Tag Archives: Quảng Tánh Trần Cầm

Thơ Quảng Tánh Trần Cầm

tháng tư, vùng trời không bóng hắn thồ dĩ vãng trên lưng như người nộm trong vùng trời không bóng chạy băng băng trên cánh đồng cháy đỏ đứa trẻ thân gầy quá tải chân chao đảo theo dòng người … Continue reading

Posted in Thơ | Tagged | Comments Off on Thơ Quảng Tánh Trần Cầm

leilan

Quảng Tánh Trần Cầm là vòng hoa trên trời cô bé cứng đầu, thiếu kiên nhẫn, hiếu thắng, nhưng rộng rãi trong những giờ phút đen tối của cơn đại dịch hãy cho tôi nụ cười thật tươi tươi như … Continue reading

Posted in Thơ | Tagged | Comments Off on leilan

Nguyễn Đức Tùng và Quảng Tánh Trần Cầm: Thơ trong mùa dịch

Một ngày sẽ tới Nguyễn Đức Tùng Khi yêu nhau trong một thế giới đầy lo âu Chúng ta phải làm công việc hàng ngày Cần thiết, quét nhà, thay áo, nấu ăn, giặt giũ Mở cửa xe hơi, đổ … Continue reading

Posted in Thơ | Tagged , | Comments Off on Nguyễn Đức Tùng và Quảng Tánh Trần Cầm: Thơ trong mùa dịch

Thơ Quảng Tánh Trần Cầm

Chiều cách ly  từng lát từng lát spam chiên vàng ửng bắt mắt   mùi tỏi cháy thơm nồng nàn buổi chiều chậm chạp trôi qua trôi qua lừ đừ không dự tính sau vài chai bia và đôi ba ly … Continue reading

Posted in Thơ | Tagged | Comments Off on Thơ Quảng Tánh Trần Cầm

Thơ về siêu vi khuẩn corona

Vương miện Vũ Hán Thơ Trần Mộng Tú   Vũ Hán Những ngôi nhà cửa bị đóng đinh những cánh cổng bị bịt lại bằng những then gỗ hình chữ X người nhốt người trong đó không hề nghĩ họ … Continue reading

Posted in Thơ | Tagged , | Comments Off on Thơ về siêu vi khuẩn corona

Thơ Quảng Tánh Trần Cầm

cuối năm, phơi nắng bên bờ dốc cạn một ngày – xây biệt phủ hoành tráng trên cát trộn máu và nước mắt. bầy dã tràng lao động mệt nhoài vật vã với triều cường vô vọng và phẫn nộ … Continue reading

Posted in Thơ | Tagged | Comments Off on Thơ Quảng Tánh Trần Cầm