

Tôi muốn ví mắt em như một vì sao

Chưa có ở trên trời

Một vì sao: ngủ muộn hơn sao hôm

Dậy sớm hơn sao mai

Mà lòng tôi vẫn nhìn

Chưa bao giờ chớp mắt

Như em vẫn nhìn

Nụ cười của em

Trong mắt tôi…

 

Tôi muốn ví đôi tay trắng của em

Như một thi sĩ đã ví: đôi cánh chim bồ câu

Nhưng tôi còn muốn cầm rõ thật lâu

Đôi bàn tay chưa bao giờ tôi lạ

Để đặt lên mắt, đặt lên má

Và đặt lên môi cho thêm quen

Như mỗi ngày tôi vẫn đặt bát cơm

Màu bàn tay em…

 

Và bước chân của em

Tôi muốn đừng ai ví như gì cả

Để tôi nhìn cho thật rõ

Bước chân lại gần

Bước chân gần lại

Đôi vai vẫn mềm như đòn gánh

Cánh tay vẫn dẻo như đôi quai

Và tôi vẫn chỉ dám nhìn

Nhưng không dám nói

Lòng vẫn sợ nhầm

Dù chỉ từ một đến hai!…

 

Bước chân lại gần

Bước chân gần lại

Và lòng tôi khẽ hỏi

Hôm nay là ngày hội

Nên hè phố nhớn lên

Hay lòng mình bé lại

Như một hôm nào nắng đẹp: Mùa xuân

 

Như một hôm nào

Em bước lại gần

Tôi chỉ dám nhìn

Nhưng chưa dám nói

“Bước chân gần lại!…”

Bàn tay mừng tủi

Răng cắn vào môi cho chặt phút không ngờ

Tay không dám dọc dù một tờ giấy mới!…

 

Tôi chỉ dám nhìn

Nhưng không dám đợi

Nét mặt dịu như vần bằng

Trong như trăng sáng

Đôi mắt nhìn không vướng một sợi dây thép gai

Và bàn tay tôi chỉ được cầm một lần thôi…

Lòng vẫn nhớ như cánh đồng nhớ bướm

Và đôi môi khép vào nhau vẫn hỏi thầm lẳng lặng

 

Có phải:

“Em vẫn là em

Đôi tay vẫn trắng

Đôi mắt vẫn đen

Đôi má vẫn hồng

Như khung cửa sổ

Nép nhìn màu cờ

Hàng mi thèn thẹn

Vì lòng tương tư!…”

 

Có phải em vẫn nhìn tôi

Như tôi vẫn nhìn em

Đôi mắt chúng mình vẫn quen

Vì chưa bao giờ biết lạ

Đôi tay chúng mình vẫn nhớ

Vì chưa bao giờ biết quên…

 

Và tôi vẫn xin em

Cho tôi ghì thật chặt

Như những chiếc thắt lưng xanh

Ghì quanh lần áo vải

Cho tôi tìm một chữ mới

Không có trong hai mươi nhăm chữ cái

Để bắt đầu tên em:

…….

 

THÁNG SÁU TRỜI MƯA

 

Tháng sáu trời mưa, trời mưa không ngớt

Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa

Anh lạy trời mưa phong toả đường về

Và đêm ơi xin cứ dài vô tận

 

Đôi mắt em anh xin đừng lo ngại

Mười ngón tay đừng tà áo mân mê

Đừng hỏi anh rằng: có phải đêm đã khuya

Sao lại sợ đêm khuya, sao lại e trời sáng…

 

Hãy dựa tóc vào vai cho thuyền ghé bến

Hãy nhìn nhau mà sưởi ấm trời mưa

Hãy gửi cho nhau từng hơi thở mùa thu

Có gió heo may và nắng vàng rất nhẹ

 

Và hãy nói năng những lời vô nghĩa

Hãy cười bằng mắt, ngủ bằng vai

Hãy để môi rót rượu vào môi

Hãy cầm tay bằng ngón tay bấn loạn

 

Gió có lạnh hãy cầm tay cho chặt

Đêm có khuya em hãy ngủ cho ngoan

Hãy biến cuộc đời thành những tối tân hôn

Nếu em sợ thời gian dài vô tận

 

Tháng sáu trời mưa, em có nghe mưa xuống

Trời không mưa em có lạy trời mưa?

Anh vẫn xin mưa phong toả đường về

Anh vẫn cầu mưa mặc dầu mây ảm đạm

 

Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng

Tóc em mềm anh chẳng thiết mùa xuân

Trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân

Vì anh gọi tên em là nhan sắc

 

Anh sẽ vuốt tóc em cho đêm khuya tròn giấc

Anh sẽ nâng tay em cho ngọc sát vào môi

Anh sẽ nói thầm như gió thoảng trên vai

Anh sẽ nhớ suốt đời mưa tháng sáu

 

 

 

THƠ XUÂN

 

Thơ xuân áo vàng

Mùa xuân em mặc áo vàng,

Ở trong thơ cổ chim hoàng hạc bay.

Em vừa xoay nhẹ vai gầy,

Nhìn coi vũ điệu vào đầy giấc mơ.

Nhìn coi chỗ cuối bài thơ,

Nụ hôn màu đỏ trời cho rượu đào.

Anh nhìn em mới bước vào,

Nhìn xuân, xuân cát tiếng chào đầu năm.

 

Thơ xuân áo xanh

Mùa xuân em mặc áo xanh,

Biển thu mình lại dưới cành lá nâu.

Bướm vàng cột tóc mái sau,

Cám ơn em đã mang màu cho xuân.

Cuộc đời dẫu có phù vân,

Ở trong mây nổi có phần thiên thu.

 

Thơ xuân áo tím

Trời sang trước, núi sang sau,

Tranh nhau gõ cửa lúc đầu sớm mai.

Ta chưa kịp hỏi coi ai,

Ðã nghe tiếng biển reo vui rộn ràng.

Thơ xanh, thơ trắng, thơ vàng,

Giục nhau cất tiếng mừng em đã về.

Trong vũ trụ có sao tua,

Em khoe áo tím.trời vừa sang xuân.

 

 

TIỄN BIỆT

(Paris, 1954)

 

Người về đêm nay hay đêm mai

Người sắp đi chưa hay đi rồi

Muôn vị hành tinh rung nhè nhẹ

Hay ly rượu tàn run trên môi

 

Người về trên một giòng sông xanh

Trên một con tàu hay một ga mông mênh

Sao người không chọn sông vắng nước

Hay nước không nguồn cho sông đi quanh

 

Sao người đi sâu vào không gian trong

Bức tường vô hình nên bức tường dầy mênh mông

Và sao lòng tôi không là vô tận

Cho gặp gỡ những đường tàu đi song song

 

Người về chiều nắng hay đêm sương

Người về đò dọc hay đò ngang

Câu thơ sẽ là lời hò hẹn

Nhưng nói làm gì tôi xin khoan

 

Nhưng người về đâu, người về đâu

Để nước sông Seine bỡ ngỡ chảy quanh cầu

Sao người không là vì sao nhỏ

Để cho tôi nhìn trong đêm thâu

 

Sao người không là một cung đàn

Cho lòng tôi mềm trong tiếng than

Khi trăng chảy lạnh từng chân tóc

Khi gió se trùng muôn không gian

 

Sao người không là một con đường

Sao tôi không là một ga nhỏ

Mà cũng có những giờ gặp gỡ

Cũng có những giờ chia tan?

 

Người về lòng tôi buồn hay lòng tôi vui

Áo không có màu nên áo cũng chưa phai

Tôi muốn hỏi thầm người rất nhẹ:

Tôi đưa người hay tôi đưa tôi?

 

 

TUỔI MƯỜI BA

 

Trời hôm nay mưa nhiều hay rất nắng?

Mưa tôi chả về bong bóng vỡ đầy tay

Trời nắng ngọt ngào… tôi ở lại đây

Như một buổi hiên nhà nàng dịu sáng

 

Trời hôm ấy mười lăm hay mười tám?

Tuổi của nàng tôi nhớ chỉ mười ba

Tôi phải van lơn ngoan nhé, đừng ngờ…

Tôi phải dỗ như là… tôi đã nhớn

 

Tôi phải đợi như là tôi đã hẹn

Phải thẹn thò như sắp cưới hay vừa sêu

Phải nói vơ vào rất vội: người yêu

Nếu ai có hỏi thầm: ai thế?

 

Tôi nói lâu rồi… nhưng ngập ngừng khe khẽ

Để giận hờn chim bướm chả dùm tôi

Nhưng rồi lòng an ủi “nắng chưa phai

Tình chưa cũ bởi vì tình chưa mới…”

 

Má vẫn đỏ, đỏ một màu con gái

Với những lời hiền dịu tuy chua ngoa

Lòng vẫn ngỡ ngàng: tóc ướp bằng thơ

Sao hương sắc lên mắt nhìn thi tứ?…

 

Và đôi mắt nhìn tôi ngập ngừng chim sẻ

Đôi mắt nhìn trời nhè nhẹ mây nghiêng

Tôi biết nói gì? Cả trăm phút đều thiêng

Hay muốn nói nhưng lòng mình ngường ngượng

 

Chân díu bước và mắt nhìn vương vướng

Nàng đến gần tôi chỉ dám… quay đi

Cả những giờ bên lớp học, trường thi

Tà áo khuất thì thầm: “chưa phải lúc…”

 

Áo nàng vàng tôi về yêu hoa cúc

Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường

Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương

Tôi thay mực cho vừa màu áo tím…

 

Chả có gì… sao lòng mình cũng thẹn

Đến ngượng ngùng bỡ ngỡ: hay là ai?…

Trăm bức thư lót giấy kẻ dòng đôi

Mà nét chữ còn run (dù rất nhẹ)

 

Tôi đã viết hay chỉ thầm âu yếm kể

Tôi đã nhìn hay lặng lẽ say sưa?

Nên đêm vui sao cũng chớm buồn thưa

Và lo sợ khi lòng mừng quá đỗi…

 

Rồi trách móc: trời không gần cho tay với

Và cả nàng hư quá, sao mà kiêu…

Nên đến trăm lần: “Nhất định mình chưa yêu”

Hôm nay nữa…

nhưng lòng mình sao lạ quá…

 

 

TUYỆT CHIÊU

 

Nãy giờ em tìm được tuyệt chiêu

Trên đường vô núi buổi chiều pha sương

Trông lên tượng Phật sơn son

Ngó qua tục lụy vẫn còn ngẩn ngơ

Trở ra chặt mấy cây già

Hai tay chai cứng nào ngờ vẫn đau

 

 

TƯƠNG TƯ

 

Tôi đã gặp em từ bao giờ

Kể từ nguyệt bạch xuống đêm khuya

Kể từ gió thổi trong vừng tóc

Hay lúc thu về cánh nhạn kia?

 

Có phải em mang trên áo bay

Hai phần gió thổi, một phần mây

Hay là em gói mây trong áo

Rồi thở cho làn áo trắng bay?

 

Có phải mùa xuân sắp sửa về

Hay là gió lạnh lúc đêm khuya

Hay là em chọn sai màu áo

Để nắng thu vàng giữa lối đi?

 

Có phải rằng tôi chưa được quen

Làm sao buổi sáng đợi chờ em

Hay từng hơi thở là âm nhạc

Đàn xuống cung trầm, mắt nhớ thương

 

Buổi tối tôi ngồi nghe sao khuya

Đi về bằng những ngón chân thưa

Và nghe em ghé vào giấc mộng

Vành nón nghiêng buồn trong gió đưa

 

Tôi không biết rằng lạ hay quen

Chỉ biết em mang theo nghê thường

Cho nên cặp mắt mờ hư ảo

Cả bốn chân trời chỉ có em

 

 

XIN LỖI VỀ NHỮNG NHẦM LẪN DĨ VÃNG

 

bây giờ khẩu garant ta mang trên vai

bây giờ khẩu trung liên bar ta mang trên vai

ta mới biết rằng những thỏi sắt đó nặng như thế

ta mới biết rằng trong cuộc đời dạy học ta là thằng dốt nát

trong mười mấy năm ta làm bao nhiêu tội lỗi

trong mười mấy năm ta không nói cho học trò ta biết

những thỏi sắt đó nặng như thế

ta không nói cho vợ con bạn bè đồng bào ta biết

anh em ta và quê hương ta

vác những thỏi sắt nặng như thế

từ bao nhiêu năm nay

 

bây giờ nằm kích ở ven ruộng sương xuống ướt vai

bây giờ đứng gác đêm ở rừng gìa gió lạnh thấu xương

ta mới biết rằng sương lạnh như thế

ta mới biết rằng gió lạnh như thế

ta muốn kêu to lên ta là thằng dốt nát

ta là một thằng dốt nát

vì mỗi ngày trong mười mấy năm dĩ vãng

ta không viết lên giấy trắng mực đen cho những người yêu thơ ta biết

anh em ta và quê hương ta đã đứng như thế từ bao nhiêu năm

bây giờ di chuyển đêm di chuyển ngày di chuyển nắng di chuyển mưa

ăn không được ngủ không được cười không được khóc không được

hỡi những anh em đã ngồi trước mặt ta trên ghế nhà trường

hỡi những anh em đã đọc thơ ta yêu quý

ta nào đã làm được gì

để anh em cười được khóc được ăn được ngủ được

để anh em tìm thấy tọa độ trong rừng gìa

để anh em tìm thấy điểm đứng trong ruộng đồng bát ngát

để đạn đừng xuyên qua phổi

để đạn đừng xuyên qua tim

hãy tha thứ cho ta

hãy tha thứ cho ta

những anh em đã chết

những anh em chết ở bờ ở bụi

những anh em chết ở đồn vắng trong rừng sâu

những anh em chết khi đi di hành

những anh em chết khi đi phục kích

những anh em chết mặt đẹp như hoa

một ngàn lần hơn ta

cũng chết

những anh em học giỏi như thần đồng

một ngàn lần hơn ta

cũng chết

những anh em có vợ mới cưới chăn gối còn thơm

cũng chết

những anh em có người tình viết thư nét chữ còn run

cũng chết

những anh em con cái còn nhỏ hơn con cái ta

cũng chết

những anh em mẹ già còn yếu hơn mẹ già ta

cũng chết

những anh em đáng sống một ngàn lần hơn ta

đã chết

đang chết

và còn chết

hãy tha thứ cho ta.

 

Nguồn: Thơ Nguyên Sa, Tổ hợp Gió xuất bản, 1971

 Bản vi tính: http://www.thivien.net/Nguyên-Sa/author-9dp31FJt3YEsp14Lht6Xlw

 

 

 

 

Comments are closed.