Tiệc tất niên của loài bò sát

Ái Điểu

Ba Mươi Tết năm nào tôi cũng chỉ mở tiệm đến 10 giờ sáng, có bán cũng ít khách. Dù có gì đi nữa, mọi người cũng muốn trở về nhà mình, trở về với nguồn cội, với những quá vãng, với tâm linh.

Trưa nay tôi cúng tất niên, mời đám đàn bà không chồng dự.

Đến 9 giờ, quán không còn khách; đám gái gần như đến đủ. Đứa nào cũng diện đồ đẹp, trang điểm hơn mọi ngày.

Chị Bé Tư nói: Đến 10 giờ có khách gọi tao cũng từ chối; mần đĩ cả năm cũng phải có ít ngày làm người, ăn Tết chớ.

Tôi mở nhạc Xuân, cho có không khí nhộn nhịp, hứng khởi.

Con Liên, con Linh gõ muỗng xuống bàn phiêu theo điệu nhạc.

Con Diệu trầm ngâm: Ngày Ba Mươi chắc không có cha nào đi chơi đâu, mấy chả cũng về vui với vợ con.

Con Hậu nói cay đắng: Chắc phải qua Mùng Hai mới có khách. Mùng Một họ cữ, không gặp thứ dơ dáy như tụi mình, sợ xui cả năm.

Chị Bé Tư muốn hỏi con Ngọc sao nó không về Đà Lạt. Chắc chắn đây là lần đầu nó ăn Tết xa nhà. Chị ngại khêu dậy nỗi buồn của nó.

Ngờ đâu Ngọc lại hỏi ngược: Ủa! Sao ai cũng ở lại, không về nhà ăn Tết? Tui không về là đúng, vì tui còn cha mẹ mà coi như không. Ở đây, còn có chị, có em.

Con Liên trề môi nói: Tui nhớ nhà lắm, muốn về, mà lại không về. Tui sợ những con mắt người quen nhìn tui.

Con Linh diễn giải: Thì tụi mình cũng nói xạo là đi mần mướn, ô-sin, ở đợ, mần công nhân gì đó. Ai mà tin, công nhân sao dư tiền gởi về nuôi gia đình. Họ biết hết nhưng không nói ra. Có người ganh tị nói xấu sau lưng: Nó làm đĩ chớ làm gì.

Bé Hường góp chuyện: Ừa, có bà hàng xóm qua nhà nói: Con mần chỗ nào trên đó mà ngon dữ, con dẫn con gái dì lên đó mần hen. Biết mình làm gì, ganh tị mà muốn cho con theo nghề mình. Cũng cảnh khổ với nhau thôi mà.

Chị Bé Tư nhắc: Cũng gần 11 giờ trưa rồi, mấy đứa xúm lại bày biện bàn ghế, bưng đồ cúng lên giúp chị Điểu.

Con Mười Hai và Sáu Lan – chị dâu nó – mở cửa vào quán. Con Mười Hai vui vẻ: Chị em tui kiếm được mối cuối năm.

Sáu Lan chu miệng chê: Đ. má! Gặp hai lão thua bài, xả xui. Nó trút cái xui của nó vào người mình mà còn xin bớt 50 ngàn. Đ. má! Tui cũng ô-kê cho nhanh về ăn tất niên.

Con Vy ít nói, bữa nay lại cảm khái: Họ xem tụi mình không phải là con người mà y như hố rác, xả dơ bẩn, xui rủi vào người mình.

Con Mười Hai nói: Có cha mới đầu cũng tình cảm, nhẹ nhàng; xong cơn sung sướng nó đẩy mình ra như phun miếng thịt thiu.

Chị Bé Tư nói: Thôi thôi! Cuối năm nói chi mấy chuyện buồn. Muốn có tiền phải ráng.

Tôi soi gương, vuốt lại tóc rồi đốt nhang. Tôi vái, khấn to: Hôm nay là ngày cuối năm, con cầu xin Trời, Đất, những người khuất mặt phù hộ cho ba má, con của con và mấy người đàn bà trong cái quán này được khoẻ mạnh, vui vẻ.

Tôi khấn thầm thêm, không nói ra: Cầu cho các bác, chú, cô, anh chị, bè bạn qua FB của con cũng mạnh khoẻ, vui vẻ.

Chị Bé Tư nói: Ủa, sao bà không cầu ước cho riêng bà?

Tôi nói: Tui thấy tui vậy là được rồi, thay đổi chi cho mệt.

Tôi nhìn những khuôn mặt thân yêu. Qua một năm, bớt Bé Trang, nó được có chồng; lại tăng thêm con Mười Hai, chị dâu nó là Sáu Lan và con Ngọc.

Chị Bé Tư nhìn tôi nói: Tất niên phá lệ, nhậu, đánh bài nghen bà.

Tôi nói: Ô-kê. Và vào trong xách ra can rượu đế có pha chút rượu thốt nốt.

Con Sáu Lan nhanh nhảu: Để tui lấy chén uống mới đã đời.

Cả đám đàn bà xúm nhau vào bàn. Nhang chưa tàn nên đồ ăn chưa dọn lên, chị Bé Tư đã rót rượu.

Tôi nâng chén nói: Chào năm cũ, mừng năm mới. Dô! Dô!

Cả đám la to dô dô! Rồi tất cả cạn chén.

Chị Bé Tư lại rót lượt thứ hai cho tất cả mọi người. Đến chén của con Ngọc chị nói: Con ít uống thì không cần theo mấy con bợm này.

Con Ngọc cầm chén rượu nốc trọn một hơi rồi biểu: Má Tư rót lại đầy lại cho con, không sao đâu, chết càng sướng mà.

Đám gái đưa ngón tay cái lên khen con Ngọc rồi cạn chén la to: Dô! dô! dô!

Con Diệu, con Nga dọn đồ ăn lên bàn. Tôi nói: Ăn nhậu xả láng hen. Chán thì đánh bài, ngủ tại đây, đón giao thừa luôn. Nếu thích cứ ở đây mấy ngày Tết.

Cả đám đồng thanh: Ô-kê, ô-kê.

Con Hậu nói giọng buồn: Về nhà trọ nằm chèo queo trong đêm giao thừa chắc chỉ có khóc.

Đang ồn ào, cả bọn lặng câm, nhìn nhau.

Chập lâu, bé Vy phá tan bầu không khí nặng nề, nêu ý kiến: Đánh bài quẹt lọ nghẹ đi. Ai thua bị quẹt một cái, uống một chén rượu.

Con Linh thêm vào: Đồng ý phạt uống rượu, quẹt lọ nghẹ, thêm vào phải nhảy múa một vòng.

Cả đám lại la to: Ô-kê, ô- kê.

Chị Bé Tư chợt hỏi: Bà Điểu tuổi Thân phải không? Qua ngày mai là 45 tuổi ta rồi, sang năm tuyển thằng chồng cho dzui.

Tôi cười, không trả lời mà ngẫm nghĩ: Tuổi Thân là tủi thân, hèn chi đời mình không bao giờ trọn vẹn một ngày vui.

Bài chia, rượu rót, cạn chén, quẹt lọ nghẹ, nhảy múa.

Trong cơn say chúng nó vừa la hét hú hó, vừa tự chế ra những kiểu nhảy múa hài hước như con vịt xoè cánh, trống cơm, chèo ghe, giã gạo…

Chúng cười ngặt nghẽo, như điên loạn khi thấy mặt đứa nào cũng vằn vện đen thui.

Và chúng quên, quên hết tất cả bất hạnh của đời mình trong buổi tiệc tẩy trần năm cũ.

***

Đến tối, tôi tỉnh dậy. Đám nhỏ ôm nhau nằm la liệt trên sàn nhà. Tóc tai rũ rượi, váy xống tốc lên loã lồ, mặt vằn vện lọ nghẹ.

Nhìn y như loài bò sát mới xuất hiện trên cõi nhân gian này.

Loài bò sát đang bị trúng độc của loài người.

Chị Bé Tư tỉnh rượu trước tôi. Chị đang kéo lại váy, áo của đám nhỏ cho bớt trần truồng.

Tôi mở cửa, nhìn ra khoảng trời đất mờ mịt. Con lộ 91 đêm cuối năm chợt quạnh hiu như một nơi chốn khác.

Tôi cảm nhận có vòng tay ai ôm tôi. Chị Bé Tư.

Tôi thấy vai trần của tôi có nước mắt của chị.

Chị Bé Tư thầm thì: Chỉ còn mấy giờ nữa là sang năm mới đó Điểu ơi.

This entry was posted in Văn and tagged . Bookmark the permalink.