Thơ Tuệ Nguyên

unnamed

Thơ Tuệ Nguyên

unnamed

Tuê Nguyên

Văn Việt: Tuệ Nguyên, sinh năm 1982, quê Ninh Thuận – hiện sống ở Sài Gòn. Làm văn, thơ, viết báo tự do

 

 

Về tôi

 

Tên tôi, Tuệ Nguyên
quê Caklaing    dân tộc Chàm

tôn giáo Bà-la-môn    quốc tịch Việt Nam
gia đình có sáu     chưa rụng quả nào

Trong một thế giới mọi thứ đều tầm thường hóa

không ai còn tin những điều phi thường

tình yêu thương       sự hi sinh

nên tôi chỉ muốn khai báo cho có lệ     nhưng

 

Tôi ít khi quan tâm đến tên họ   quê quán  dân tộc

tôn giáo hay quốc gia

vì tôi lúc nào cũng có cảm giác một mình

hoang mang về gốc nguồn      và nơi ở

 

Tôi cũng ít khi quan tâm đến tuổi tác theo thủ tục hành chính

vì lẽ    tôi không đếm ngày sống của mình bao giờ

Khi chìm trong khoảng lặng cuộc đời

tôi viết   những ngôn lời mọc lên từ ngọn lửa con tim

có khối óc làm chất xúc tác
đôi khi tiếng ồn của nó tác động đến thái độ người khác
việc đó đối với tôi chẳng có gì quan trọng

đôi khi sự im lặng của nó cũng là cái mầm tội lỗi
khiến nhiều người ngờ vực
việc đó đối với tôi cũng chẳng có gì quan trọng

 

Để giữ một lối sống trong sạch và khoẻ khoắn

tôi phải tập giao cảm với cái đẹp

tập luôn cách buông xả những áp lực thường nhật

mọi người ở phía xa phán tôi là kẻ chạy trốn cuộc sống

mặc kệ     chẳng có gì quan trọng cả

 

Trong cuộc chạy đua mà lúc nào tôi cũng bừng tỉnh vào buổi sáng

tôi phát hiện mình ở vùng miền khác    chênh vênh      lạc loài
trái tim tôi đập lệch pha một chút
các quý bà đâm ra xa lánh tôi

 

Khi những hệ luỵ đang tự bật gốc rễ

tôi đi vào đời sống    tôi đụng đầu với kẻ

gai góc    tôi đụng đầu với kẻ bênh vực
tôi luôn ngơ ngác     kẻ cả bọn trung lập

 

Lúc vui     lúc buồn   tôi hút thuốc lá    tôi nốc

cạn ly beer trên vỉa hè khu phố lạ   tôi tán phét

bằng triết lý thánh giả    đạo đức chính trị

những cô ả qua đường liếc xiên mắt vào đám

đông đang chọc ghẹo   sự im lặng trong tôi

cũng được để ý

 

Ở nơi tôi sinh ra

nơi chỉ có gió thổi rác bay
nắng đốt rám da     vàng tóc

cơn gió làm run đôi chân trần

bóng tối luôn có những con ma gây sợ hãi nơi tâm trí
tôi mở tiệc ăn mừng hàng đêm liền

say xỉn, tôi đập nát cả cái Tôi trong tôi

 

Nhưng khi ở phố thị Sài Gòn
tôi được ngắm những chiếc hộp sắt cao/rộng luôn chứa

thải những con người    tôi được

ngắm những con đường đông nghẹt xe cộ

luôn có đèn xanh đèn đỏ ở ngã ba   ngã tư

đường        tôi luôn đi lạc

Đâu đây quanh tôi đủ thành phần người

từ doanh nhân/công nhân viên chức

đến những đứa trẻ rao bán vé số/kẻ ăn xin

gã lang thang/cô gái đứng đường

lâu lâu có những tên côn đồ đánh đập nhau

chảy máu     những tiếng còi hú và hình người

chạy tán loạn     những gã cớm rình giấc

ngủ khu ổ chuột trong đêm khuya   cặp

tình nhân ôm hôn nhau vội vã     tiếng chó tru

lúc nửa đêm     và những sợi dây thòng lọng

treo xác chết      tôi vẫn trố mắt nhìn

 

nhìn vào những mộ phần và những đền đài

tưởng niệm    tôi nhìn xuyên bức màn thời gian

Sài Gòn và bóng ma của nó    tôi nhìn

 

Nhìn vào điệu ngữ ngoài kia

anh em tôi vẫn hô hào khẩu hiệu về tự do và

dân chủ    hô hào khẩu hiệu yêu đất nước mình

đất đai và biển đảo    hô hào trong ngục tối

hô hào và hú gọi nhau… ơi ới

chỉ sự im lặng ở lại

bốn bức tường lởn vởn trên đầu

Dù là gì thì trong tâm khảm tôi    ở đâu đó rất

xa    không có dấu vết gì về tôi    và cũng không

thuộc phạm quyền của tôi    tất cả tan biến

Chỉ có Thượng đế rơi rụng chòm râu bạc
có ai đó đốt que diêm soi nhìn mặt hắn.

 

 Cây chổi, tự truyện

 

 Tôi là cây chổi

nhiệm vụ của tôi là
quét    quét rác     quét sạch rác

Tôi quét rác, từng ngày, từng giờ, từng phút
từ trong nhà của một anh nông dân đến những thành phố lớn
từ một ngôi nhà nhỏ của thôn làng cho đến dinh thự của các lãnh chúa
từ đồng bằng cho đến miền cao
từ ao hồ nhỏ cho đến đại dương xa xôi
tôi vẫn làm việc miệt mài với niềm tin rằng,

 

“Mọi nơi sẽ luôn sạch sẽ.”

 

Ấy thế   tôi quét luôn kí ức nhân loại    quét cả

tuổi thơ và bóng ma lởn vởn trên mái đầu tôi

Tôi vẫn quét    cho đến một ngày khi tôi

tự vấn    rác là gì?
thì có   đôi bàn tay   ném tôi vào sọt rác

Và tôi     là rác
sống một đời sống

của rác     thứ bị vứt
thứ bị chà đạp     coi khinh

Tôi vẫn nhìn những cây chổi đang mải mê quét
quét      quét rác     quét sạch rác
quét luôn     chính nó.

 

 

Tạm biệt

 

Tạm biệt, mai ta sẽ đi

để lại vài dấu chân cho mảnh đất

nơi giống loài man trá đang canh giữ tội đồ của mình

Tạm biệt, mai ta sẽ bay

để lại hơi thở cho khung trời ngột ngạt

mây đen và ma mị của sắc cầu vồng

ta không đủ thẩm quyền để ai đó nghe tiếng ta gào

ta cũng không làm dáng trong không gian eo hẹp

ta chỉ đến và gặp      gặp      và đi

 

Tạm biệt,

cuộc đời xám xịt, cuộc người nhốn nháo

trả lại men say cho người tình

những cuộc tình thả trôi sông nước

bọt sóng như thể áo tang

 

Tạm biệt, mảnh đất của mồ hôi và xương máu

những khuôn mặt rám nắng, gầy gò luôn hiện về trong đêm

luôn đứng đúng vị trí của mình

phô diễn hình hài

ta lướt qua từng người, từng người một

lơ đễnh một dĩ vãng

 

Tạm biệt, mảnh đất của những linh hồn côi

của oan nghiệt và ân huệ

Tạm biệt, những khuôn mặt dưng

những nụ cười lạ

tâm trí đã no, bàn tay vẫy ta phủi bay tất cả

 

Giờ chỉ còn ta với ta

cũng đã đến lúc ta tạm biệt chính ta

ta đi, ta không thể biết ta sẽ đi đâu

ta không thể hiểu ta đến một nơi nào đó để làm gì

và, ta cũng không cần hỏi ta là ai

ta đi, chỉ duy lời chào tạm biệt ở lại

đi theo tiếng gọi thầm…

đi theo dấu chân của thánh thần, của ma quỷ, của con người

 

Đích đến. Ta gặp chính ta.

 

 

Quên

 

Khi ngọn lửa bùng lên,

đời người chỉ là một chuyến du hoang

mẹ nói thế

ở mảnh đất được dệt lên bằng những huyền thoại

đàn bà lên men

đàn ông say

 

quên, quên hết

những bước đi còn in đậm dấu chân.

 

Quên!   tôi run sợ vì điều đó

vì cuộc sống và những món quà

có lẽ tôi quên lời cảm tạ

bởi dục vọng và những tội lỗi

có lẽ tôi quên lời sám hối

quên luôn cả chính mình

khi ở nơi tôi không còn xúc cảm

không nhận biết chi về độ run của con tim

chỉ có lý trí cố vươn tay hái lượm một đời sống vô thường.

 

Để khỏi quên mình là ai

tôi, một thằng Chàm dở hơi

trước bia đá vô danh ở bụi rậm

đã quỳ lạy

rằng, đây là văn hoá

 

như một con bò hoang

tôi gặm nhấm đồng cỏ cháy vàng ngọn

giữa cơn nắng và gió Pandurang.


Tác giả gửi Văn Việt 

Comments are closed.