Thơ Lê Ngân Hằng

mua-dong-buon

Thơ Lê Ngân Hằng

Tác giả gửi Văn Việt

unnamed

Nhà thơ Lê Ngân Hằng

Văn Việt: Lê Ngân Hằng sinh năm 1971, quê Thanh Hóa, tốt nghiệp Khoa Ngữ Văn, Đại học Tổng hợp – Hà Nội. Làm báo, viết văn  tự do, và nhiều công việc khác nhau để kiếm sống. Đã xuất bản 3 tập thơ và 1 tập Tạp văn về Hà Nội. Chị cũng là người khởi xướng Giải thơ tư nhân đầu tiên mang tên “Lá Trầu” năm 2006.

 

 

 Giấc ngủ

 

về đâu những ngọn gió thổi trong những bụi hồng gai và nụ mỉm cười trinh nữ

vào mùa xuân nàng lén ươm trồng loài cây này

trong thửa vườn nhỏ bỏ hoang buồn rầu bóng tối

ở đó có âm hưởng của những giọng nói chết xa xôi

nói mãi không hết vào những đôi tai điếc

mở trừng trừng tròng mắt hung dữ và một khúc ca ngùn ngụt hương khói

không hẳn là lời cầu nguyện

không hẳn là một vết thương

 

không hẳn

 

mùa xuân những cái rễ của loài cây bắt đầu bén từ giấc ngủ

từ mạch đập hơi thở mơ hồ thầm lén….

một bóng đen thường hiện hình như một pho tượng run rẩy đau đớn

âm bản của ngày thường phải mặc tấm áo hùng biện lộng lẫy

về đêm những  tấm áo bắt đầu tan rã phân huỷ

vẻ đẹp và mùi thơm của những tấm áo biến màu ghê sợ

hơn cả xác chết của những thây ma

 

trong khi đó một loài cây ươm trồng vào mùa xuân bắt đầu bén rễ từ giấc ngủ này

trong thửa vườn nhỏ bỏ hoang  xa xôi buồn rầu bóng tối

lại có thể vươn lên mãnh liệt khi những nhánh rễ quyết liệt xuyên qua tấm áo hùng biện

lộng lẫy

chạm vào thân thể bóng đen pho tượng lạ mặt

đêm đêm

và pho tượng  run lên chờ nỗi đau từ từ tan chảy khi loài cây trinh nữ lén ươm trồng

đã bén rễ trong thửa vườn nhỏ bỏ hoang

 

vào mùa xuân không biết về đâu những ngọn gió thổi

những bụi hồng gai bắt đầu nở những nụ hoa

ban đầu nhỏ xíu như những chiếc khuy

đơm vào vạt áo ban mai lúc ra đi của pho tượng lạ mặt

 

 

Một điệu kèn tháng Tư

 

Tháng Tư

Môi gió buồn sâu bắt đầu thức thổi

Điệu kèn mù câm dâng ngợp nhiệt đới

Con đường đêm trước mùa xuân như một dòng sông khói

Và hơi sương đang sáng dần lên

 

Dòng sông kỳ lạ vừa hôm qua vừa hôm nay vừa biến mất

Hiện hiện con phố cố đô quê cha đời mẹ

Sông Hồng

Từ thủa đến mồ côi 

 

Tháng Tư

Những vành tai héo dần giấc ngủ lãng quên hồi sinh nở bừng lắng đợi

lần nữa âm thanh thống  thiết nhiệt đới

lần nữa trắng muốt tinh khiết

lần nữa vang vọng không gian

lần nữa đớn đau

lần nữa dập vùi đói khát

lần nữa mê sảng

lần nữa gục đổ vào nhau không thể nào nhầm lẫn

 

lần nữa cầu nguyện thống thiết định phận

 

Tháng Tư

Chờ đợi tuyệt cùng hương linh giác

Làm ngạt thở hai ta

Đã bỏ rơi lần thứ nhất lần thứ hai lần thứ ba

Đã bỏ rơi

Đến hết cuộc đời 

 

Tháng Tư

Rồi mai không còn nghe được dấu chân lần nữa của họ

Đã lẫn vào đâu đó đã phái sinh màu cỏ

Hoa hàm tiếu nở trong đôi mắt người nghệ sĩ già

Những cơn mơ những cơn mưa những lời thầm thì

Đang xoá vết mùi hương trong bóng tối

lặng câm thiên đường

 

Tháng Tư và tiếng loa kèn khuất sau vành nón rách

Của người bán hoa rong nghèo khổ trở về đi qua chúng ta

Sau những rặng cây

 

Người đàn ông bắt đầu một chuyến đi xa

Người đàn bà căng bầu vú thở

Khe khẽ giã từ khe khẽ chạm tay

Khe khẽ bất ngờ nụ hôn ngoảnh lại

Mờ dần khuôn mặt đói khát bệnh tật tội lỗi…

 

Tháng Tư

Gửi cho nhau những bức thư và món quà  tưởng tượng

Bên kia bờ đại dương vẫn sáng ngọn hải đăng ngọn nến đơn côi bất tử

Và tiếng loa kèn trắng muốt sớm nay vọng lên

Hoang đường thổi dọc lối đi

 

 

…và một câu cảm thán về mùa xuân

 

Những cơn mưa đi không trở về

Khóc vu vơ một cây gạo chết

Khô quạnh …

*

Nhớ con đường trong lòng vòng chỉ dẫn

Qua một cây cầu

Còn lại cái tên

*

Ở đó nước mưa thiêng

Rớt  xuống con đường

làm nó ướt!

*

Bên kia thửa ruộng

Mạ thì xanh mà nước thì

trắng xoá

*

Người thì quen

Mà duyên

Thì qua

*

Bù nhìn rơm vẫy tay

Như người bạn

Xa

 

Mà gương mặt

Dấu vào thẫm

Đất

 

Buồn dối lừa

Xua đuổi

Lũ chim

*

Ở nơi đi tìm là nơi chưa hề biết

Nơi quay về  không trở lại

Là mơ

 *

Kia có một ngôi làng

Kia có một ngôi chùa

Kia có một tháp chuông nhà thờ

 

Kia có một dòng sông chảy qua

Vừa đi vừa tìm

Lối rẽ

*

Làng có đường

Làng có chợ

Làng có đình

 *

Làng có cờ

Làng có bữa sáng bữa trưa bữa tối

Làng có gương mặt cũ nhàu ít nói

 

Cười  mà chân đất

Cất tiếng chào

Người lạ sớm nay

 *

Những mái nhà thân thuộc lẫn vào cây

Trong khu vườn đựng nỗi buồn

Bóng tối

*

Nơi đôi mắt sáng lên nguồn cội

Nơi không bao giờ

Dương súng bắn ta

 *

Trong khu vườn kia

Những con sâu Nàng

Ngủ say hạnh phúc

 

Đừng chạm tay lên những mùa nước mắt…!

 

 

Làng chài

                                                                    thân yêu tặng bà nội

Ơi này,
Hàng dương non đi đến cuối con đường là đêm
Trăng đã mọc lưỡi liềm trong kẽ lá
Nơi ngôi làng
Những loài sinh ra từ biển cả
gần gũi cát, hiểu thuỷ triều, biết nghe tiếng sóng và
đoán gió
Hơi thở trùng khơi thương yêu khúc hát im lặng này

Ơi này,
Nỗi buồn chưa bao giờ đến nơi à sóng ơi!
Có người con gái làng chài nay đã già
từng đêm cất tiếng hát

Cho em mượn cây đàn môi anh
Có đôi lần thốt lời run rẩy
Muốn nói một lời gì đó về đôi mắt của nàng
Người đàn bà sinh ra từ bọt ối biển
Làm chiếc bóng nửa đêm đi trên những ngọn sóng dưới ánh trăng
Nàng thụ thai ước mơ vẫy vùng đẻ ra vụn vàng lấp lánh rải trên mặt sóng
Và bây giờ chúng vẫn sống dưới mặt trời
Tựa như những nụ cười

Ơi này,
Anh mơ nàng tưởng tượng hình hài đứa con giao phối lạc loài những ngày biển động
Nơi ngôi làng
Có người con gái làng chài yêu đến già
từng đêm cất tiếng hát

Cho em mượn cây đàn mười ngón tay anh
Biết bao lần vục tìm trong xác cát
Chẳng có gì cho anh đâu ngoài những vỏ ốc kết tinh sắc màu nỗi đau
Cơn điên rồ của dã tràng lộng lẫy và bi tráng
Hôm nay nó vẫn đào những hang cát tìm ngày mới mà cắm cúi
chở đi
Nó không hay đúc kết của loài người về ý niệm
“dã tràng xe cát”

Ơi này,
Niềm vui không thể chết trong sự sống đó
Và, đã vạn năm trôi
Nơi ngôi làng…

 

Biển đã mất

 

Con đường gập ghềnh

Sông cạn

Cỏ khô

 

Ta đi hết một ngày buồn đượm mùa

Lửa đang đốt ở bên kia sông…

 

Mùa đông này ra đi

Không lấy chồng

 

Biển đã mất rồi

Người cũng đi rồi

Thôi đừng về nữa

 

 Sao anh không mang em đi thật xa

Sao anh không bảo rằng…

 

Sao anh chỉ bảo rằng:

 

Mùa này ở đây cỏ khô

Sau này em giống mẹ

 11.12.07

Gửi người đi vắng ngày tiễn một nhà thơ chiến tranh

 

 

 

 

 

Comments are closed.