Lê Hồng Lâm
Hôm qua, tôi ra rạp xem lại Bẫy tiền – bộ phim tâm lý, hình sự giật gân từng chiếu premiere ra mắt hồi cuối tháng 11 năm ngoái, nhưng bất ngờ rút lui khỏi rạp chiếu vào phút chót do một số nguyên nhân khách quan.
Xem lại bộ phim ở thời điểm này, tôi vẫn nhận thấy phim chạm vào một chủ đề nóng hổi về vấn nạn lừa đảo trên mạng, diễn xuất khá tốt của “ảnh đế” Liên Bỉnh Phát, dù kịch bản và phong cách dàn dựng của đạo diễn vẫn còn bộc lộ một số hạn chế nên bỏ lỡ cơ hội biến một đề tài mang tính thời sự thành một bi kịch xã hội sâu sắc.
Có lẽ đã đến lúc chúng ta phải thừa nhận một điều: những cú lừa tinh vi nhất hôm nay không còn diễn ra trong những con hẻm tối, mà ngay trên màn hình sáng của chính chúng ta. Một đường link, một mã OTP, một lời hứa mang lại một công việc nhẹ lương cao hay tiền bạc dễ dàng – tất cả đều đủ nhỏ để bị xem nhẹ, và đủ nguy hiểm để phá hủy cả một đời sống.
Trong bối cảnh đó, Bẫy tiền xuất hiện như một nỗ lực của điện ảnh Việt Nam nhằm chạm vào một trong những nỗi bất an phổ biến nhất của thời đại số: cảm giác rằng bất kỳ ai, vào bất kỳ thời điểm nào, cũng có thể trở thành nạn nhân. Trước đó, Thiên đường máu (một cú hit phòng vé đầu năm 2026) đã phần nào chứng minh rằng khán giả không quay lưng với những câu chuyện “quá gần với đời thực” – ngược lại, họ bị ám ảnh bởi chính sự gần gũi ấy.
Nhưng khi một đề tài đã đủ nóng để tự nó tạo ra sức hút, câu hỏi quan trọng hơn lại nằm ở chỗ: liệu bộ phim có thực sự khiến người xem nhìn lại chính mình, hay chỉ đơn thuần kể lại một câu chuyện mà ai cũng nghĩ rằng sẽ không bao giờ xảy ra với mình?
Trong Bẫy tiền, nhân vật Thức (Liên Bỉnh Phát) – nhân viên một công ty bình thường – bị dồn vào chân tường khi gia đình liên tục gặp biến cố (em gái của anh cần một số tiền lớn để mổ tim, mẹ của bạn gái (Tam Triều Dâng) bị giang hồ đòi nợ). Trước áp lực cần tiền trong một thời gian ngắn, Thức bất ngờ nhận được một lời đề nghị hấp dẫn từ một ứng dụng trên chiếc điện thoại. Để có được một số tiền lớn, anh phải thực hiện những thử thách liên tục mà nó đưa ra. Chiếc phao cứu sinh dần dần trở thành một cái bẫy khủng khiếp khiến Thức không còn đường lùi và càng ngày càng dấn sâu vào vòng xoáy tuyệt vọng…
Điều đáng sợ nhất mà Bẫy tiền để lại không nằm ở những cú lừa được dàn dựng tinh vi, mà ở cảm giác mong manh của niềm tin – thứ tưởng chừng vô hình nhưng lại là nền tảng cho mọi kết nối trong đời sống số. Bộ phim vừa chạm tới một nỗi bất an rất thật của thời đại, vừa vô tình phơi bày giới hạn của chính mình: nhìn thấy vết nứt, nhưng chưa đủ sâu để đi đến tận cùng của nó. Và có lẽ, cũng giống như những cú lừa mà nó tái hiện, Bẫy tiền khiến người ta bị cuốn vào trong khoảnh khắc, để rồi khi bước ra khỏi rạp, thứ còn đọng lại không hẳn là nỗi sợ, mà là một câu hỏi lơ lửng: trong một thế giới nơi mọi thứ đều có thể bị giả mạo, chúng ta thực sự còn có thể tin vào điều gì?
Bẫy tiền chạm vào một đề tài nóng hổi, nhưng có lẽ vẫn chưa chạm tới nỗi sợ thật sự.
Dù vậy, xét về mặt thể loại, bộ phim vẫn đáng ghi nhận khi thử nghiệm một chủ đề có tính cảnh báo trong đời sống đương đại và mang tới một trải nghiệm điện ảnh khá mới lạ cho khán giả đại chúng.


