Category Archives: Văn

Tháng Một

Nguyễn Đức Tùng Chúng ta chỉ sống một lần, nhưng nếu biết cách sống, thì một lần cũng đủ cho một đời. Tôi không biết có ai biết sống như thế cả. Thật dễ dàng để nhìn thấy khuyết điểm … Continue reading

Posted in Văn | Tagged | Comments Off on Tháng Một

Nhớ cô họa sĩ bán tranh dạo nổi tiếng

Phạm Công Luận Một buổi chiều trong năm 1957, có hai cô gái đồng tuổi mười tám là Diệu Huyền và Cao Mỵ Nhân dạo bước trên hè phố đường Tự Do (nay là Đồng Khởi). Cả hai cô chỉ … Continue reading

Posted in Văn | Tagged | Comments Off on Nhớ cô họa sĩ bán tranh dạo nổi tiếng

Bay trên bốn mươi lăm ngọn gió bấc

Ái Điểu 1 Gió. Cát. Giữa năm, ngọn gió nam hanh rang cháy cồn cát. Cát theo gió bám vào mồ hôi trên mặt người. Con dông lớn theo gió. Giọt nước mắm cá cơm thơm hương nắng. Gió. Cát. … Continue reading

Posted in Văn | Tagged | Comments Off on Bay trên bốn mươi lăm ngọn gió bấc

“Phiên chợ Ba Tư” một ký ức âm nhạc đến muộn

Nguyễn Xuân Vượng Tôi không có ký ức nào về Phiên chợ Ba Tư. Dù cái tên ấy từng được nhắc đến như một bản nhạc quen thuộc của một miền khác, với tôi nó chỉ tồn tại ở dạng … Continue reading

Posted in Văn | Tagged | Comments Off on “Phiên chợ Ba Tư” một ký ức âm nhạc đến muộn

Ký sự – Về thăm quê hương (3)

Tôn Thất Thông & Hoàng Lan Anh SAO ANH KHÔNG VỀ THĂM THÔN VỸ… Ở đây sương khói mờ nhân ảnh, Ai biết tình ai có đậm đà? (Hàn Mặc Tử) Chúng tôi rời Đà Nẵng để lên tàu ra … Continue reading

Posted in Văn | Tagged , | Comments Off on Ký sự – Về thăm quê hương (3)

Hiện tượng Nguyễn Ngọc Thuần

Song Phạm Lũ chúng tôi hay gọi đùa hắn là Thi sĩ, không phải theo nghĩa Nhà thơ, dù hắn cũng có làm thơ, và thơ hắn cũng kỳ, cũng cục, cũng lạ, cũng đẹp, cũng thi vị như văn, … Continue reading

Posted in Văn | Tagged | Comments Off on Hiện tượng Nguyễn Ngọc Thuần