Thơ Nguyễn Thị Từ Huy

unnamed (1)Nguyễn Thị Từ Huy, hiện sống tại Sài Gòn. Hoạt động trong các lĩnh vực giáo dục, nghiên cứu văn học, dịch thuật, sáng tác thơ văn. Tiến Sĩ Đại học Paris 7 về Văn học hiện đại Pháp. Chùm thơ do tác giả gửi Văn Việt, rút từ tập « Biến mất » chưa xuất bản.

 

 BIẾN MẤT

 

Có những tháng ngày võng xuống một vũng trũng, phù thũng và trống hoác, ta thành ra một khoảng không, thành ra không thể nhận thấy nữa, không thể nhận ra được nữa, thành ra một thừa thãi, thừa thẹo đối với đời. Thì ngay lúc đó, lúc ta tưởng rằng đã mất tất cả, đã mất cả chính mình, ta lại có nó, ta nắm được nó trong lòng tay mình, hay ta ở trong lòng nó. Nó đấy: sự biến mất. 

 

Biến mất 1

 

Một ngày, không còn nhìn thấy ngươi ở bất cứ nơi đâu.

một ngày, thế giới này là của người khác

thì nó vẫn luôn là của người khác

vẫn luôn chối từ ngươi.

 

Một ngày, các tế bào của cơ thể ngươi biến thành tế bào không khí

chẳng đã cơn khát thèm tự do chưa bao giờ được thỏa mãn 

ngươi đâm vào mọi thứ, mang chứa mọi thứ trong bụng

từ đỉnh tòa tháp cao tầng, những cành cây cong queo, những dây điện loằng ngoằng

đến cả đống thịt thối bị lấp dưới đất rồi lại được đào lên tẩm ướt gia vị xào nấu và đem bán

cái bụng khổng lồ của ngươi chứa hết toàn bộ và chẳng có gì

trống rỗng ư, trống rỗng là gì, trống rỗng là đầy ắp

 

Một ngày, hình ảnh ngươi có thể được lưu giữ vài giây trong mắt những người qua đường

hình ảnh không phải là ngươi

hình ảnh đập vào mắt họ rồi biến mất trong phút chốc.

ngươi lượn lờ loanh quanh trong không trung

vắt từ nóc nhà nọ sang nóc nhà kia

ngắm nhìn mọi thứ xung quanh không thay đổi

kéo lê mình trên dây

ngươi ở đây mà không ở đây

ngươi đợi gió để gào

đợi mưa để khóc

đâu nào ai hay

 

Ngươi đuổi theo nó

niềm vui sướng được biến mất khi chưa kịp chết, 

nhưng niềm vui luôn ở phía trước

đợi ngươi biến khỏi thế giới của người sống và của người chết.

 

Ngươi không thể biến khỏi không khí

ngươi không thể biến khỏi nước

bởi không khí có cả ở trong nước

ngươi không thể biến khỏi cái chết

khắp nơi mọi cánh cửa đều dẫn tới đó

lạ chưa

đã ở trong không trung ngươi vẫn thấy cần có cửa

 

cửa nào khép lại hiện tồn ?

cửa nào mở vào biến mất ?

những cánh cửa đóng bằng bản lề tự do

và bằng chất liệu mất tích

 

Yport 20/4/2008 – Sài Gòn 25/9/2013

 

 

Biến mất 2          

 

Thất vọng dồn vào bờ trên những con sóng

trắng suốt từ đầu này tới đầu kia

liếm lưng bầy mòng két

không ướt một sợi lông.

Thất vọng bò trong dạ dày

trải rộng hàng cây số

từng viên sỏi câm trên bãi sỏi câm

im lặng chông chênh đóng vít vào tiếng ì ầm của sóng

biển ồn ào cất giấu nỗi lặng câm hoá thạch

không một tiếc nuối nào trắng bằng cánh mòng đang bay

 

Thời gian đóng vít ở chỗ này

đóng vít trên lưng một con sóng đang tan

đóng vít trong một tiếng ì ầm đang tắt

trong một hạt muối không bao giờ chào đời

trên lớp bọt sóng xuất hiện trong khoảnh khắc đủ để không bao giờ biết mình là bọt

ngày mai,

còn gì của người đàn bà đang đóng vít nơi đây

trong lặng im dấy loạn của biển cả?

người đàn bà

đóng vít trên một cánh mòng đang khép

đóng vít trên giọt mặt trời cuối cùng đang lịm trên đường chân trời

người đàn bà

vít vào khoảng trống một hiện diện rỗng

một chiếc đinh ốc nhỏ

vít vào lòng đại dương

ngày mai,

còn gì của người đàn bà

đang thải xuống biển cặn bã của đống thất vọng nhào lộn trong dạ dày?

 

thất vọng mở vào im lặng

mở vào những hy vọng mơ hồ

thất vọng tan như lưỡi sóng trên bờ môi biển

khoé miệng sỏi tiếc một nụ hôn chưa thành nụ hôn

ngập ngừng giữa đất và nước

 

Ngoài xa kia

chân trời của biến mất mở vào những thế giới khác

những thế giới biến mất trong những thế giới khác

Yport, 21/4/2008

 

Biến mất 3 

 

Tiêu biến hết rồi

tất cả những gì ta yêu

bàn tay

gương mặt

giọng nói

cả tiếng tim đập mà ta không nghe thấy

hơi thở không chạm được vào má ta

làn môi kiếp này không có cách nào đụng đến

cái nhìn không có cách nào giữ lại được

cơ thể chưa hề thầm kín

chưa hề phô phang

ký ức chưa vào đã ra

làn da chưa ấm đã lạnh

tiêu biến hết rồi 

 

Ở đây

ở tiêu điểm rỗng không của sự biến mất

ta gõ vào bức tường không khí

trong suốt và kín bưng

không biết chạm tay vào đâu, những bức vách thun thút

em cần bàn tay của anh

bàn tay gió và bàn tay khí mở lối đi về biển cả

những vách đá chạy thẳng vào sương mù

chạy tới nơi không có chỗ dừng lại

vách sương mù không mở lối cho khách bộ hành

đành đứng lại và tưởng tượng một lối đi giữa hai bức tường không khí.

 

Nơi kia

phía ngoài sự biến mất

bàn tay anh có cần em,

có cần một chút ấm lạnh mùa đông không vĩnh cửu?

bàn tay xuân không đủ gió để gọi mùa

gió

kẻ duy nhất có thể vạch ranh giới giữa không khí và không khí

gió thổi vào môi em cái hôn mà không ai trong chúng ta dám bắt đầu

gió ra vào không cần xin phép

thiết lập rồi xoá bỏ mọi khoảng cách

xây và phá những bức tường trong suốt

bảo tồn sự biến mất và em…

Yport 22/4/08

 

Biến mất 4: Fontainebleau

Fontainebleau, muôn vệt vàng thu đắp lên cửa kính ô tô
loang lổ đỏ góc rừng bao thông điệp ngầm phóng tới những nơi không có người nhận
nỗi buồn đàn ông đan vào mùa lặng lẽ
nỗi buồn đàn bà trong suốt
tan biến trong những cảm xúc không giới tính

Cảm xúc phi giới tính,
tìm đâu một chỗ trú ngụ
trong cái vũ trụ này
nơi các giới đều đòi áp đặt
quyền và sự hiện diện không thể chối bỏ của chúng ?

Fontainebleau thu
cuộn mình trong vòng ôm của những màu vô danh
không phải vàng, không phải xanh, không phải đỏ
chúng thâm nhập nhau, tràn ngập nhau trong một thứ tình phi giới
thênh thang bay lên, vượt qua nỗi buồn, nỗi tuyệt vọng, tình yêu, nỗi chết
bất định siêu thăng

Fontainebleau thu
màu vô danh
trộn lẫn đỏ vàng xám nâu xanh tím…
phong toả và phát tán niềm khinh khoái không giới tính

Fontainebleau
giải phóng ta khỏi tình yêu và trao tặng ta một chữ « tình »
một chữ « tình » đơn giản không định ngữ.

 

Biến mất 5: Một mình

 

Trên đỉnh vách đá

mặt trời một mình

nắng một mình

gió một mình

ngọn cỏ

một mình

độc mà không ác

hơi ấm một mình lạnh

dưới chân vách đá dựng

biển một mình xanh

chiếc buồm một mình trắng

đám bọt một mình tan

cánh chim một mình  nhỏ

chú ngựa một mình  nâu

con đường một mình xa

bờ rào một mình vắng

hàng cây một mình thẳng

đồng cỏ một mình  rộng

ngọn núi một mình cao

bầu trời một mình sâu

bàn tay một mình đau

một mình dài lo âu

một mình đầy sợ hãi

một mình tràn cảm khoái

một mình trào thênh thang

một mình nâng mênh mang

một mình lan nhẹ bỗng

một mình rỗng thảnh thơi

một mình khinh chơi vơi

một mình trôi nơi nơi

một mình thế giới  vô tận

biến mất ở đây

mỏm tận cùng của đất

điểm tận cùng của đá

vùng tận cùng của nước

hạt tận cùng của không khí

trường tận cùng của cảm xúc

mạch tận cùng của ý nghĩ

biến mất

Yport, 23/4/08

 

Biến mất 6

 Ở Fécamp, hệ thống đèn hiệu biến mất trên đường phố. Ô tô tự động dừng lại mỗi khi xuất hiện bóng người đi bộ, thậm chí kể cả khi người đó không muốn qua đường. Người đi bộ không hề phải lo lắng gì, không phải chú ý gì, vì chính ô tô phải chú ý đến họ. Cảm giác bất an biến mất, bạn bước đi trên đường phố như trong một nơi an toàn tuyệt đối. Sự biến mất này đồng nghĩa với một sự xuất hiện khác, giống như cảm giác bất an biến mất khi cảm giác an toàn xuất hiện.

    Cũng vậy, khi một quyết định biến mất được thực hiện, đồng thời sẽ xuất hiện cả sự cảm thông thấu hiểu, lẫn sự vô cảm, và hơn cả vô cảm : biến mất còn là điều kiện để cho các ý chí độc tài và ý chí quyền lực bộc lộ. Phải mở ngoặc để nói rằng đây không phải là ý chí quyền lực theo nghĩa của Nietzsche. Lúc mà một quyền lực này thực thi trên một quyền lực khác, sẽ có một cuộc đụng độ, có tính chất hoạt cảnh hay không còn tuỳ. Khi quyền lực thực thi trên một sự biến mất, tính chất hoạt cảnh rất rõ nét, vì nó chỉ là một trò hề rẻ tiền, một thứ quyền lực dồn trọng lượng lên không khí.

    Tuy nhiên có một thứ quyền lực khác khiến cho sự biến mất không bao giờ trọn vẹn. Đó là tương tác giữa ý muốn biến mất và ý muốn ghi lại sự biến mất, tương tác giữa ý chí tự tiêu tan và sức mạnh cố kết của ngôn ngữ.

Đúng vậy, làm sao viết được về sự biến mất một khi đã biến mất. Làm sao vừa muốn giữ dấu vết của biến mất bằng bút tích vừa muốn biến mất một cách thực sự ? Nghịch lý là ở chỗ : nếu không có gì ghi lại dấu vết của một biến mất thì sẽ không có biến mất, bởi không thể biết nó có tồn tại hay không. Nhưng một khi biến mất đã được ghi nhận thì nó sẽ thôi không còn là biến mất nữa. Nghịch lý nằm ngay trong cách diễn đạt này :  « biến mất ». Trong lúc biến mất xác nhận sự hiện diện của nó bằng cái không có gì, không là gì, không dấu vết, một sự hiện diện của hư vô, thế mà từ « biến mất » đã là một dấu vết ngôn ngữ, một sự hiện diện bằng ngôn ngữ. […]

Yport, 23-4-08

 tải xuống

Be first to comment