Tôi học theo cụ Phan Bội Châu để gọi người phụ nữ có tên Hồng Thái Hoàng là “Chị” xưng “Em”…

Mai An Nguyễn Anh Tuấn

Cái “tội” lớn nhất của chị Hồng Thái Hoàng là chị KHÔNG SỢ. Chị viết bao giờ cũng với thái độ điềm tĩnh, ôn hòa, dựa vào lý lẽ, vào chính pháp luật hiện hành!
Nhưng chính điều đó mới khiến những người có quyền lực sợ hãi nhất. Trong sâu xa, kẻ mạnh là kẻ luôn sợ hãi. Và để cho cỗ máy dù đầy khuyết tật hệ thống vẫn chạy êm ả, cần có chất bôi trơn – đó là sự sợ hãi! Cho nên, để che giấu sự sợ hãi của chính mình, người ta tích cực sản xuất ra chất sợ hãi để tiêm vào đầu óc của anh, của chị, của tôi, của chúng ta.
“Thoát khỏi nỗi sợ” (Freedom from fear) là tiếng cổ vũ của Franklin D. Roosevelt, là sự thúc giục của Aung San Suu Kyi và sự thực hành dân chủ của Hồng Thái Hoàng.
Chỉ riêng điều đó, đủ để chị bị bắt!
Văn Việt

Có nhiều thứ cần phải học theo cụ Phan Bội Châu và các chí sĩ cách mạng lớn đầu thế kỷ XX – thế kỷ “gió tanh mưa máu” – nhưng trước hết, tôi đã học được thái độ trân trọng vô cùng đáng kính phục của Phan Sào Nam tiên sinh trước sự tuẫn tiết đau đớn của Cô Giang – vợ của đảng trưởng Nguyễn Thái Học sau khi tận mắt chứng kiến vị thủ lĩnh và 12 chiến sĩ Việt Nam Quốc Dân Đảng bị thực dân Pháp xử chém tại Yên Bái: Trong bài Văn tế Cô Giang thống thiết, cụ kính cẩn gọi Cô Giang vừa tròn 21 tuổi là “Chị”, và xưng “Em Châu”, cụ so sánh Cô Giang với các nữ anh hùng nước Pháp và nước ta: “Xem sách Pháp từng đem óc nghĩ Lân Đá [Jeanne d’Arc], La Lan [Mme Rolland] thuở nọ, chị em mình há dễ ai hơn; Giở sử nhà thoạt vỗ tay reo Bà Trưng, Triệu Ẩu xưa kia, non nước ấy có đâu hồn chết…”.

Thời gian qua, tôi đọc được khá nhiều bài viết của người phụ nữ bằng tuổi em út tôi trên trang FB cá nhân Hồng Thái Hoàng, và hết sức khâm phục tầm nhìn, kiến thức, lý lẽ sắc sảo mà đôn hậu, hợp tình của chị trong nhiều vấn đề dân sinh, kinh tế, văn hóa, giáo dục, luật pháp… Khi nghe tin chị bị bắt trong lúc đương phải nuôi 4 đứa con thơ dại, mà nguyên do chỉ bởi tâm huyết của một Công dân rất đáng kính trọng, tôi chợt nhớ tới cách hành xử của cụ Phan, và bất giác học được cụ, xin gọi Hồng Thái Hoàng là “Chị” xưng “Em”, tôi hy vọng Chị không phản đối.

Bởi tôi tin, nhiều người tử tế hôm nay cũng sẽ phải chảy máu mắt như tôi khi đọc lại những dòng huyết lệ của cụ Phan Bội Châu khóc cụ Phan Châu Trinh dường cũng báo trước cho sự hiểm nguy của một dân tộc trước vận hội mới, khi mà những tiếng nói của Lương Tâm và Tri Thức lại bị coi là phản động:

Trời đã éo le;

Người càng quỷ quái.

Chứa chan máu cuốc, nước vẩn vơ hồn;

Xao xác tiếng gà, trời mờ mịt tối.

Trường nô lệ chung quanh là rắn rít, văn cứu thời khen khéo gây oan;

Ổ dã man ngan ngát những hùm beo, miệng ái quốc hoá nên buộc tội…

(Văn tế Phan Châu Trinh)

Tôi tin rằng, chính những dòng – trang viết của Chị Hồng Thái Hoàng, cùng với trăn trở của nhiều trí thức thực sự đã góp phần bóc trần bộ mặt tham lam tàn ác của nhiều kẻ đã/ đang núp bóng quan chức, để những tên tội phạm từng phá nát cuộc sống của hàng chục vạn dân nghèo Thủ Thiêm buộc phải ra đền tội trước Công lý…

Tôi xin phép Chị Hồng Thái Hoàng được trân trọng đưa thêm Tên Chị vào Tập Nhật ký – Tùy bút “Bà Hoàng” nhóc dành cho con gái chưa biết khi nào có thể in được:

“Khi người ta 19 tuổi, người ta là bà hoàng” – đó là một câu trong bộ tiểu thuyết sử thi Con đường đau khổ của nhà văn Nga A. Tolstoy mà bố từng lấy làm đề từ cho bài cảm ngôn trên, từ những năm bố còn là một chàng trai mơ mộng lang thang trên những nẻo rừng Tây Bắc. Vài chục năm sau, vào lúc con đọc những dòng này của bố, khi con chuẩn bị bước vào năm thứ hai đại học, cũng là lúc cả xã hội ta đang trong một cơn xáo động kinh hoàng với bao giá trị đảo lộn quay cuồng khiến những cô cậu sinh viên quen sống trong vòng tay gia đình che chở như con phải hoang mang, ngơ ngác, hoảng sợ…

Và bố cùng nhiều bậc phụ huynh lương thiện cũng phải hoang mang, ngơ ngác, hoảng sợ chẳng kém, bởi những tấm gương, những nguyên mẫu đời sống-lịch sử mà các con cần noi theo như các bậc nữ anh hùng Bà Trưng, Bà Triệu, Cô Giang… thời trước, Đặng Thùy Trâm, Dương Thị Xuân Quý, Phạm Thị Đoan Trang, Hồng Thái Hoàng… thời nay đã bị chìm đi, bị nuốt chửng trước những “tấm gương” đen ngòm mà bố từng miêu tả trong bài viết Sắc đẹp và “trái tim chứa đầy nọc độc” (vanviet. info): những “mẫu hậu”, “nữ hoàng”, “hoa hậu”, “đại sứ văn hóa-tình yêu”, v.v. mang cái vỏ mỹ miều đã/ đang/ sẽ liên kết với những “thế lực đen”, “quyền lực nhóm” đủ mọi cấp đương góp phần tàn phá mọi giá trị nhân văn tốt đẹp mà bao thế hệ đã phải đổ máu xương để tạo ra và gìn giữ…

Khái niệm “Bà hoàng” bố mượn ở trên khác rất xa, đúng hơn là đối lập với cái mà người ta vẫn vỗ ngực rêu rao về tính chất “Quý tộc”, “Tinh hoa” của những kẻ ở tầng lớp thượng lưu thối nát, hư hỏng hiện nay đương tìm cách đục khoét ngân khố quốc gia, hút máu dân lành, chiếm dụng đất rừng để sống ngập ngụa xa hoa, để ngang nhiên hưởng thụ “những bữa ăn láo xược” (Lưu Trọng Lư) – kệ thây và trâng tráo giẫm đạp lên nỗi khổ đau đói nghèo đã tới tận đáy của đồng bào họ!

“Bà hoàng” mà bố nói đây chính là một Tư cách sống đàng hoàng, tử tế, khi con hiểu rõ về giá trị cùng trách nhiệm của bản thân mình trước Tổ quốc và Nhân dân – dù là một “Nhân dân” từng được nhà văn Vũ Thư Hiên khái quát: “Thế hệ chúng tôi bất hạnh: chúng tôi ra đời trong thân phận nô lệ, lớn lên trong khói lửa chiến tranh và trưởng thành trong nỗi sợ hãi các đồng chí” (Hồi ký Đêm giữa ban ngày). Con sẽ là một “Bà hoàng” đáng tự hào như vậy, không phải để được tuyên dương trên báo chí, truyền hình mà để những “thế hệ bất hạnh” như các bác Nguyễn Hữu Đang, Trần Độ, Trần Dần, Vũ Thư Hiên, Phùng Quán, Bùi Minh Quốc, Hoàng Hưng… cũng phải ấm lòng, được an ủi, và thêm tin rằng: cái Dân tộc khốn khổ đau thương này dù có bị cố tình hay vô tình đưa vào quỹ đạo hủy diệt, song vẫn có những thế hệ kế tiếp xứng đáng đương hàng ngày lặng lẽ vượt qua muôn trùng sự đểu cáng, lừa đảo, cướp bóc, tìm cách lấy lại danh dự Quốc gia lâu nay đã bị đánh mất một cách đau xót và oan uổng!

Và con sẽ là một “Bà hoàng” đúng nghĩa và cao quý nhất của khái niệm này một khi con mang được trong trái tim con Tình thương lớn của Dân tộc, cái Tình thương mà Đại thi hào Nguyễn Du đã mang cả cuộc đời vất vưởng “nơi thì lừa đảo, nơi thì xót thương” cùng “cuốn kinh của Tình thương” – kiệt tác Truyện Kiều của ông để minh chứng: “Thương thay cũng một kiếp người!”….

(Trích trong: vanviet.info)

MA NAT

This entry was posted in Vấn đề hôm nay and tagged . Bookmark the permalink.