Chùm thơ Tết

Phan Đắc Lữ



Ba ngày tết

Ba ngày Tết
Một mình ta ở nhà
Vui với hai con chó, một con mèo
Ngoài sân chú gà trống gáy ó… ò… o…
Ao trong vườn đàn cá lội tung tăng.

Trong nhà không hoa, không bánh kẹo
Trên bàn thờ chỏng chơ hai cái bánh chưng
Một nén nhang khói tỏa đìu hiu
Ông bà không biết có ngại mà không về.

Sáng mồng một
Ra tượng đài Đức thánh Trần Hưng Đạo
Thắp một nén nhang tưởng nhớ
Những chiến sĩ đồng bào hy sinh
Chống quân Trung Cộng xâm lăng
Bị bọn côn đồ bắt cóc!

Chúng nó sợ giặc Tàu hơn sợ cọp!
Chúng nó sợ giặc Tàu đem bán đứng Tổ tiên!

Ba ngày Tết
Vợ con sợ trời mưa nước ngập
Kéo nhau lên ở chung cư
Chẳng đứa nào về xem bố còn hay mất
Bố đói hay no!

Ba ngày tết
Một lũ côn đồ ngồi canh trước cổng
Cướp đoạt quyền tự do
một công dân già trăn trở
Đau vì vận nước lầm than!

Mồng một Tết năm Mậu Tuất

Trần Mộng Tú



Anh Hãy Cùng Em Về Với Tháng Giêng

Em mở cửa đón ngày đầu của tháng Giêng/có vạt nắng len vội vào cánh cửa/câu thơ dán trên mặt giấy điều còn thơm mùi nhang đêm giao thừa/ Mùa xuân đang chao nghiêng bên hồ/ đất trời lồng lộng lòng người mang mang/ nheo mắt lại nhìn quê nhà xa tắp/em muốn thổi mùa Xuân về bên ấy/để mùa Xuân xóa đi những ký ức không vui/ Năm mươi năm một bình mực đen đổ trên trang sử Việt ngậm ngùi/người ta vẫn khuấy lên rồi nạm vàng bằng những điều giả dối.
Em thắp thêm nhang cho thềm trước vườn sau/ cầu xin cho đất quê nhà đất quê người an lạc/cầu cho anh cầu cho em và cho con cháu chúng mình/ sống từng ngày là những con người lương hảo/ từng ngày nói lời chân thật/ từng ngày lấy lòng hiền mang tặng cho nhau/ con cháu chúng ta được sống và lớn lên như tre trúc/ tính thẳng ngay và ruột rỗng oán thù/ em và anh khi về với mẹ với cha cũng sẽ mang theo hành trang là hai bàn tay trắng mở/ nếu có nắm vào, chỉ nắm một câu Thơ.



Anh ơi tháng Giêng đang cùng em mặc cả/ em xin Tháng Giêng cho em một hộp phấn đủ màu để em tô lên má và rắc lên tóc trắng/ để em nhuộm ngày hồng nhuộm tháng xanh cho cả kẻ dữ người hiền/ cả nhân gian em vẽ vào một bức tranh yên/ đường ranh giới bị nhòe dưới phấn. Tất cả sẽ sống trong một ngôi làng Hạnh Phúc.



Tháng Giêng đang xin nắm tay em dắt em cùng trở về thời xa xưa ấy/ bàn chân em đã bước cao bước thấp/ nhưng tay em vẫn cầm một cành đào có bài thơ của Vũ Đình Liên.



Anh hãy cùng em về với tháng Giêng.

Mồng Một tháng Giêng Mậu Tuất
Ngày 16/2/2018

Hoàng Xuân Sơn



khu mật xứ

khuya
vẫn ngồi chong
giao thừa
lên nhang cúng phật
lạy mùa linh thiêng
chú.  niệm
ôngbàtổtiên
chị
em
trong cõi tham thiền miên du
cha nghiêng ảnh sóng
mẹ.  bù
chút con thua lỗ
từ du di
đời
nửa khuya lấp lóa
chỗ
ngồi
mê xuân chép.  loáng
vực
đồi
tương tranh
 
 

ở giữa Đinh Dậu/Mậu Tuất

đầu năm

 
                              thả hết chuông vào mõ
                              nghe âm lịch vang rền

 
 
cứ ru rú ở trong nhà

[lạnh quá]

lâu ngày thành một quả cà héo khô

[hết đường tương chao]

thưa em.  tôi thiệt hồ đồ
[thiệt giả gì nữa]
nhìn con cẩu mộc
tưởng gà cồ bay

[à à             chó ăn đá gà ăn muối]

thong manh cũng tại xứ này
 
 

Tết Mậu Tuất 2018

Comments are closed.