Tag Archives: Đào Ngọc Chương

Một thoáng trăng Cái Mơn

Truyện ngắn của Đào Ngọc Chương 1 – “Đây là sứ trắng” – người nữ y tá trạm cấp cứu vừa nói vừa cười, rồi đưa tay lắc nhẹ chậu hoa. Tôi sững người. Vẫn cánh lá xanh to bản … Continue reading

Posted in Văn | Tagged | Comments Off on Một thoáng trăng Cái Mơn

Thơ Đào Ngọc Chương

TỨ TUYỆT BƯỚM 8. Khuya thức giấc đi tìm cánh bướm bay vừa khuất Em hiện ra bên dòng sông quê với cải hoa vàng Tôi lặng lẽ theo em dọc theo con đường thu hương sắc Đêm vùi mình … Continue reading

Posted in Thơ | Tagged | Comments Off on Thơ Đào Ngọc Chương

Thơ Đào Ngọc Chương

TỨ TUYỆT BƯỚM   1. Con bướm ấy chắc là.. em của một trăm năm Đã bay vào nhà tôi đêm qua và ở lại Nơi trái tim của ngôi nhà thế giới tôi nhỏ máu Em đã mang mùa … Continue reading

Posted in Thơ | Tagged | Comments Off on Thơ Đào Ngọc Chương

Thơ Đào Ngọc Chương

TIẾNG CỦA THƠ TÔI Cái trở ngại của thơ là câu Và cái lợi thế của thơ cũng ở đó Với đủ kiểu dấu chấm câu khiến câu thơ có bước nhảy bất ngờ Tôi vẫn bức bối trong câu … Continue reading

Posted in Thơ | Tagged | Comments Off on Thơ Đào Ngọc Chương

Thơ Đào Ngọc Chương

LỜI THÌ THẦM CỦA SÓNG   Những đống rơm cuối thu sẽ ở lại với cánh đồng rất lâu Cuối mùa đông tiếng chim sẽ dựng dậy những cọng cỏ xanh Bên bờ sông đã không còn con đò rất … Continue reading

Posted in Thơ | Tagged | Comments Off on Thơ Đào Ngọc Chương

Thơ Đào Ngọc Chương

(Chùm thơ rong chơi nhịp ba)   MỘT Ý TƯỞNG ĐÃ RONG CHƠI NHƯ THẾ NÀO   1. Một ý tưởng đã nảy sinh Viên đá lăn theo đường thời gian Tròn và mòn và nước chảy

Posted in Thơ | Tagged | Comments Off on Thơ Đào Ngọc Chương