Tag Archives: Lê Minh Hà

Thảo luận mùa hè 2022 (5): Lê Minh Hà – “Nghệ thuật có rục rịch được chút nào phụ thuộc vào người làm ra nó. Họ ở đâu và họ là ai? Tôi biết rằng họ không cô đơn, nhưng họ thường cô độc, họ cần cô độc, có khi còn cần không ai biết mình”

Vào tháng sáu, Văn Việt đã bắt đầu thực hiện cuộc Thảo luận mùa hè 2022. Thời điểm đó, cả nước (và nhứt là Sài Gòn), đã lựng chựng những bước đi đầu tiên, cố “bình thường trở lại” sau … Continue reading

Posted in Thảo luận | Tagged | Comments Off on Thảo luận mùa hè 2022 (5): Lê Minh Hà – “Nghệ thuật có rục rịch được chút nào phụ thuộc vào người làm ra nó. Họ ở đâu và họ là ai? Tôi biết rằng họ không cô đơn, nhưng họ thường cô độc, họ cần cô độc, có khi còn cần không ai biết mình”

Chuyện kể ngàn năm sau

Truyện Lê Minh Hà Buổi chiều mẹ mèo trốn con thì buổi tối chú mèo của chúng ta được bọc cẩn thận đặt vào trong làn. Mèo con đã bắt đầu cuộc di cư như thế trên một chiếc xe … Continue reading

Posted in Văn | Tagged | Comments Off on Chuyện kể ngàn năm sau

Anh chị Nguyên Ngọc

Lê Minh Hà

Posted in Văn | Tagged | Comments Off on Anh chị Nguyên Ngọc

Từ Nguyên vẫn gió

Lê Minh Hà Chưa bao giờ trong đời tôi hẹn gặp một người chưa từng gặp, khi đã biết người đó không còn bao lăm thời gian. Sự sống của anh, vào lúc chúng tôi hẹn nhau chỉ có thể … Continue reading

Posted in Văn | Tagged | Comments Off on Từ Nguyên vẫn gió

Gió từ Nguyên

Lê Minh Hà Tôi là người đến muộn. Với chữ của Đinh Vũ Hoàng Nguyên. Thì biết làm sao. Là đàn bà, lại còn sắp cán đích già, chắc chắn là khó tính. Một cái Avatar trên mạng: nào kính … Continue reading

Posted in Văn | Tagged , | Comments Off on Gió từ Nguyên

Không giới hạn ở một đất nước, một dân tộc nào! (*)

Lê Minh Hà 1. "Tôi thật sự không biết phải chào qúy vị như thế nào: Chào một ngày tốt lành, chào buổi sáng tốt lành? Không có ngày có buổi nào là tốt ở đây lúc này, với mỗi … Continue reading

Posted in Vấn đề hôm nay | Tagged | Comments Off on Không giới hạn ở một đất nước, một dân tộc nào! (*)