Thơ Từ Quốc Hoài

TUQUOCHOAINhà thơ Từ Quốc Hoài còn có các bút danh khác: Văn Khúc, Xương Văn, Nguyễn Từ Vũ.

Ông tên thật là Nguyễn Văn Giáo, sinh 1942 tại Bình Định; tốt nghiệp Khoa Ngữ văn Trường đại học Tổng hợp Hà Nội. Từ 1971, ông đi “B” công tác tại Ban Tuyên huấn Khu V. Sau 1975, ông chuyển sang hoạt động văn học chuyên nghiệp, làm Biên tập viên, Phóng viên Thông tấn xã Việt Nam, Báo Tiền Phong. Từ năm 2000, ông nghỉ hưu, sống và sáng tác tại Thành phố Hồ Chí Minh.

Tác phẩm đã xuất bản:

- Bậc thềm mùa hè (thơ – 1988)

- Chứng chỉ thời gian (thơ – 1990)

- Điệu luân vũ (thơ – 2000)

- Mười ba ngày trong cuộc đời (bút ký – 2000)

- Sóng & khoảng lặng (thơ – 2010)

- Những chiếc lá thiêng liêng (thơ – 2013)

VÀI LỜI CỦA TÁC GIẢ:

MUỐN ĐỔI MỚI THƠ CẦN ĐỔI MỚI CẢM THỨC CỦA NHÀ THƠ

Thơ, trong bản chất là sự sáng tạo. Mỗi bài thơ là một kiến trúc ngôn ngữ hoàn hảo, lung linh vẻ đẹp của cảm xúc và trải nghiệm.

Đời sống hôm nay đang thay đổi với nhịp độ chóng mặt. Thành tựu về công nghệ trong đó có mạng internet, đã làm mới gương mặt của thế giới mỗi ngày. Nhưng các nhà thơ không thể làm mới con tim mình mỗi ngày. Một nghìn năm trước hay một nghìn năm sau các nhà thơ vẫn mang con tim với nhịp đập sinh học, nó không thể tăng tốc vô giới hạn theo tốc độ chóng mặt của thế giới hôm nay. Cảm xúc của nhà thơ là thứ duy nhất có thể mang được màu sắc tươi mới của đời sống. Nhà thơ không chỉ nhận mặt một lượng vô cùng lớn những thông điệp do thế giới mang lại, mà còn phải “ tiêu hóa” để nó thành cảm xúc, tạo ra sức nóng, vẻ đẹp của những câu thơ. Cảm xúc cùng với sự nhận thức mới mẻ sẽ quyết định sự mới mẻ của thơ dù nó được làm ra hôm nay hay từ hàng trăm năm trước.

Nhà thơ Lê Đạt từng nói: Con chữ bầu nên nhà thơ! Đó là chân lý, là một trong những phương hướng đổi mới thơ. Nhưng nó là kết quả cuối cùng, phụ thuộc bản lĩnh, tài năng của mỗi nhà thơ. Nếu hiểu câu nói trên theo hướng thơ là trò chơi chữ nghĩa thì sẽ sa vào chủ nghĩa hình thức, phản thơ. Ngôn ngữ là tài sản vô giá của mỗi dân tộc. Nó là thứ tài sản đặt biệt, không giống vàng bạc hay các thứ tài sản khác. Càng được sử dụng nó không những không cạn kiệt mà trái lại trở nên phong phú, giàu có hơn. Cùng sử dụng một thứ ngôn ngữ nhưng chỉ có một số người trở thành nhà thơ, một số rất ít người trở thành nhà thơ nổi tiếng, càng hiếm người trở thành nhà thơ lớn.

Cuộc sống, số phận Con Người, cụ thể là Con Người và đất nước Việt Nam là điểm đến, tạo ra bản sắc thơ Việt, trước khi nó vươn ra thế giới.

SỰ NHẪN NẠI

Gửi bạn

Chúng ta

bỗng trở thành loài gặm nhấm

tiêu xái… những giấc mơ

nhẫn nại gặm nhấm

cho tới khi chỉ còn lại nỗi cay đắng.

HIỂM HỌA

Chúng ta tìm cách thoát khỏi bóng đêm

bằng giấc ngủ vùi

không chừng khi tỉnh giấc

đã lạc sang

một… kiếp khác.

CUỘC THOÁI VỊ

Hoàng hôn ngún lửa

nắng thu mình cuối trời

ngày đang thu dọn

bỏ lại

tháp chuông chọc trời nơi trung tâm thành phố

bỏ lại những con phố

hàng cây…

anh gửi chiếc bóng làm cuộc tiễn biệt

ngày đã đạt tới tột đỉnh quyền lực

với 24 tiếng đồng hồ

một thế giới khổng lồ

được khai sáng

thanh thản từ bỏ ngai vàng

cùng với đàn chim di trú

ngày thoái vị.

NHỮNG NHÀ ẢO THUẬT

BỊ LỘ SÁNG

1.

Dẫu là đêm hay ngày

con người luôn tìm ra chỗ ẩn náu

đằng sau những vòm cổng có chó dữ

bên trong các tủ kín bưng những mật mã

những con chữ cũng có thể khoác lên người

trò ảo thuật…

để

con người

không sao nhận biết con người

nhưng các vụ nổ đã được châm ngòi

tất cả bị nổ tung

tất cả phơi bày

thảm hại

2.

các vị đã bị lộ sáng

quý ông A quí bà B quí ông C quí bà D

các vị đã lộ sáng

quí ông G quí bà H quí ông E…

các vị đã lộ sáng

khi cánh cửa Nhà Đỏ mở ra

lố nhố mũ cao áo dài

lập lòe toàn thân

mấy điều này nọ với mớ chữ bạc chữ vàng

màu mè bùa chú

các vị đã lộ sáng

biển Đông tàu giặc xâm lăng

sục sôi dân

bao nhiêu vị bỗng ngọng nghịu cà lăm

không nói được là thù hay bạn!

các vị đã lộ sáng

hiện nguyên hình là cái bị… tham

chứa tiền bẩn

các vị đã lộ sáng

giả danh các Nhà từ thiện hứa trao cả thiên đường

nhưng rắp tâm xây địa ngục

các vị đã lộ sáng

là hạt máu của dân

nhưng lại bán mình cho quỷ…

bây giờ không phải thời của các thầy trừ ma

nhưng xử hạng các người

chắc chắn là có cách!

Tác giả gửi Văn Việt.

 

 

Comments are closed.