Ngụ ngôn tháng tư của một gã Hề già

Nam Dao 

Gã Hề già múa may mua vui góc phố

tháng tư lễ hội cờ quạt tưng  bừng

loa góc phố vang lừng những bài ca  giải phóng

đàn sẻ nháo nhác bỏ đàn túa lên không      

Hề miệng hò tay vẫy 

một bầy trẻ kéo đến vây quanh

Chúng đồng thanh:

- Hề tên gì?

- Hề không có tên

- Bao nhiêu tuổi?

- Hề không có tuổi

- Sao trên má Hề nhạt nhoà nước mắt?

- Hề nào đâu có khóc! 

- Không khóc nhưng sao má Hề có những  giọt lệ đen?

Hề vỗ bụng cười:

- … và những giọt lệ không màu

- Đâu,  đâu? Không có gì…

Hề tru miệng:

- Tìm đi, tìm mãi rồi sẽ thấy cái không có gì quí hơn… là không có gì!

Bày trẻ ồ lên:

- Sao, sao lại vậy?

   Hề điên???

Hề không đáp, tung mình nhào lộn

cuộn tròn người,

chân đạp trời

đầu cắm  xuống đất

Miệng ca:

          “Đàn kêu tích tịch tình tang/ ai mang công  chúa dưới hang về lầu”

*

Nhưng dẫu lầu son, gác tiá

tay vịn dát vàng ròng

nhà 39 tầng cao

chồng chất nợ nần phồn vinh giả tạo

thì Công chúa ơi, xin chớ có về

Thạch Sanh nay hóa tuốt Lý Thông

Răng như vuốt

chưa nhai đã nuốt

tay quơ tiền dịch vụ những chuyến lấy chồng xa

Xoè tay che mặt

gã Hề già khóc oà:

“tưởng giếng  sâu ta nối sợi dây dài

ai ngờ giếng cạn ta tiếc hoài sợi dây”

*

Hề chuệnh choạng rối bất ngờ ngã lăn quay

Bầy trẻ kêu hay, hay

Hề đứng lên xiêu vẹo

thình lình lại ngã lăn quay

Bầy trẻ hò, hay hay, ngã nữa đi

Hề hỏi sao bay bảo là hay khi ta ngã lăn quay!

Bầy trẻ lao nhao:

                    - Thôi, Hề làm trò khác vậy!

Hề gật gù, giơ tay:

- Ờ, màn này là màn đố vui  có thưởng. Nhân chi sơ, người ta sinh ra thì… Ta đố, bay đọc tiếp đi…

Bày trẻ nhìn nhau, im lặng, lắc đầu.

Hề khúc khích rồi cao giọng:

          - Thì sờ vú mẹ!

Bầy trẻ cười rú lên. Hề tiếp :

- Còn tính bản thiện, tức vốn tính người là…

Bày trẻ nhìn nhau, im lặng, lắc đầu.

Hề cười sằng sặc:

- Là miệng muốn ăn!

- Đố thế, khó quá, chịu thua chịu thua, bầy trẻ lao nhao.

- Vậy không có thưởng ư? Bầy trẻ hỏi.

Hề vỗ tay rồi ngả mũ bước vòng vòng:

          - Ta đói, đói bụng, đói lòng!

Nhìn quanh, hề lật mũ, hỏi:

          - nhưng không …

Bầy trẻ đồng thanh:

          - không có gì!

Hề gãi ba sợi tóc bạc lưa thưa, gật đầu.

Bầy trẻ hò:

          - Đoán trúng rồi, quà thưởng, quà thưởng đâu?

Hề giơ tay chỉ lên trời.

*

Nghe tiếng hò, từ ba phía bốn ngả người ùn ùn xô nhau kéo tới

một cụ bà tóc bạc phơ phơ

một ông trung niên thịt bắp vai u

dăm thiếu phụ sồn sồn mặt hoa da phấn môi son chót đỏ

vài thanh niên miệng thuốc lá phì phèo bặm trợn nghênh ngang

Họ đồng thanh:

          - Quà thưởng đâu, quà thưởng là gì?

Hề hả miệng tay trỏ vào hỏi có gì không?

Bầy trẻ cùng hò, không có gì, không có gì!

- Có chứ, có phép lạ! Hề cười.

Bầy trẻ xoay quanh gã Hề miệng hò phép lạ phép lạ đâu.

Nhếch đôi môi đỏ chét bôi trên vành mép trắng Hề thầm thì:

          Phép lạ là sống với nhau   

là anh là em, không ai là địch là thù

Giứt một sợi tóc, Hề há miệng thổi phù,

rồi ngửa mặt hét,

mưa đi mưa đi,

mưa cho thế gian này đổi sắc.

Thế là những giọt mưa đen chuyển sang mầu lục rồi hóa sắc ra vàng

Mưa vàng, mưa vàng

Bầy trẻ ngửa tay hét vang

                             tay hứng, chân chạy

Đám người lớn hò hét ào vào tranh nhau xô đẩy

dưới mưa

          những hạt mưa  nặng dần rồi chuyển sang mầu đỏ

mưa vàng thành mưa máu

          mưa này mùi rất tanh

một đàn nhạn chẳng đợi mùa Xuân

          cất cánh bay trốn cơn mưa đỏ

Gã Hề già nhịp tay miệng hát:

          «Trăm con nhạn cất cánh bay xa

          chở nỗi lênh đênh đến chốn không nhà… »

*

Nhà ta, nhà ta

Nhà ta nay nơi  đâu?

Bầy trẻ mau miệng nhà ta là nơi có mẹ có cha

Hề tiếp:

có tiếng ru con

          nhắc ta 4 ngàn năm sách sử   

                   đẵn tre Phù Đổng ta vác vai

                             gò Đống Đa ta đuổi giặc

                          đáy Bạch Đằng ta cắm cọc

                             để giữ vững non sông!

*

Gã Hề cười sằng sặc:     

- Nhưng nay, nhưng nay thì sự thể ra sao?

Gã ưỡn bụng độn tròn hình trái dưa dọc xanh dọc vàng dọc đỏ

chay một vòng, thêm một vòng, thình lình khựng lại hét:

          - Đấm vào bụng ta đi!

Một đứa bé đưa tay đấm. Gả Hề đứng yên rồi lại hét:

          - Đạp vào bụng ta đi!

Một thanh niên không nói năng gì

lừng lững bước ra, tay vê ria mép, bất ngờ tung chân đá

Gã Hề già chao nghiêng người rồi ngã

nhưng gượng ngồi lên

mặt nhăn nhó

tay xé áo, tay thọc vào bụng, bậm môi ra sức kéo

Gã gào:

          - Này, ruột gan ta đây!

tay lôi ra một mớ lòng thòng.

Gã tiếp tục kéo, miệng la:

          - Này, đây là danh!

Lại một mớ lòng thòng bốc mùi xú uế.

Gã gồng mình, tiếp tục kéo, và la:

          - Này đây là lợi!

Lại thêm một mớ lòng thòng.

Nhưng lạ là chẳng một ai bịt mũi dẫu mùi bốc lên nồng nặc.

Gã đứng dậy, hai tay thọc vào bụng áo rách toang vốc ra rồi tung lên trời một mớ bạc.

- Tiền, tiền, tiền… Tiền rụng từ trời xuống.

Đám người lao vào tranh nhau vồ.

Thanh niên có ria mép tay gạt chân đạp miệng thét của tao của tao. Bà cụ già ngã ngồi tay quơ những đồng bạc vãi miệng rên rỉ kêu trời ơi, trời ơi. Thiếu phụ sồn sồn banh xú-chiêng đút tiền vào miệng lải nhải sướng quá sướng quá…

Bầy trẻ cũng xông vào vồ tiền.

 Một đứa xăm soi rồi thét tướng lên: Bạc giả, bạc giả…

          - Sao lại giả?

- Nhìn này, ở chỗ  lãnh tụ kính yêu nay là cái đầu lâu cờ giặc biển!

Tứ phía, người ồn ồn, bạc giả bạc giả.

Hề già thủng thẳng:

- Coi chừng bạc trên trời rơi xuống vì đấy là nợ giặc, nợ công nợ tư nợ trong nợ ngoài nợ chồng nợ chất, và nếu ăn hôm nay thì mai mốt cũng sẽ phải trả cả gốc lẫn lời.

Có ai đó hô:

          - Tên Hề già đang chơi trò «diễn biến». Găm cổ nó lại!

Chỉ vừa hô hoán thì đám dân phòng áo xanh lơ cấp Phường đã đổ xô ra túm lấy gã Hề già. Dăm phút sau, còi hụ rú rít và lực lượng Cảnh sát Cơ động áo vàng tức thì có mặt. Viên chỉ huy là một Trung úy mặt lạnh như tiền hỏi sự tình rồi đến trước mặt Hề, gằn giọng:

          - Làm trò này, mi có mục  đích gì?

Hề chắp tay lễ phép:

- Truớc là mua vui,

- Sau là sao? viên Trung Úy giật giọng.

- Sau Hề này vạch trần cái phồn vinh giả tạo đang ru ngủ những người  khốn khổ nên họ để yên cho bọn quan tham  chỉ có biết say sưa tiền tài vật dục!

          - Hừm! Bạc giả này lấy từ đâu?

Hề cười hề hề:

- Từ Ngân Hàng Nhà Nước và các cửa hàng vàng mã  chuyên cung cấp đồ cúng kiếng cho thế giới bên kia!

 Viên Trung úy khinh khỉnh:

- Về đồn làm việc!

-  Tại sao, Hề hỏi, giọng lễ phép.

-  Tụ tập đông người không phép, tuyên truyền mang nội dung chống phá, âm mưu lật đổ chính quyền… Thể theo điều 258 và 88 có ghi trong Hiến Pháp nhé! Pháp trị mà! Đi….

Thình lình, trời sụp tối, chớp loé chân trời, tiếng sấm động lên cơn phẫn nộ ầm ầm. Mưa đổ hột, hai chiến sĩ công an áo vàng túm lấy Hề quăng lên xe.

Gã Hề già sóng soài trong chiếc xe có còi hụ.

Gã gắng ngồi lên, giơ tay vẫy vẫy

  bầy trẻ lẳng lặng đứng nhìn theo.

Trong không trung, tiếng vọng từ trời:

          - Cứ chịu thế thì mãi mãi sẽ chỉ không có gì!

                   Dậy mà đi

                   Dậy mà đi!

 

 

Vũng Tàu 12/01/2017

Quebec 12/04/2017

 

 

                            

 

 

 

 

 

Comments are closed.