Tag Archives: Nguyễn Thanh Văn

Thương lắm ngày xưa

Nguyễn Thanh Văn Lính ở đồn huyện và lính bảo an xã thỉnh thoảng sục sạo ở làng Trúc, làng Tuồng, ăn nhậu ở làng Cầu, làng Chài, nhưng chường mặt các làng ven đồi. Nghe đồn địa đạo ở … Continue reading

Posted in Văn | Tagged | Comments Off on Thương lắm ngày xưa

Một vùng đất còn thơm mùi huyền sử

Nguyễn Thanh Văn Căn nhà gọi là nhà thờ bên ngoài bình thường như một số nhà rường của một số hộ nông dân khá giả khác, cũng mái hiên thấp, cột lim, sân gạch, có tấm bình phong đối … Continue reading

Posted in Văn | Tagged | Comments Off on Một vùng đất còn thơm mùi huyền sử

Câu chuyện về “Ngôi làng của những-người-không-có-mặt- người”

Truyện ngắn Nguyễn Thanh Văn Đoạn đầu là phần dẫn chuyện trong cuốn tiểu thuyết “CỎ LAU VÀ GIÓ” chưa xuất bản của tác giả. Bạn đọc vui lòng xem như một truyện ngắn bình thường bởi ngay từ đầu … Continue reading

Posted in Văn | Tagged | Comments Off on Câu chuyện về “Ngôi làng của những-người-không-có-mặt- người”

Tản mạn văn hoá văn nghệ và… văn gừng (26): Nhân một nhận xét rất “hay” mà khá “cay” của nhà văn Diêm Liên Khoa về thân phận văn học

Nguyễn Thanh Văn Nhận định văn học hôm nay đang trong tình trạng YẾU ĐUỐI, CÔ ĐỘC và BẤT LỰC có thể chỉ là một cách nói “khiêu khích” của tác giả Diêm Liên Khoa[*]. Chắc chắn đấy là một … Continue reading

Posted in Nghiên cứu Phê bình | Tagged | Comments Off on Tản mạn văn hoá văn nghệ và… văn gừng (26): Nhân một nhận xét rất “hay” mà khá “cay” của nhà văn Diêm Liên Khoa về thân phận văn học

Thơ Nguyễn Thanh Văn

CHÙM THƠ CUỐI NĂM 2021 CẢM TẠ   Cám ơn không chỉ những đêm rằm lộng lẫy Mà cả những đêm trăng lu và trăng khuyết khi thiếu ánh sáng của rằm em Anh mới biết đâu là ánh sáng … Continue reading

Posted in Thơ | Tagged | Comments Off on Thơ Nguyễn Thanh Văn

Thơ Nguyễn Thanh Văn

1. CHƯA HẲN LÀ ĐIỀU TUYỆT VỌNG   Biết chưa đủ đã phải sống Sống chưa tròn đã phải chết Nếu biết chưa trọn Và sống cũng chưa tròn Thì cái chết không hẳn là điều tuyệt vọng!

Posted in Thơ | Tagged | Comments Off on Thơ Nguyễn Thanh Văn