Cuối Năm Mẹ Đi Đâu

Trần Mộng Tú

Cuối năm rồi, mẹ đi đâu. Chiếc áo nâu nhăn lưng mẹ còng, một tay nhặt rác cho vào túi, chiếc túi to như một cái chăn. Cái nón mẹ đội trên đầu che mưa nắng, đã xác đã xơ từng thớ lá gồi. Giữa dòng xe cộ nghiêng thân mỏng, mẹ nhặt buổi chiều mảnh nắng rơi.

image

Mẹ đi mẹ có biết đi đâu, đôi dép cao su gót chân sầu, vỉa hè mẹ vấp bao nhiêu bước, bước thấp bước cao mẹ về đâu.

Mẹ đi lẩy bẩy dáng xiêu xiêu, có ai đợi mẹ bữa cơm chiều, chiều cuối năm bếp nhà ai nhóm, lửa hồng tiếng củi gọi nhau về.

Mẹ có chỗ về không đêm cuối năm, mẹ có ai đón mẹ cho niềm vui, có ai xách hộ mẹ túi rác có ai trút vào túi tiếng cười.

Mẹ già ơi mẹ bao nhiêu tuổi, con mẹ đâu cháu mẹ đâu. Mẹ băng qua đường coi chừng xe đụng, xe đụng túi rác bay lên không.

Mẹ ơi ông nhà nước đang lo kinh tế, nước mình không biết sẽ đến đâu. Ngay như ông ấy còn không biết, mẹ chẳng nên trách mình không biết đi đâu.

Đến đâu là chuyện ông kinh tế, đi đâu nhặt rác chuyện người dân

Cái túi nước mình to như thế, ai biết bên trong đựng những gì. Cái túi của mẹ bao nhiêu rác, mẹ nhớ hôm nay mẹ nhặt được gì.

Mẹ cứ đi đi, chiều ba mươi, nhà ai mâm cao nhà ai cỗ đầy, thân già nón rách còng lưng xuống, rác cho vào túi chắc sắp đầy.

Mẹ đi nhặt rác trên hè phố, thân mẹ cong như tấm bản đồ. Ông kinh tế cứ nhìn vào mẹ là biết nước mình sẽ đi tới đâu.

tmt

12/27/2016

- Vào xem Tin và Hình trên báo Người-Việt, ngày hôm nay 12/27/2016

Ông Nguyễn Chí Dũng, thứ trưởng của Bộ Kế Hoạch Đầu Tư Việt Nam thú nhận: “Kinh Tế Việt Nam tuy vẫn bước, nhưng không biết đi đến đâu.”

Comments are closed.