Mathilde Granveau – Những mảng ghép ánh sáng của Đông Dương

Cư sĩ Minh Đạt

 

 

  1. Paris – Đà Nẵng

đường bay của một trái tim

 

có những nghệ sĩ đến Việt Nam như một chuyến du lịch

có những người ở lại vì sự bình yên

nhưng với Mathilde Granveau

cô gái Pháp duyên dáng đến từ một miền Paris đầy thơ —

Việt Nam là một tiếng gọi

một tiếng gọi dịu dàng nhưng mãnh liệt

kéo cô đến gần

rồi giữ cô ở lại

 

Mathilde sống ở Đà Nẵng với một sự trân quý lạ thường

nắng ấm miền Trung

gió biển mặn mòi

tiếng rao buổi sáng

những con hẻm nhỏ

mùi cà phê rang…

 

tất cả hòa vào cô

nhẹ nhàng như một giai điệu Pháp

và sâu sắc như một câu chuyện Á Đông

 

có phải vì thế mà tranh của Mathilde bắt đầu mang hai nhịp tim:

một nhịp Paris

một nhịp Việt Nam

 

  1. Đông Dương – ký ức của kiến trúc và ánh sáng

 

ngắm tranh Mathilde

ta thấy lại bóng dáng của thời kỳ kiến trúc Đông Dương (1930–1940)

khi các kiến trúc sư Pháp tìm cách hòa trộn vẻ sang trọng cổ điển châu Âu

với sự tinh tế bản địa Việt – Lào – Campuchia

 

những biệt thự Đông Dương cổ kính có ba linh hồn chính:

 

(1) hình học Pháp cổ điển

trục đối xứng

bố cục vuông

chữ nhật hoàn hảo

 

(2) nhịp thở bản địa

hoa văn Champa

họa tiết miền núi phía Bắc

cùng đường nét của thổ cẩm

 

(3) màu của đất, hơi của gỗ rừng già Tây Nguyên và rực nắng bãi biển miền Trung

là vàng đất

nâu gỗ

xanh ngọc

xanh rêu

và đỏ gạch

 

tranh của Mathilde chính là sự tiếp nối tinh thần Đông Dương

bằng ngôn ngữ hội họa hiện đại

 

những bố cục hình học của cô trật tự như một biệt thự Pháp

nhưng lại phảng phất sự mềm mại của văn hoá Việt

 

chúng có cấu trúc

nhưng không cứng

có trật tự

và thở vào thở ra điều hòa

 

giống như cách kiến trúc Đông Dương từng hòa mình vào khí hậu và tâm hồn bản địa

 

  1. gạch bông – ký ức sống trong từng ô vuông

 

nếu kiến trúc Đông Dương có trái tim

thì trái tim ấy đập bằng nhịp của gạch bông cổ

thứ vật liệu xinh đẹp

mộc mạc

được lát trên nền nhà của bao biệt thự tại Sài Gòn lộng gió và rực nắng

tại Hà Nội văn hiến

và Đà Lạt xưa thơ mộng

 

gạch bông là tập hợp của bốn yếu tố

hình học lặp lại

màu ấm đặc trưng

ký hiệu bản địa hóa thành họa tiết

và sự giản dị khó quên

 

và bạn có nhận ra không?

 

tranh của Mathilde chính là “gạch bông” trong hình hài hội họa

 

những ô màu lặp lại tạo nhịp

những đường kẻ mạnh mẽ tạo cấu trúc

những tam giác

những hình thoi

và những cung tròn

y như hoa văn gạch lát nền của thập niên 40

 

những đường cong, nét gãy, chấm tròn, dấu móc

tự nhiên như hơi thở của thổ cẩm miền núi

và họa tiết Champa cổ

 

Mathilde không sao chép

cô dịch lại

cô tinh lọc

cô hấp thụ và

cô hồi sinh nó trong thăng hoa

 

khiến gạch bông trở thành ngôn ngữ chuyển động

đầy tự do và tràn nhạc tính

 

  1. hình học bản địa – những mật mã của ký ức

 

mảng hình học trong tranh Mathilde không chỉ là trang trí

chúng giống như

ký hiệu trên trống đồng

đường viền thổ cẩm

hoa văn cổng tháp Mỹ Sơn

họa tiết từ khăn Piêu

hay những dấu hiệu tổ tiên để lại cho đất…

 

có lẽ bởi vì Việt Nam đã đi vào cô thật tự nhiên

như thể cô từng mang ký ức này từ trước

rồi chỉ cần đến gặp để nhớ lại

 

khi đứng trước tranh cô

ta như đang đứng trước một bản đồ cảm xúc

ở đó có đường đi, ngã rẽ và dòng sông

có nhịp lúa và con đường làng

có vầng trăng

mắt người đang yêu

và cả những trục năng lượng vô hình

 

tất cả hòa quyện như một Mandala Đông Dương

 

  1. một tâm hồn Pháp lãng mạn – và một trái tim Việt Nam ấm áp

 

điều làm Mathilde khác biệt không phải ở kỹ thuật

mà ở tinh thần Parisienne trong từng đường nét

sự mềm mại không bao giờ phô trương

sự thanh lịch không bao giờ cố làm nổi bật

sự duyên dáng tự nhiên giống một cô gái Paris đội nón beret

ngồi vẽ trong quán cà phê quận 5

và sự lãng mạn kín đáo như ánh đèn vàng ở rue de Rivoli

 

nhưng khi sống ở Đà Nẵng

tâm hồn ấy lại gặp một điều kỳ diệu

sự ấm áp

gần gũi

mộc mạc của người Việt.

 

thế là Paris và Việt Nam hòa vào nhau

tinh tế và giản dị

cổ điển và bản địa

văn minh, từ tốn và lãng mạn

 

tranh của Mathilde vì vậy mang hai ánh sáng

một ánh sáng đến từ Paris

và một ánh sáng mọc lên từ dải đất miền Trung

 

  1. kết thúc – hay là một sự bắt đầu?

 

khi bạn bước vào không gian trưng bày này

hãy để đôi mắt dẫn đường

bạn sẽ thấy

những ô màu như gạch bông cổ

những đường thẳng như bản vẽ kiến trúc

những đường cong như họa tiết Champa

những mảng vàng như nắng Hội An

những ô xanh ngọc như bóng râm của một biệt thự Đông Dương

 

và rồi bạn chợt nhận ra

Mathilde đã vẽ Việt Nam bằng trái tim của một cô gái Pháp

và vẽ Paris bằng cảm xúc của một người đang yêu mảnh đất này

 

trong những bức tranh ấy có một Việt Nam rất xưa

một Paris rất mềm

và một Mathilde rất hiện đại

 

đó chính là vẻ đẹp trọn vẹn của triển lãm ROOT collection

 

This entry was posted in Thơ and tagged . Bookmark the permalink.