Tag Archives: Ái Điểu

Phóng sanh tôi

Ái Điểu   1- Tôi bịt mắt bằng những miếng vải liệm màu vàng, màu đỏ ngo ngoe như con sâu đo lạc lối bò cho hết chiều dài của đời mình mà, đôi khi, hoang tưởng là rồng bay … Continue reading

Posted in Thơ | Tagged | Comments Off on Phóng sanh tôi

Cõi nhân gian

Ái Điểu Dân gian có câu “Đừng nghe cave kể chuyện, đừng tin con nghiện trình bày”. Ngọc là cave, lại mới cai nghiện, nó kể câu chuyện này. Thật, hư lẫn lộn. Cũng có thể Ngọc đã đọc ở … Continue reading

Posted in Văn | Tagged | Comments Off on Cõi nhân gian

Tất cả những ngôi nhà đều khoá cửa

Ái Điểu   1- Buổi sáng, tất cả những cánh cửa đều mở ra đàn ông, đàn bà, trẻ thơ rời khỏi nơi trú ẩn vội vã đi. Và, tất cả những cánh cửa đều đóng lại khoá kín, chống … Continue reading

Posted in Thơ | Tagged | Comments Off on Tất cả những ngôi nhà đều khoá cửa

Thơ Ái Điểu

MÙA CỦA LỬA   1- Người già ở vùng cao kể Sau mùa xuân có những đám cháy rừng người dân du canh đi tìm khoảng đất màu mỡ dưới bóng mây sương đốt bụi cây đào lỗ, làm nương … Continue reading

Posted in Thơ | Tagged | Comments Off on Thơ Ái Điểu

Môi trinh kỹ nữ (Cố sự tân trang)

Ái Điểu Em là người xứ Nam Châu. Tên thường gọi của em là Đại Loan, để phân biệt với Tiểu Loan ở xóm Đoài. Em thành ma nước Nam vào ngày 17 tháng 2 năm 279. Ngày này có … Continue reading

Posted in Văn | Tagged | Comments Off on Môi trinh kỹ nữ (Cố sự tân trang)

Thơ Ái Điểu

THƠ TÌNH CỦA NGƯỜI HÀNH KHẤT (Có lão khách giang hồ ghé quán, trong cơn say loạn ngôn những ý lạ. Xin ghi lại.) Em! Cho tôi xin ngón tay để tôi khỏi cầm lưỡi dao hèn hạ đâm lưng … Continue reading

Posted in Thơ | Tagged | Comments Off on Thơ Ái Điểu