Định chế Hồng Kông trong không gian thị trường nghệ thuật châu Á từ sau 2010

Nguyên Hưng

Sau chuỗi biến động tàn khốc của sự sụp đổ bong bóng bất động sản và sự tan rã của hệ thống Quỹ ủy thác nghệ thuật tại Trung Quốc đại lục giai đoạn 2011 – 2014, cấu trúc quyền lực của thị trường nghệ thuật châu Á đã trải qua một cuộc tái định vị mang tính bước ngoặt. Sự mất niềm tin toàn diện của giới đầu tư quốc tế vào cơ chế định giá ma và nạn tranh giả hoành hành tại Bắc Kinh hay Thượng Hải đã thúc đẩy dòng vốn nghệ thuật sạch tìm kiếm một bệ đỡ an toàn hơn. Trong bối cảnh đó, Hồng Kông đã vươn lên xác lập vị thế là thủ phủ thương mại tối cao và là định chế bảo chứng thẩm mỹ tuyệt đối cho toàn bộ không gian nghệ thuật châu Á.

Về mặt bản chất xã hội học nghệ thuật và kinh tế chính trị, vị thế của Hồng Kông không đơn thuần được xây dựng như một địa điểm giao dịch hay tổ chức hội chợ thương mại thông thường. Đặc khu này vận hành như một bộ lọc làm sạch dòng tiền (sanitizing hub), thực hiện chức năng tiếp nhận, kiểm định và chuyển hóa các nguồn vốn văn hóa từ các thị trường đang lên như Trung Quốc đại lục và Đông Nam Á thành các danh mục tài sản tài chính có tính thanh khoản và uy tín học thuật toàn cầu. Bằng việc đứng ra thiết lập luật chơi dựa trên các tiêu chuẩn kỹ trị minh bạch của phương Tây, Hồng Kông đã cô lập các hành vi đầu cơ hoang dã của thị trường nội địa đại lục, tạo ra một vùng đệm an toàn nơi nghệ thuật đương đại được định vị và giao dịch một cách lý tính.

Sức mạnh định chế của Hồng Kông hoạt động như một thấu kính lưỡng hợp chiến lược. Một mặt, nơi đây sở hữu năng lực kết nối trực tiếp với nguồn vốn khổng lồ, không đáy từ giới tài phiệt mới nổi và các tập đoàn kinh tế đại lục. Mặt khác, hệ thống này lại được vận hành bằng hạ tầng kỹ trị, dịch vụ logistic bảo tàng và chính sách quản lý thuế quan đạt tiêu chuẩn cao nhất của các nước phát triển. Chính cơ chế lưỡng diện này đã biến Hồng Kông thành trung tâm quyền lực độc tôn, nơi mọi trào lưu nghệ thuật tại châu Á, từ Hiện thực Hoài nghi cũ cho đến các xu hướng tiên phong mới của Đông Nam Á, bắt buộc phải đi qua màng lọc thẩm mỹ và màng lọc tài chính tại đây để nhận được sự thừa nhận tối cao trước khi bước ra bản đồ nghệ thuật thế giới.

*

Quyền lực độc tôn của định chế Hồng Kông trong không gian văn hóa châu Á từ sau năm 2010 đến nay được gia cố vững chắc bởi một hệ thống chân đế kiềng ba chân vững chắc về pháp lý, thương mại thứ cấp và định chế bảo tàng độc lập. Chân đế thứ nhất và cũng là nền móng quan trọng nhất là hệ thống pháp lý Anh và chính sách tự do thuế quan tuyệt đối. Khác biệt cốt lõi giúp Hồng Kông vượt trội hơn các trung tâm nghệ thuật cạnh tranh tại Trung Quốc đại lục như Thượng Hải hay Thâm Quyến nằm ở việc đặc khu này áp dụng hệ thống thông luật (Common Law) của Anh. Hệ thống này bảo hộ quyền sở hữu trí tuệ, quyền tài sản cá nhân một cách nghiêm ngặt, loại trừ mọi rủi ro về mặt can thiệp hành chính đột ngột đối với tài sản của nhà đầu tư.

Đặc biệt, chính sách miễn thuế hoàn toàn đối với hoạt động nhập khẩu, xuất khẩu và giao dịch tác phẩm nghệ thuật đã biến Hồng Kông thành một thiên đường thuế (tax haven) độc nhất vô nhị đối với các định chế mỹ thuật toàn cầu. Việc không áp dụng các loại thuế giá trị gia tăng, thuế sales tax hay thuế lũy tiến đối với lợi nhuận kinh doanh nghệ thuật đã tạo ra một sức hút khổng lồ, biến nơi đây thành địa điểm tập trung các dòng vốn lớn nhất thế giới chảy về châu Á.

Chân đế thứ hai cấu thành sức mạnh Hồng Kông là sự độc quyền tối cao ở thị trường thứ cấp toàn cầu. Đặc khu này là nơi đặt đại bản doanh châu Á của các ông lớn đấu giá có lịch sử hàng trăm năm như Sotheby’s, Christie’s và Phillips, đồng thời là ngôi nhà thường trực của Art Basel Hong Kong từ năm 2013 – hội chợ nghệ thuật có quyền lực định hướng thị hiếu lớn nhất hành tinh. Sự tập trung mật độ cao của các định chế thương mại tối cao này đã thiết lập một hệ thống màng lọc kỹ thuật ngặt nghèo. Họ áp dụng các chế tài nghiêm khắc kiểm soát hành vi kích giá ngầm (shill bidding) hay hiện tượng quỵt tiền đấu giá (non-payment) vốn là căn bệnh ung thư phá nát thị trường nội địa Trung Quốc. Qua đó, Hồng Kông mang lại cho giới sưu tập một môi trường định giá lý tính, minh bạch, nơi giá trị tác phẩm được phản ánh sát thực nhất với sức mua và sự thừa nhận của các quỹ đầu tư toàn cầu.

Chân đế thứ ba, hoàn thiện cấu trúc quyền lực định chế của đặc khu này từ sau năm 2021, là sự xuất hiện của siêu bảo tàng M+ tại Tây Cửu Long. Được thiết kế với quy mô và tầm vóc tương đương các ông lớn phương Tây như MoMA hay Pompidou, M+ nắm giữ bộ sưu tập nghệ thuật đương đại Trung Quốc quý giá nhất hành tinh nhờ tiếp nhận kho lưu trữ huyền thoại của Uli Sigg. Điểm mạnh cốt lõi của M+ nằm ở vị thế độc lập về mặt học thuật. Hoạt động bên ngoài màng lọc kiểm duyệt khắt khe của chính quyền đại lục, M+ trở thành pháo đài cuối cùng lưu giữ, trưng bày và hợp pháp hóa giá trị lịch sử cho những tác phẩm mang tính phản biện xã hội cao, những sáng tác đặc tả chấn thương lịch sử và khủng hoảng căn tính của giai đoạn 1989 – 2010. Sự bảo chứng của M+ chính là tấm khiên bảo vệ các giá trị nghệ thuật tiên phong cũ khỏi sự xóa nhòa của truyền thông chính thống đại lục, duy trì sức sống và quyền lực định giá sòng phẳng cho các trào lưu này trước các áp lực địa chính trị vĩ mô.

*

Mặc dù sở hữu những lợi thế độc tôn về hạ tầng kỹ trị, vị thế siêu cường văn hóa của Hồng Kông từ sau năm 2020 bắt đầu lộ rõ những vết rạn và lỗ hổng cấu trúc nghiêm trọng dưới tác động của các biến động địa chính trị. Điểm yếu lớn nhất và đang đe dọa trực tiếp đến bản chất của định chế này là sự xói mòn quyền tự do biểu đạt. Việc áp dụng các đạo luật an ninh mới từ năm 2020 đã tạo ra một bóng ma kiểm duyệt vô hình bủa vây không gian sáng tạo của đặc khu. Giới giám tuyển, nhà phê bình và bản thân các nghệ sĩ bắt đầu phải thực hiện hành vi tự kiểm duyệt (self-censorship) để bảo đảm sự an toàn cá nhân và duy trì hoạt động thương mại. Các tác phẩm mang tính phản biện trực diện chạm đến các chủ đề nhạy cảm chính trị nhắm vào chính quyền trung ương dần biến mất khỏi các không gian trưng bày công cộng, làm suy giảm nghiêm trọng năng lượng tiên phong (avant-garde) – thứ vốn là linh hồn tạo nên sức hút học thuật của nghệ thuật đương đại Hồng Kông.

Lỗ hổng cấu trúc thứ hai là hiện tượng quý tộc hóa cực đoan (hyper-gentrification) do chi phí bất động sản và vận hành đắt đỏ bậc nhất hành tinh tạo ra. Việc giá thuê mặt bằng liên tục leo thang đã biến cuộc chơi nghệ thuật tại Hồng Kông thành đặc quyền riêng của các gallery mega-international như Gagosian hay Hauser & Wirth. Ngược lại, các gallery sơ cấp nội địa, các không gian độc lập do nghệ sĩ trẻ tự vận hành bị bóp nghẹt diện tích sáng tác, đẩy họ ra ngoài rìa hệ thống hoặc buộc phải giải thể.

Sự biến mất của hệ sinh thái sơ cấp độc lập đã làm nghèo nàn đi tính đa dạng sinh học của nền mỹ thuật bản địa, biến Hồng Kông thành một sa mạc sáng tạo gốc nơi người ta chỉ đến để giao dịch những tác phẩm đã thành danh chứ không còn là nơi sản sinh ra các xu hướng tri thức mới. Đồng thời, tính chất thương mại hóa quá mức lấn lướt chiều sâu học thuật luôn là điểm yếu khiến Hồng Kông bị giới phê bình quốc tế hoài nghi. Việc thiếu hụt các trường đại học nghệ thuật danh giá tầm quốc tế khiến đặc khu này luôn rơi vào trạng thái phải nhập khẩu chất liệu nghệ thuật và nhân lực giám tuyển từ bên ngoài, biến hệ thống văn hóa nơi đây thành một bộ máy phân phối thực dụng hơn là một cái nôi tư tưởng mỹ học.

Sự suy giảm quyền tự do biểu đạt và các chính sách phong tỏa trong giai đoạn đại dịch đã kích hoạt một làn sóng tháo chạy một phần của dòng vốn nghệ thuật sạch khỏi Hồng Kông, tạo đòn bẩy cho sự trỗi dậy mạnh mẽ của hai đối thủ cạnh tranh lớn trong khu vực là Seoul và Singapore. Seoul (Hàn Quốc) đang vươn lên mạnh mẽ để trở thành thủ phủ mới của nghệ thuật tiên phong và giới gallery sơ cấp quốc tế tại Đông Á nhờ môi trường văn hóa đại chúng bùng nổ cùng cam kết quyền tự do biểu đạt tuyệt đối từ chính quyền.

Ở phía Nam, Singapore tận dụng triệt để lợi thế để biến mình thành trung tâm thanh toán tài chính và màng lọc học thuật tối cao của nghệ thuật Đông Nam Á thông qua việc phát triển hội chợ ART SG và hệ thống bảo tàng quốc gia SAM. Sự phân cực này đang thúc đẩy một xu hướng phi trung tâm hóa toàn diện, buộc Hồng Kông phải chia sẻ quyền lực định vị thẩm mỹ châu Á cho các đối thủ và chuyển dịch cấu trúc từ một sòng bạc đầu cơ hoang dã của thập kỷ trước thành một pháo đài tài sản mang tính phòng thủ cao dành cho giới thượng lưu toàn cầu.

*

Trong bối cảnh nền kinh tế của các quốc gia Đông Nam Á, bao gồm cả Việt Nam, đang chứng kiến sự gia tăng thần tốc về số lượng tầng lớp siêu giàu mới nổi, nhu cầu tích sản và đa dạng hóa danh mục đầu tư thông qua nghệ thuật đương đại trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Tuy nhiên, hệ sinh thái mỹ thuật nội địa tại các quốc gia này thường đối diện với sự thiếu hụt trầm trọng các thiết chế bảo trợ pháp lý, rủi ro thuế quan ngột ngạt và vấn nạn tranh giả hoành hành. Để giải quyết điểm nghẽn cấu trúc này, giới sưu tập thượng lưu Đông Nam Á đã chủ động biến hạ tầng miễn thuế hoàn toàn và hệ thống kỹ trị của Hồng Kông thành một công cụ quản trị tài sản (wealth management tool) xuyên biên giới nhằm tối ưu hóa dòng tư bản của mình.

Chiến lược tài chính đầu tiên được giới sưu tập ứng dụng là việc xây dựng một cấu trúc dòng tiền khép kín (Zero-Tax Architecture) nhằm triệt hạ gánh nặng thuế quan nội địa. Tại nhiều quốc gia Đông Nam Á, nghệ thuật vẫn bị đánh thuế nhập khẩu xa xỉ phẩm kết hợp với thuế giá trị gia tăng nặng nề, tổng mức thuế phải chi trả có thể dao động từ 10% đến hơn 20% giá trị tác phẩm. Nếu một nhà sưu tập Việt Nam đấu giá thành công một bức tranh Đông Dương hay một tác phẩm đương đại quốc tế trị giá hai triệu USD tại Paris hay New York, chi phí thuế phải nộp khi đưa tranh về nước là cực kỳ tốn kém.

Để tối ưu hóa dòng vốn, họ thực hiện việc chuyển dịch quyền sở hữu và ký gửi tài sản nghệ thuật ngay tại Hồng Kông. Tác phẩm sau khi được mua từ các trung tâm giao dịch toàn cầu sẽ được vận chuyển thẳng về Hồng Kông mà không bao giờ chạm đất bản địa. Do đặc khu áp dụng chính sách miễn hoàn toàn thuế giá trị gia tăng, thuế nhập khẩu và thuế doanh thu, nhà sưu tập đã bảo toàn được 100% tư bản đầu tư, loại bỏ hoàn toàn các chi phí phát sinh vô lý để dòng tiền tiếp tục luân chuyển tự do trong hệ thống thứ cấp.

Chiến lược thứ hai gắn liền với mô hình ký sinh kho tự do và quản trị rủi ro vật lý (Freeport Storage Strategy). Danh mục tài sản nghệ thuật triệu đô của giới sưu tập Đông Nam Á được vận chuyển trực tiếp vào lưu trữ tại các hệ thống kho cảng tự do tối cao tại Hồng Kông như Le Freeport Hong Kong hay hệ thống kho của Malca-Amit. Các thiết chế này vận hành như các đặc khu ngoại bang về mặt an ninh và tài chính. Về mặt vật lý, kho tự do Hồng Kông cung cấp môi trường kiểm soát tuyệt đối về nhiệt độ, áp suất, độ ẩm và hệ thống phòng chống thiên tai đạt tiêu chuẩn bảo tàng quốc tế. Đây là yếu tố sống còn bảo vệ các chất liệu nhạy cảm như tranh lụa Đông Dương, tranh sơn dầu đương đại khỏi sự tàn phá của khí hậu nhiệt đới ẩm đặc trưng của Đông Nam Á, ngăn chặn việc tài sản bị mất giá trị do hư hại vật chất theo thời gian.

Về mặt tài chính, nghệ thuật lưu trữ tại kho tự do được hưởng quyền bảo mật danh tính tuyệt đối đối với chủ sở hữu thực tế cuối cùng (UBO). Điều này biến các bộ sưu tập nghệ thuật thành một kênh trú ẩn tài sản an toàn, nằm hoàn toàn ngoài tầm kiểm soát của các biến động chính trị, lạm phát tiền tệ hay các đợt siết chặt tín dụng đối với ngành bất động sản tại quê nhà, thiết lập một pháo đài phòng thủ dòng tiền hoàn hảo cho giới siêu giàu bản địa.

*

Không dừng lại ở việc lưu trữ ẩn danh và tối ưu hóa thuế, giới sưu tập Đông Nam Á và Việt Nam sử dụng hạ tầng thương mại tối cao của Hồng Kông để hợp thức hóa giá trị và thực hiện các giao dịch thanh khoản phái sinh cho bộ sưu tập của mình. Tính thanh khoản của nghệ thuật đương đại tại thị trường nội địa các nước Đông Nam Á thường rất thấp do thiếu vắng hệ thống sàn thứ cấp minh bạch. Khi một nhà sưu tập muốn thanh lý một tác phẩm giá trị cao trong nước, việc tìm kiếm một người mua có đủ tiềm lực tài chính tươi mặt thật là cực kỳ khó khăn. Bằng cách dịch chuyển tác phẩm sang giao dịch tại các phiên đấu giá của Sotheby’s hay Christie’s Hồng Kông, tác phẩm được định vị lại căn tính để trở thành một tài sản tài chính quốc tế có cấu trúc giá công khai, minh bạch.

Hạ tầng kho tự do kết hợp với các sàn đấu giá tại Hồng Kông cho phép giới sưu tập thực hiện cơ chế thanh lý tài sản tại chỗ mà không cần di chuyển vật lý tác phẩm. Khi một bức tranh lưu kho tại Hồng Kông được bán cho một tỷ phú Đài Loan hay Hàn Quốc thông qua các phiên đấu giá thứ cấp hoặc trong tuần lễ Art Basel Hong Kong, toàn bộ quá trình đổi chủ, thẩm định và thanh toán bằng ngoại tệ mạnh diễn ra khép kín ngay trong lòng đặc khu. Tác phẩm nghệ thuật chỉ cần chuyển dịch số phòng lưu trữ giữa các kho cảng tự do, triệt hạ toàn bộ các chi phí phát sinh về vận chuyển, đóng gói, bảo hiểm rủi ro đường dài, biến nghệ thuật thành một loại hàng hóa có tính linh hoạt cao, có thể luân chuyển tự do trong dòng chảy tư bản toàn cầu.

Hệ thống hạ tầng Hồng Kông cũng đóng vai trò là màng lọc học thuật tối cao giúp các nhà sưu tập Đông Nam Á lý tính bảo vệ danh mục đầu tư của mình trước các cơn sóng đầu cơ hoang dã và vấn nạn tranh giả tại thị trường nội địa. Sự can thiệp của giới tư bản thân hữu bất động sản tại các nước đang lên thường đẩy giá tranh của một vài nghệ sĩ trẻ lên mức ảo tưởng bằng cơ chế đấu giá ngầm, kết hợp với tình trạng thiếu vắng các đơn vị kiểm định độc lập khiến thị trường nội địa ngập tràn tranh giả, đặc biệt là dòng tranh Đông Dương của Việt Nam.

Để thanh lọc danh mục, giới sưu tập chọn mua tranh Việt Nam và Đông Nam Á trực tiếp tại Hồng Kông, nơi các tác phẩm bắt buộc phải trải qua quy trình xác minh nguồn gốc (Provenance) nghiêm ngặt và thẩm định độc lập của các chuyên gia quốc tế trước khi đưa ra công chúng. Đồng thời, họ nhìn vào chiến lược thu mua mang tính định chế của siêu bảo tàng M+ để làm la bàn hướng dẫn đầu tư. Việc tập trung tích sản các tác phẩm nghệ thuật khái niệm, nghệ thuật sắp đặt đã qua màng lọc học thuật Hồng Kông bảo đảm cho danh mục của nhà sưu tập sở hữu giá trị sử học trường tồn, có khả năng tăng trưởng bền vững và được các bảo tàng thế giới thừa nhận, đoạn tuyệt hoàn toàn với những bức tranh trang trí thương mại sáo rỗng của các nhóm lợi ích lướt sóng nội địa.

*

Nhìn nhận một cách hệ thống dưới lăng kính của lý thuyết kinh tế chính trị văn hóa, sự vận động của định chế Hồng Kông và cách thức giới sưu tập Đông Nam Á tận dụng hạ tầng nơi đây đã lật đổ quan niệm truyền thống về nghệ thuật như một đối tượng thưởng thức tinh thần thuần túy. Nghệ thuật đương đại, trong không gian kỹ trị của đặc khu, đã tiến hóa để trở thành một thứ “hộ chiếu tài chính” (financial passport) xuyên biên giới sở hữu độ linh hoạt và an toàn bảo mật ở mức cao nhất.

Tiến trình này phơi bày một cuộc ly hôn chiến lược giữa giới siêu giàu Đông Nam Á và hạ tầng quản trị còn nhiều lỗ hổng pháp lý, rủi ro thuế quan tại quốc gia bản địa. Họ không lựa chọn việc thay đổi hệ thống trong nước, mà chủ động nương tựa vào cấu trúc luật pháp Anh, chính sách miễn thuế và màng lọc bảo tàng quốc tế của Hồng Kông để quốc tế hóa và bảo hiểm toàn phần cho dòng vốn của mình.

Sự cộng hưởng này biến Hồng Kông thành một pháo đài tài sản mang tính phòng thủ tối cao, nơi tư bản tài chính thô sơ được tẩy sạch và chuyển hóa thành tư bản văn hóa tinh hoa. Dù phải đối mặt với những biến động địa chính trị làm xói mòn quyền tự do biểu đạt từ sau năm 2020, Hồng Kông vẫn chứng minh vị thế không thể thay thế của mình: sàn quyết định giá trần tài chính cuối cùng của châu Á, nơi nghệ thuật được quản trị bằng những công cụ lý tính bậc nhất để phục vụ cho sự tích sản và trường tồn của giai cấp thống trị toàn cầu.

NGUYÊN HƯNG

(Trích từ sổ tay Thị trường Mỹ thuật – phiên bản rút gọn)

Các nguồn dữ liệu tham khảo:

https://www.scmp.com/…/hong-kongs-rise-east-asias…

(SCMP – Hong Kong’s rise as East Asia’s thriving art hub, 2026)

https://www.theartnewspaper.com/…/art-basel-hong-kong…

(The Art Newspaper – Art Basel Hong Kong fully reopens…, 2023)

https://www.ft.com/…/7855a215-6e29-4197-bed1-f45a13cf214f

(Financial Times – Is Hong Kong’s art market (slowly) bouncing back?, 2026)

https://www.chinadailyhk.com/hk/article/594525

(China Daily HK – Hub of Asia’s auction hope, 2024)

https://www.investhk.gov.hk/…/202603-art-en-online.pdf

(InvestHK official PDF – Art in Hong Kong, 2026)

https://tax.hk/en/services/art-collectibles-tax

(TAX.hk

– Art & Collectibles Tax Hong Kong)

https://www.tax.hk/…/tax-efficient-art-and-collectibles…

(TAX.hk

– 香港稅務高效藝術品及收藏品投資須知)

https://www.vogue.com/…/art-basel-hong-kong-2026-cheat…

(Vogue – Art Basel Hong Kong 2026 Cheat Sheet)

https://observer.com/…/hong-kong-still-leading-art-hub…/

(Observer – Is Hong Kong Still the Leading Art Hub in the Asia-Pacific?, 2025)

https://www.sothebys.com/…/making-a-scene-the-emergence…

(Sotheby’s Magazine – Making A Scene…)

https://www.mplus.org.hk/…/about-the…/m-sigg-collection/

(M+ official – M+ Sigg Collection)

https://www.mplus.org.hk/…/mplus-sigg-collection-four…/

(M+ Magazine – M+ Sigg Collection: Documenting Chinese Contemporary Art)

https://www.ft.com/…/407e6339-7d26-426e-8312-da81610854b7

(Financial Times – Collector Uli Sigg interview, 2024)

https://news.artnet.com/…/ai-weiweis-hong-kong-m-plus…

(Artnet – Uli Sigg’s Formidable Collection at M+, 2021)

https://www.theartnewspaper.com/…/some-artists-planning…

(The Art Newspaper – Some artists planning to leave Hong Kong…, 2020)

https://www.cnn.com/…/hong-kong-art-censorship/index.html

(CNN – Hong Kong’s artists contemplate uncertain future amid growing censorship fears, 2021)

https://news.artnet.com/…/chinas-security-law-new…

(Artnet – Under the Shadow of China’s New Security Law…, 2020)

https://thediplomat.com/…/national-security-law-casts…/

(The Diplomat – National Security Law Casts a Shadow Over Hong Kong’s Art Scene, 2021)

https://www.cnn.com/…/art-capitals-hong-kong-basel…

(CNN – From Singapore to Seoul, Asia’s rising art capitals vie for Hong Kong’s crown, 2023)

https://www.artbasel.com/…/art-market-trends-japan…

(Art Basel – A new map of the Asian art market is emerging, 2026)

https://www.theartnewspaper.com/…/singapore-cements-its…

(The Art Newspaper – Singapore cements its role…, 2026)

https://www.ft.com/…/24e9128f-c508-4402-8f17-fe5f456c6505

(Financial Times – South-east Asian collectors look beyond Hong Kong’s market, 2024)

https://tax.hk/en/services/art-collectibles-tax

(TAX.hk

– Freeport Storage Advantages)

https://www.chinadailyhk.com/hk/article/631074

(China Daily HK – Gateway to Asia, 2026)

https://observer.com/…/a-collectors-guide-to-freeports…/

(Observer – An Art Collector Guide to Freeports, 2026)

https://dx.doi.org/10.3390/arts13030100

(Academic paper Arts journal – Freeport as a Hub in the Art Market, 2024)

https://tax.hk/en/services/art-collectibles-tax

(TAX.hk

– tổng hợp ưu đãi thuế)

https://www.chinadailyhk.com/hk/article/594525

(China Daily HK – Hub of Asia’s auction hope, 2024 – trích dẫn Sotheby’s về tax-free status)

Triển lãm có tên Cánh đồng châu Á (Asian Field), do nghệ sĩ người Anh Anthony Gormley thực hiện. Ông mời những người dân làng ở tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc, mỗi người tự làm một tượng nhỏ bằng đất sét, rồi dùng toàn bộ số tượng đó để lấp đầy cả gian triển lãm. Kết quả cuối cùng là một “biển” gồm hơn 200.000 tượng đất sét.

Hình ảnh trưng bày bộ sưu tập M+ Sigg tại Sigg Galleries, Khu văn hóa Tây Cửu Long, Hồng Kông: Từ Cách mạng đến Toàn cầu hóa.

Bức tranh trong ảnh là tác phẩm nổi tiếng mang tên Tân Bắc Kinh (New Beijing) sáng tác năm 2001 của họa sĩ đương đại người Trung Quốc Vương Hưng Vĩ (Wang Xingwei), châm biếm sự kiện  Thay vì hình ảnh những sinh viên bị thương được chở đi cấp cứu trên xe ba bánh như trong bức ảnh gốc, họa sĩ đã thay thế bằng hai con chim cánh cụt dính máu.

Tác phẩm sắp đặt nghệ thuật Bện tóc (Braiding) của nghệ sĩ người Trung Quốc Lin Tianmiao Lin Tianmiao (Lâm Thiên Miêu), sáng tác năm 1998.

Tác phẩm sắp đặt nổi bật ở trung tâm căn phòng trong ảnh là Tẩy trắng (Whitewash) của nghệ sĩ đương đại nổi tiếng người Trung Quốc Ngải Vị Vị (Ai Weiwei), được trưng bày tại Bảo tàng M+ thuộc Khu văn hóa Tây Cửu Long, Hồng Kông. Hàng chục chiếc bình gốm cổ có niên đại từ thời kỳ đồ đá mới của Trung Quốc được phủ hoặc nhúng một lớp sơn trắng lên trên, che đi các hoa văn nguyên bản nhằm đặt ra câu hỏi về giá trị lịch sử, sự phá hủy và tính xác thực của di sản.

Trụ sở mới của Sotheby’s đặt tại Chater House ở khu Trung Hoàn.

Không gian phòng trưng bày thuộc trụ sở mới tại Châu Á của nhà đấu giá Phillips ở Khu văn hóa Tây Cửu Long.

Sảnh tầng ba thuộc không gian mới của nhà đấu giá Christie’s tại tòa nhà The Henderson.

Góc nhìn triển lãm thuộc Bộ sưu tập M+ Sigg: Bốn thập kỷ nghệ thuật đương đại Trung Quốc (2016), trưng bày các tác phẩm 1995.2 (1995) của Phương Lực Quân (Fang Lijun), Huyết thống — Đại gia đình số 17 (1998) của Trương Hiểu Cương (Zhang Xiaogang), Hai loạt bài năm bước mặc quần áo (1991) của Cảnh Kiến Dực (Geng Jianyi), Băng.96 Trung tâm (1996–2004) của Vương Tấn (Wang Jin), và Hơi thở, Quảng trường Thiên An Môn (1996) cùng Hơi thở, Hậu Hải, Biển Sau (1996) của Tống Đông (Song Dong).

Tác phẩm của Nhạc Mẫn Quân (Yue Minjun), với hai mươi lăm bức tượng giống hệt nhau. Nụ cười nhăn nhở đông cứng che giấu một sự bất an sâu sắc hơn, gợi mở về những nỗi lo âu ẩn sau một kỷ nguyên thay đổi nhanh chóng. Bộ sưu tập M+ Sigg, Hồng Kông.

This entry was posted in Nghệ thuật and tagged . Bookmark the permalink.