Thơ Huỳnh Liễu Ngạn

Tranh: Đinh Trường Chinh

GIỮA TRỜI HƯ VÔ

 

anh về ăn bát canh dưa

lắng nghe một tiếng gà trưa não nùng

từ khi xa núi xa rừng

xa con sông rộng giữa trùng vây đêm

 

tình em giọt nước hắt thềm

giọt mưa cũng lạnh nỗi niềm trả vay

trắng tay một kiếp đời này

đành như ngọn cỏ lưu đày héo khô

 

nghìn năm mây trắng xô bồ

vết thương thành bóng trăng nhô nẻo về

như con cò lội bờ đê

cành mềm đậu phải dòng khê đâu rồi

 

chân còn xước một biển khơi

nên không thể để bốc hơi lên trời

quê nhà xa lắm ai ơi

nhớ thương như đá tảng trôi vào lòng

 

ước làm dòng nước thong dong

hòa cùng nhịp đập lưu vong xứ người

mai sau còn một tiếng cười

đã tan thành bụi giữa trời hư vô.

                      6.1.2026

 

XA XƯA

 

những gì gởi lại cho em

anh xin phép được mở xem một lần

nợ nần chi nữa phù vân

để em phải ngại ngần khi đứng chờ

 

những gì anh viết thành thơ

chỉ là một phút mộng mơ trong đời

ngày xưa ước thành lửa đôi

ước thôi mà đã thấy đời đáng yêu

 

bây giờ nghĩ lại cũng liều

mới quen biết mà ước nhiều làm chi

bao nhiêu kỷ niệm trôi đi

trôi luôn cả mối tình si giữa đàng

 

đâu ngờ lịch sử sang trang

anh đi qua chốn địa đàng anh mơ

chớp mắt thì đã bến bờ

em thành dĩ vãng mit mờ tha phương

 

làng anh tên là thai dương

hạ vàng cát trắng vấn vương vẫn còn

nhà em thì ở xóm cồn

mỗi chiều chở nước bồn chôn anh lo

 

xuồng em tới chỗ đặt nò

của ông dồ mới ra lò bữa kia

ngạc nhiên anh nói ơ kìa

sao tay em vuốt tóc chia sợi gầy

 

tóc chia vạt nắng chưa đầy

vai em nghiêng xuống có trầy trụa da

như là một thoáng phong ba

tan theo làn gió mượt mà hương thơm

 

của mùa lá rụng đầu hôm

của tóc vừa gội dầu thơm hương lài

của em thuở mới lượt cài

của trăng mười tám sương mai che đầu

 

tình anh cỏ ướt đêm thâu

gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai

thương em không có ngày mai

anh đi mãi quên đời trai đã già.

                     29.12.2025

 

THẢ NẮNG VỀ KHÔNG

 

buổi chiều như vội bỏ đi

còn chim hót một anh thì hót hai

ngó qua bên vọng hải đài

sóng xô từng đợt bi hài lên cao

 

buổi chiều ước có cây sào

chèo qua biển rộng tìm sao đáy trời

cuộc đời như một trò chơi

chìm sâu giữa chốn trùng khơi mệt nhoài

 

cứ đi và cứ đi hoài

sao không về ngắm một loài hoa rơi

trên đôi cánh mỏng dịu lời

con chim đứng hót anh thời đứng nghe

 

buổi chiều ngọn gió khắt khe

thổi bay mái tóc vàng the sợi lòng

qua đồng thả nắng về không

con chim lại bỏ dòng sông đi rồi.

                           24.12.2025

 

EM ĐI DÒNG NƯỚC BỖNG NGHÈO

 

anh còn đứng ở đầu non

với ngàn tiếng sóng dập dồn mắt em

tìm đâu nữa mái tóc mềm

thuở em là ánh trăng đêm mơ màng

 

thuở em là cội hoa vàng

tường đông dựa vách ngỡ ngàng bờ vai

nghe trên môi gió rẽ vài

mùi hương đã chín độ dài ngân nga

 

ấy là mùi của hương hoa

vẫn nguyên mấy nét kiêu sa thuở nào

vẫn nguyên ồ vẫn nguyên sao

mà trong giấc ngủ chiêm bao mãi tìm

 

nghĩa là chỉ có con tim

thương đời nước mọn nên bìm bịp kêu

hôm qua gió lạnh về nhiều

để cho đôi mắt mỹ miều trông theo

 

em đi dòng nước bỗng nghèo

khoảng sông bỗng lặng truông đèo bỗng cao

làng quê nay lại mưa rào

làm trôi hết bóng trúc đào ngày xưa.

                            19.12.2025

 

BÀI THƠ ĐỜI MÌNH

 

anh đi mấy chục năm trời

mà sông nước vẫn chưa vơi nỗi sầu

sao em cứ mãi ngàn dâu

để anh bạc hết mái đầu mới quên

 

không còn ai nhớ đến tên

anh đành lỡ bước cô miên đi tìm

bởi đời còn thiếu con tim

nên nhịp đập cứ lặng chìm dưới sâu

 

anh đi như thuở ban đầu

tóc chưa rụng xuống mái lầu em mơ

trăm năm một kiếp bụi bờ

anh đi cho trọn bài thơ đời mình.

                 10.12.2025

 

This entry was posted in Thơ and tagged . Bookmark the permalink.