Thơ Huỳnh Liễu Ngạn

VIỄN MỘNG

 

khi về đứng giữa hoang sơ

hỏi em tà mộng đong đưa mấy mùa

liễu xưa úa tự mái chùa

để xanh tiền kiếp vọng mùa chim di

qua đây sương khói bất nghì

hồn nghiêng xuống cõi xuân thì của đêm

ngồi nghe lại chút ưu phiền

tiếng chim vỡ dội qua triền núi xưa

 

thưa hư không có bốn mùa

mà viễn xứ có triệu mùa đau thương

anh đi gió núi mù sương

gởi trăng nước lại bên đường em qua

 

mười năm không một mái nhà

để anh đợi mấy chiều tà long lanh

đèn khuya hiu hắt bên mành

con sông nào nhớ ngọn ngành vỡ tan

 

anh đi lả ngọn trên ngàn

câu thơ nước chảy đa mang một đời

tiếc thương chỉ nửa nụ cười

trăm năm chỉ áng mây trời giăng ngang.

 

SÂN HẠNH

 

nhớ xưa thê thiết giọng người

cõi hoang sơ có điệu cười vọng âm

tôi về hái ngọn từ tâm

trao nhau làm chút tình câm trong đời

 

từ em chuốc rượu tay mời

bước qua sân hạnh ngõ lời điêu linh

tôi mang nặng kiếp phù sinh

nửa vầng trăng bạc bẽo tình u mê

 

trong em ước nguyện đã kề

dẫu sơ ngộ lạc lối về thôn trang

thôi hoài cách trở quan san

chim kêu tỏ rạng đò giang dặm trường

 

nghe chừng hạc nội đêm sương

vút lên trời rộng thê lương chốn này

em hư vô quá tầm tay

một hồn thơ quải gánh đầy qua sông

 

tôi đi tìm chốn cố cùng

gởi trần gian với tình không cho người.

 

EM ĐI ĐỂ GIÓ

VÔ THƯỜNG BAY QUA

 

mòn đôi mắt của nhớ thương

em đi để gió vô thường bay qua

mười năm trăng lẻ bên nhà

bên ni mấy độ trăng già trăng non

 

thương đêm con nước hao mòn

thương em quên cả lối mòn qua sông

đến nay năm tháng mịt mùng

xa xôi chi nẻo cố cùng của nhau

 

người về chờ suốt canh thâu

vẫn không thấy được bóng câu qua thềm

mòn đôi mắt của nỗi niềm

mấy năm cách biệt đã mềm tuổi tôi

 

mấy năm rồi cũng pha phôi

và trăng nước cũng đơn côi một mình

người đi cách mặt xa hình

nhân gian chìm xuống với mình tôi đây

 

thương đêm một bóng hao gầy

thương tôi lạc mất tháng ngày cố hương.

 

TIẾNG KHOAN TIẾNG NHẶT

NGẬM NGÙI TIẾNG EM

 

mắt em chiều xuống rất gần

anh qua đây cũng vô ngần xót xa

nhớ em mái rạ hiên nhà

cơn mưa dột nước dãy cà rong rêu

 

con chim chiều vọng tiếng kêu

bên kia hàng xóm người xiêu lạc về

thấy em hồn phách u mê

ngoài hiên trưa dọi nắng hè đong đưa

 

môi cười ngập dưới cơn mưa

hồng lên đôi má em vừa chớm thu

nghiêng lòng xuống cõi âm u

hoài trong tiếng mộng cũng mù mịt sương

 

dường như có chút đoạn trường

con đò xưa cạn nước nguồn em xa

chiều nay mây khói bay qua

rêu phong cánh nhạn lạnh nhà em thôi

 

lỡ mùa trăng rụng đầy vơi

còn thương em với phận đời hẩm hiu

qua đây bặt khói lam chiều

liếp phên che mỏng buồn nhiều hơn vui

 

lòng tôi đây cũng dập vùi

tiếng khoan tiếng nhặt ngậm ngùi tiếng em.

 

BẾN SÔNG BÃI NỌ

 

(gió đưa cây cải về trời

rau răm ở lại chịu lời đắng cay)

                                      Ca Dao

 

với tay em đã xa rồi

mây giăng lối có luân hồi với anh

đường đi em cứ hỏi rằng

bến sông bãi nọ còn ngăn nẻo về

 

lâu rồi anh thật nhớ quê

làng trên xóm dưới bờ đê ruộng đồng

con sâu con dế côn trùng

tỉ tê hôm sớm buồn không dặm trường

 

ngọn rau ngọn cỏ con đường

em đi gió thoảng vô thường theo sau

đời trôi qua mấy nhịp cầu

sao không trôi hết nỗi sầu sang sông

 

đêm qua nước lụt lên đồng

xóa đi hết cả bụi hồng ngày xưa

thà như mây thà như mưa

thà như cây cải gió đưa về trời.

 

H. L. N

Comments are closed.