Thơ Quảng Tánh Trần Cầm  

Promontory of Dreams (Mũi đất của những giấc mơ) 2018, họa sĩ Li Chevalier; nguồn: wikiart.org

KHUNG CUỐI  

 

tháng chạp thiếu một ngày  ̶ ̶ ̶

chỉ một ngày

mường tượng như thiếu một vóc dáng một gương mặt

như bầu trời thiếu chút nắng chút mưa

như món ăn quen thuộc thân ái

sáng nay ngộ ra thiếu một vị một mùi  ̶ ̶ ̶

cuộc sống đột nhiên hụt hẫng khiếm khuyết xa lạ

một ngày âm thầm thất lạc đâu đó

nỗi mất mát ám ảnh

bồn chồn vết mực loang trang thư pháp cuối năm.

 

mưa cuối năm thì thầm

tóc ướt buông xõa che vầng trán

người bước nhanh

người vẫy tay chào

đường chiều lạnh hắt hiu

ly cà phê tỏa khói

phả vào khoảng trống lời ca trăn trở  ̶ ̶ ̶

đã quên hay không còn muốn nhớ.

 

không một điểm tĩnh sáng hôm nay

mắt cay xè

thanh quản căng cứng  ̶ ̶ ̶

chứng dị ứng đột phát?

hay hiệu ứng bươm bướm từ bên kia bán cầu?

tôi ôm mặt nhìn quanh quất

cuộc sống lướt nhanh

bỏ lại sau lưng những cái bóng bên thân xác hư rữa

rên rỉ suốt mùa đông

ảm đạm nhập tông màu trên khung cuối.

 

LỜI CUỐI NĂM  

 

dường như tôi vắng mặt đa phần trong đời tôi

thú thật nhiều ngày tôi đi ngang đời tôi

nhìn vào

không hề thấy tôi  ̶ ̶ ̶

 

tôi như cái bóng lướt nhanh

câm lặng rượt đuổi

và rượt đuổi  ̶ ̶ ̶  trong vòng xoáy

không lối thoát

 

tựa tiếng nấc mắc kẹt

rơi tự do trong sa mạc

ném vào tôi những hạt gió phản biện

chơi vơi mất hút cõi hư không

 

và trong những ngày cuối năm

cơn bão mùa đông quét xuyên lục địa

đánh bật rễ trốc gốc ký ức lạnh cóng

phân tán kỷ niệm trên phông màu xác xơ

 

khi ngày xám xỉn và đêm tuyền đen vỗ về độc thoại

tôi kéo mũ hoodie trùm đầu

co ro ngoảnh lại:

không một vết tích tôi trong đời tôi.

 

MƯỜNG TƯỢNG   

 

mường tượng trong những ngày cuối năm

tôi mày mò bên ly cà phê đen đã nguội

tìm kiếm lục soạn một gương mặt

từ danh bạ đâu đó tận cùng ngõ ngách ký ức

và ký ức giờ vẩn đục phân mảnh tả tơi

vá víu chằng đụp như khu phố lận đận

nơi những tên những khuôn mặt mất hút

không giấy chứng tử

 

mường tượng có một ngày mưa

tôi loay hoay nhặt tờ giấy vò nát

bài thơ cuống cuồng tìm cách đào thoát

vụt khỏi tay tôi

vết cắn vô tình đã lành

và thành sẹo

như từ vô lượng kiếp

 

mường tượng trong cái lạnh cuối năm

gió nhẹ hắt hiu thấm sâu da thịt

lời chưa nói gửi năm cùng tháng tận

chút riêng tư đột biến

từng bước lần theo cát đá tiễn biệt ngày qua.

 

NÓI CHUYỆN VỚI ĐẦU GỐI     

 

tưởng tượng trong những ngày cuối đời

ba tôi thường nói chuyện với đầu gối

nhất là khi má tôi suy sụp

sau cơn đột quỵ

 

tưởng tượng trong những ngày cuối đời

má tôi thường nói chuyện với đầu gối

nhất là sau khi ba tôi mất

để lại khoảng không rỗng lặng thẳm sâu

 

và tưởng tượng những ngày mưa sài gòn

thất lạc đâu đó qua nửa thế kỷ

màu và mùi khuấy trộn dòng tâm thức

vấn vương trong ký ức hỗn mang

 

tưởng tượng tôi đứng trước căn nhà năm xưa

thấy những gương mặt tuổi thơ kéo về

nghe giọng nói điệu cười thanh xuân yêu dấu

nhắc lại từng kỷ niệm dại khờ

qua hơi thở bâng khuâng buổi sớm mai

 

và trong một góc sương khói nổi trôi

tôi thấy tôi chới với từ đáy vực

dưới ánh bạch lạp nhập nhòa

tựa giấc mơ trường thiên tiếp nối

mơ hồ bắt gặp tôi nói chuyện với đầu gối

 

suy cho cùng nói chuyện với đầu gối

là cách xác nhận sự hiện hữu  ̶ ̶ ̶  cho dù đơn

lẻ  ̶ ̶ ̶  trong quá trình chiêm nghiệm

vậy thôi.

This entry was posted in Thơ and tagged . Bookmark the permalink.