Thơ Đào Ngọc Chương

TỨ TUYỆT BƯỚM

8.

Khuya thức giấc đi tìm cánh bướm bay vừa khuất

Em hiện ra bên dòng sông quê với cải hoa vàng

Tôi lặng lẽ theo em dọc theo con đường thu hương sắc

Đêm vùi mình trong những thương nhớ môi hôn

 

Khuya thức giấc cánh bướm bay vừa khuất

Bên sông quê em với cải hoa vàng

Tôi lặng lẽ theo đường thu hương sắc

Đêm vùi mình những thương nhớ môi hôn

 

TỨ TUYỆT BƯỚM

9.

Bướn bay theo lối bướm

Lòng sông lòng suối say

Cắt ngang trời thương nhớ

Xanh đỏ tím vàng mây

 

TỨ TUYỆT BƯỚM

10.

                    Tôi với đêm không ngủ

                   Mưa đã không mưa đêm

Xập xòe én liệng rập rờn bướm

Hoa của xuân và hương của thu

Sấp ngửa thời gian giấc mộng mị

Bướm là em hay bướm là mơ

 

BƯỚM

11.

Chờ tin nhắn của em

Cái đồng hồ sốt ruột

Anh lẩn thẩn kèm nhèm

Thấy anh vừa hóa bướm

 

TỨ TUYỆT BƯỚM

12.

Không phải ai cũng có thể hóa bướm

Chỉ những người điên chợt thấy yêu

Những mắt lá trong đêm sâu ngời rạng

Con đường quen đã đứng chết trong chiều

 

TỨ TUYỆT BƯỚM

13.

Cánh chim cánh chuồn chuồn cánh lá

Bay ngang qua cánh rừng tưởng cánh cửa nhà tôi

Em cánh bướm bay suốt mùa cõi mộng

Treo ngược cuộc đời tôi lên ngọn cây canh cánh một trăm lẻ một nỗi niềm

 

TỨ TUYỆT BƯỚM

14.

Bướm vàng bay lả ngọn mù u

Anh có nhớ lời anh thề dưới vòm cây một chiều rất muộn

Em nhất quyết với anh rằng trăng đêm rằm tròn vằng vặc

Lời yêu ru à ời à ơi khắc khoải những đêm không

This entry was posted in Thơ and tagged . Bookmark the permalink.