THƠ VƯƠNG NGỌC MINH

Văn Việt :  Thơ Tân hình thức Việt được khởi xướng vào khoảng năm 2000. Dù phải đón nhận không ít sự phản bác, thơ Tân hình thức vẫn tồn tại và phát triển như một sự tìm tòi, một phương cách đổi mới thơ.

Nhà thơ Khế Iêm, người chủ xướng của phong trào, người liên kết thơ Tân hình thức Việt-Mỹ vẫn kiên trì với sự lựa chọn của mình và hàng tháng vẫn giới thiệu thơ Tân hình thức qua tờ báo giấy Câu lạc bộ Thơ. Ông vừa gửi đến cho chúng tôi  thơ của một sô nhà thơ Tân hình thức tiêu biểu: Vương Ngọc Minh, Hường Thanh, Nguyễn Đăng Thường, Nguyễn Thói Đời, Hoàng Huy Hùng, Giang Anh Ien.

Xin cám ơn nhà thơ Khế Iêm và xin lần lượt giới thiệu cùng bạn đọc trong chuyên mục Thơ, bắt đầu với thơ của Vương Ngọc Minh.

 

clip_image002[4]

Vương Ngọc Minh
Sinh ngày 24-8-1954 tại Hà Tiên. Vượt biên bằng đường bộ, đến Mỹ 1982, hiện sinh sống tại thành phố San Francisco, California. Tác phẩm: Yên Đi, 1999, Tạp chí Thơ, 26 Bài thơ Tân Hình Thức, Giọt sương Hoa.

 

 

 

SÁNG THỨ TƯ

 

sáng nay trong đầu
giai điệu “ballet
suite từ – the nut –
cracker”của tchai –

 

kovsky cứ dợn
qua/ lại vào buổi
sáng nay như những
ngày này thiệt – tôi

 

chỉ việc ăn không
ngồi rồi! và vì
sự ăn không ngồi
rồi hắn đã khiến

 

cho thân – tâm luôn
cảm thấy tưng – một
cách hưng phấn hết
sức. đừng ai nói

 

việc ăn không ngồi
rồi sẽ không có
cửa cho hạng – kẻ
như tôi nghen. vào

 

những ngày này phải
như buổi sáng nay
khi mà giai điệu
“ballet suite từ –

 

the nutcracker”
của tchaikovsky
cứ dợn qua/ lại
trong đầu khiến tưng

 

hết sức – thiệt! chỉ
muốn ăn không ngồi
rồi
miết – anh iêm
ạ!

 

 

 

 

VẼ CHUYỆN

 

tôi hứa với cô – mùa
xuân này sẽ về thăm
quê. ghé đà nẵng trò
chuyện (không – tôi chỉ lắng

 

nghe!) với cô – hòng cho
nốt một câu chuyện. cô
vẫn nói với tôi – cô
biết nhìn người và luôn

 

hi vọng – tôi nói tôi
không biết – cũng như không
hề nghĩ xa xôi thế
nhưng tôi luôn hiểu – hết

 

thảy những điều cô nói  …
tôi đang dông thìa khuấy
café gõ vào thái
dương. nhớ lời hứa với

 

cô – sẽ về thăm quê
vào mùa xuân này. ghé
đà nẵng. ngồi uống với
cô buổi café – nói

 

cho xong nốt một câu
chuyện (không – chỉ lắng nghe!)
đài radio f –
m. địa phương đang phát

 

bài “she belongs to
me” của bob dylan
tôi nghĩ – thật tuyệt khi
mùa xuân này về thăm

 

quê – ghé đà nẵng gặp
cô. ngồi café. lắng
nghe cô nói – vâng! tôi
luôn hiểu hết thảy điều

 

cô nói!

 

 

 

 

CHUYỆN ĐỢI

 

tôi nghĩ không nên nhiều
lời với lũ thời gian
có nói gì với chúng
cũng vô ích nghĩ vậy

 

tôi hùng hổ nói thẳng
ra “tao không nhiều lời
với bây vô ích lắm!”
nói xong tôi không bỏ

 

lỡ cơ hội hùng hổ
bởi không phải lúc nào
cũng có cơ hội hùng
hổ mà thời gian nói

 

gì với chúng thì phải
nói thẳng ra nghĩ vậy
tôi nói “tao không nhiều
lời với bọn bây vô

 

ích giờ đây đang là
buổi bình minh không phải
muốn hùng hổ là hùng hổ
được muốn có cơ hội

 

là có được cơ hội …”
còn đang hùng hổ tôi
nói nói lũ thời gian
đâm ngang – dữ hôn! làm

 

hết hứng!

 

 

 

 

THÁNG TƯ 30

 

không ai chế ngự được
sự buồn vui nơi mình
suốt đêm rồi tôi cứ
hết trăn qua trở lại

 

“điều mà có thể cho
là chiến thắng ở cái
ngày 30 tháng tư
đã phải khiến một số

 

người vui cũng đã khiến
một số người buồn*” buồn
không ít phần tôi tôi
bày tỏ rồi rằng không

 

ai chế ngự được sự
buồn vui nơi mình thành
suốt đêm rồi tôi cứ
hết trăn qua trở lại

 

ôi cả đêm rồi và
còn những đêm càng về
gần ngày 30 tháng
tư với tôi quả sẽ

 

là những đêm cực đáng


chán!

 

* ông võ văn kiệt phát biểu đại khái thế.

 

 

 

 

HỄ NÓI TỚI TÌNH. PHẢI KỂ TỚI HOA HỒNG!

Muốn làm bài thơ tình
nhưng chần chừ mãi do
không biết đâu đầu mối
của tình sau tình trước

giữa chừng ý nghĩ làm
bài thơ tình bốc hơi
tôi lại phải loay hoay
dò xem đâu đầu mối

của tình trước tình sau
giữa chừng thấy thực khốn
nạn cái thân tôi khốn
nạn cho cái gọi cuộc

tình từ giờ cho tới
khi nhắm mắt cũng chả
có một ai chung thân
cả không có cái gọi

người tình tôi lẳng lặng
đứng nhìn ý nghĩ làm
bài thơ tình bốc hơi
giữa chừng thì đầu mối

của tình sau tình trước
hé lộ dần tôi lại
loay hoay chần chừ nhưng
lần này cứ hỏi đi

hỏi lại “vậy phải bắt
đầu từ đâu? để được
kể là đầu mối của
tình sau tình trước đây!”

 

 

 

 

NHIỀU NĂM RỒI VẪN VẬY


gửi đinh thị như thúy


ở trên giường. cho tới
quá giữa đêm thì phát
trăn trở (!) chỉ vài giờ.
khái niệm thời gian trong

đầu dợm biến đi. quái!
tôi lại nghĩ – trời sáng
ra. có lẽ điên tiết
lên. sẽ trở lui trăn

trở trở lại trên giường.
cho tới quá giữa đêm
nữa. chữ hiện đầy đầu. 
đã gần hết tháng ba

tôi ngẫm. nghĩ – không thể
đối xử tệ với chữ
được. hãy ngồi xuống. đường
hoàng sắp. xếp chúng lại

quái! bao giờ cũng câu
“nhưng tại sao tôi có
mặt ở đây?” nhắm. thực
không khéo sẽ trăn trở

trở lại trên giường (!) tôi
phát nhận thấy có một
điều lạ – trong lúc sắp.
xếp chữ. hình ảnh về

cái khoảng cách sống/ chết
cứ hiển hiện ngay những
lúc tôi trăn trở trên
giường và. khi đấy. luôn

luôn có con chim ưng
bay lượn nơi hai hốc
mắt!

 

 

 

 

CHỐC CHỐC

tấm thân tôi đè
nặng lên cái bóng
tôi (lúc nó ngủ
lịm đi) cứ hễ

muốn nhấc tấm thân
tôi cốt đi qua
đi lại thì cái
bóng lại giật mình

thức dậy bao giờ
cũng vẻ ngơ ngác
tôi phải nói lớn
– tao đây … tao đây

nó há hốc “a!”
một tiếng rõ to
tôi ôn tồn – xong
rồi … tao ngỡ mày

trầm luân. đổ … nó
ngây ra nói nói
“thôi thôi …” cho tới
ngủ lịm đi tấm

thân tôi cứ thế
tiếp tục đè nặng
lên cái bóng tôi
trầm luân và không

ngớt than van.

 

 

 

 

100% CỬA ĐỂ NGỎ …

có sự thay đổi. nhỏ.
vào sáng thứ ba. mưa.
trước bữa trưa. tôi đi
tắm. trở ra. thấy có
ba tin nhắn trong điện
thoại. mở. nghe thử. tin
nhắn thứ nhất “có sự
thay đổi. nhỏ. vào sáng
thứ ba. mưa. một trăm
phần trăm. cửa để ngỏ …”
lập tức máy tự động
chuyển tin nhắn thứ nhì
“trước bữa trưa tôi đi
tắm..” liền cấp kì. chuyển
sang tin nhắn thứ ba …
chỉ là một chuỗi tiếng
nước xối rào rào.. hết
sức ngạc nhiên. tôi thử
kiểm tra. xem ai gọi
hòng khi cần. còn biết
đường một trăm phần trăm
gọi. thì. vừa đúng lúc
tiếng điện thoại reo vang
vang màn hình hiện sáng
lên. giữa khung hình. tôi.
vai chính trong nỗi cô
đơn. nhưng. chả thoại nhiều
có lẽ vì đấy chuyện
riêng tư. của tôi. một
trăm phần trăm.

 

 

 

 

AI DA

chuyện suy nghĩ từ giờ
coi như tôi biết mình
không thể đánh liều được
nữa nọ nay hễ suy

nghĩ về bất kì chuyện
gì cứ thế đánh liều
nguyên nhân chính một phần
luôn luôn la ối có

điều chi trên đời mà
chả dời đổi được chỉ
có bổn tánh là khó
dời đổi thôi ôi quả

dễ sợ từ giờ phải
biết mình không thể đánh
liều suy nghĩ về bất
kì chuyện gì nữa nọ

nay quả dễ sợ hễ
suy nghĩ về bất kì
chuyện gì cứ thế đánh
liều bởi luôn luôn cho

sông có khúc người có
lúc vầy lúc khác nhưng
kể từ giờ nên biết
mình không thể đánh liều

được nữa đành rằng bổn
tánh thực khó dời đổi
nhưng giả như nguyên nhân
chính là vì do suy

tường tận thấy thì ối
ở đời quả lấy gì
làm chắc. hử!

 

 

 

 

BIỂN CẠN CỢT

tôi hỏi con chim bói cá
mày có thấy tao ở đây
hôm qua nó đáp hôm qua
chả có đám mây nào ở

đây hết mẹ rượt cái cọc
nhọn tôi nói hừm có lẽ
nào mày quên rồi ư nó
đáp suýt nữa tôi té nhào

lộn cổ từ cái cọc nhọn
đấy tôi hỏi lại gằn từng
chữ mày có thấy tao ở
đây hôm qua con chim bói

cá ra vẻ nghĩ ngợi nó
đáp hôm qua anh có muốn
như vậy đâu anh mơ thì
có mẹ rượt cái cọc nhọn

tôi nói có lẽ nào mày
quên rồi ư nó đáp có
một thằng điên cắm cái cọc
nhọn kêu tôi đứng trên đó

suýt nữa tôi té nhào lộn
cổ tôi đưa mắt nhìn con
chim bói cá hỏi gằn từng
chữ hôm qua mày có thấy

tao ở đây ra vẻ nghĩ
ngợi con chim bói cá đáp
hôm qua có cái gì đáng
để nhớ lại chứ suýt nữa

tôi té nhào lộn cổ từ
cái cọc nhọn đấy tôi đảo
mắt nhìn quanh mẹ rượt
cái cọc nhọn con chim bói

cá cứ chực đổ nhào tôi
nói mày chưa bao giờ chú
ý đến điều gì cả cuộc
đời có bao giờ hết chuyện

chứ tốt hơn mày trả lời
tao là mày có thấy tao
ở đây nghĩa là trên đời
này hôm qua con chim bói

cá hết còn ra vẻ nghĩ
ngợi nó lưỡng lự đáp tôi
đã nhìn lên đầu thấy mây
nhiều vô kể có phải hôm

qua anh là mây? suýt nữa
tôi té nhào lộn cổ đấy!

 

 

 

THƠ VƯƠNG NGỌC MINH

 

Nên cười hay nên khóc!

 

thực là- tôi chả chống

ai hết

đơn thuần

chỉ chống tôi

 

hết sức quyết liệt

tôi chia- nước

thứ trò chơi hoàn hảo

 

nên nhớ- con sông già

thì nằm chờ trâu

về tắm

(nằm vũng) ván cờ khi bày ra

 

nơi nước thứ năm

hai bên

hình thức mặt/ mày chả khác

bên núi bên rừng

 

đã làm người- tất

phải can qua cuộc lữ

 

để chống tôi- sao hiệu quả

dùng bàn tay

người bước vào lớp trung niên

nghịch/ vọc xương lịch sử

 

nắn vú con nghé

con bê- hòng xây lâu đài

to

dựng đứng hai mép

rìa tử/ sinh

 

suốt đêm hát

trùng trùng- ôi- tuổi tác

hệt cái đít bự gái tơ

 

đàn bà sồn sồn (hồi xuân) ngày

tối

hóng bão giông (ngồi- động cửa

- động nhà!)

tình thực- tôi chả chống ai hết

nhìn đám trai nhỡ

gom góp chất xám chất đống

đống

 

ngang bệ thờ- nghêu

sò/ ốc/ hến

 

tôi dợm lên lão

vẫn chưa thông- thấu ở tầng dưới

như nào

để phải chịu khứng từ

 

ngữ “cả vú lấp miệng em!”

..

 

 

Thơ Ngày Thứ Năm

 

gửi hoàng ngọc-tuấn.

 

suốt buổi trưa

tôi cúi xuống cố trục

vớt

chiếc bóng

nhưng đều bất thành

chẳng là cứ mãi vươn cổ

ngó dưới âm ti- và

thực quái gỡ

thấy dưới đó chỉ có những áng mây trời

bản thân tôi thì liền dợm hóa

thành vầng trăng

(trong cổ sử!)

chuỗi bực bội- vô cớxâm chiếm thần

trí

hết dựng thẳng người

- cúi xuống

dựng thẳng người- cúi xuống

cho đến xế chiều

không phải thể hiện gì- một nguồn thơ

từ tôi tuôn

hết sức trào lộng

con đường vắt ngang bàn chân

phút chốc biến con sông

dòng nước chảy- cả một màu sữa

trắng

tôi ngoái nhìn lên thiên đàng- wow

wow!

..

 

 

U uẩn sài gòn!

 

tặng chị kiều chinh.

 

dột tới- từ trên đầu dột xuống

và- nắng- cực

vẫn không ta thán

một lời

 

với ta- như từ bao giờ- rệu rã đã

ở cùng

 

vào một ngày nghĩ

toàn chuyện nằm trên

thì phấn

phủ đầy mặt gương có bở máu

 

tha phương

cầu thực

 

cũng cam- nước- xua lũ còng

chạy suốt đêm

ta thấy ngoài cồn- chúng vón từng cục cát

xác xơ

 

chọi lên liếp ta nghe gió lùa

trên rằm

 

tỉ tê- tiếng cha đếm số xương

vay- từng tiếng lọt

ngập rọ

 

canh đất chưa chi mà hai bả vai

phồng hệt mu rùa

chậm chạp- ta khóc bằng tiếng hoàng sa

 

tóc trả tóc

da đền da

 

ôi thôi- vậy đó- ta toi mọi

đã nửa đời

trong nỗi uẩn khúc tộc việt!

..

 

 

Comments are closed.