Tag Archives: Trần Mộng Tú

Tôi không thở được

Trần Mộng Tú                       Người ta có thể nhịn ăn người ta có thể nhịn uống được ba ngày nhưng không nhịn thở được ba phút

Posted in Thơ | Tagged | Comments Off on Tôi không thở được

Cùng bước với tôi

Trần Mộng Tú (Theo Sydney Page, “A black man was afraid to walk in his gentrified community. So 75 neighbors walked with him.”, The Washington Post, 3/6/2020)   Shawn hé màn cửa nhìn ra ngoài đường. Buổi sáng bên ngoài … Continue reading

Posted in Văn | Tagged | Comments Off on Cùng bước với tôi

Đợi chờ – thời Covid

Trần Mộng Tú   Trên chiếc xe lăn này Tôi cúi nhìn phận mỏng Tuổi già như cánh ve Gãy giòn mùa hè bỏng   Cả căn buồng trống không Một không gian vắng lặng Sợi tóc nào rất trắng … Continue reading

Posted in Thơ | Tagged | Comments Off on Đợi chờ – thời Covid

Dung nhan thời Covid

Trần Mộng Tú Sáng nay, sau khi đánh răng, rửa mặt, chị nhìn mình trong gương, bỗng dưng chị thấy một phụ nữ lạ hoắc. Tóc chị, một đường ngôi trắng xóa như con đường nhỏ phủ sương muối giữa … Continue reading

Posted in Văn | Tagged | Comments Off on Dung nhan thời Covid

Thơ Trần Mộng Tú

BÀI THƠ VIẾT Ở PENDLETON Viết tặng những người ngày đầu đến trại Khi tôi đi một mặt trời vừa rụng  Một kinh thành vừa sụp đổ sau lưng  Một quê hương vừa thở nhịp cuối cùng  Một dân tộc … Continue reading

Posted in Thơ | Tagged | Comments Off on Thơ Trần Mộng Tú

Nấu ăn trong đêm

Trần Mộng Tú Chị ở trong bếp, một mình. Mới 3 giờ sáng, chị đã xuống bếp nấu nướng. Chị mở tủ lạnh tìm thịt, tìm rau, tìm bất cứ cái gì chị có thể đem ra cắt, thái, chặt, … Continue reading

Posted in Văn | Tagged | Comments Off on Nấu ăn trong đêm