
Tranh: Nguyễn Sơn
DẶM TRƯỜNG
anh ôm kỷ niệm vào lòng
gió nồm thổi lại phập phồng anh lo
chiều ni anh hỏi con đò
còn đưa qua cửa câu hò mẹ ru
nhớ gì từ thuở âm u
anh đi bỏ lại trăng lu bên vườn
con chim đứng ngó dặm trường
lâu lâu lại hỏi vô thường sắc không
màu trời còn đọng bên hông
nhà ai khói bếp ùn xông chái nghèo
tiếng gà gáy tận cheo leo
lá rơi theo bóng mây heo hút đèo
anh xa quê mẹ bọt bèo
nồi cơm gạo hẻo còn reo trên nồi
từ khi vật đổi sao dời
anh già nua ở xứ người thật lâu
đời như một cuộc bể dâu
đã vùi sâu giấc mộng đầu của anh
bao nhiêu ước vọng chưa thành
anh tung lên hết trời xanh rồi cười.
24.5.2026
NỐI
qua cầu đếm bước em theo
bên kia bên ấy cheo leo bên nào
em còn hồng má tầng sao
để rêu trên đá nằm chao đảo chờ
bao giờ cầu nối thành thơ
treo lên độn cát giấc mơ đã thành
gởi em ít chút mộng lành
để rung nhịp đập tròng trành giữa đêm
những ngày thân ái nối thêm
bờ đông bờ bắc êm đềm bờ anh
nhìn theo phía có trời xanh
em còn thả tóc cho nhanh qua cầu
gió chiều vướng nhẹ bờ lau
áo em nghiêng ngọn cỏ khâu anh về
nhịp đời như thể ngủ mê
để con nước cuộn chân đê nối dài
hai lòng cách một bờ vai
anh qua không kịp hẹn mai mới cùng
em vui ngày hội non bồng
quê nghèo không nhớ dòng sông nữa rồi.
1.5.2026
BỞI VÌ THUỞ ẤY TÔI SAY
những dòng sông chảy qua tôi
có hương của một bờ môi đã tàn
ai làm cho mộng vỡ tan
để tôi phải đón sương ngàn lên tay
bởi vì thuở ấy tôi say
tôi mơ ước tôi ngất ngây từng ngày
ấy là khi nắng vàng bay
tôi nghe từng giọt mưa lay lên trời
làm tôi ướt cả cuộc đời
khi trăng vừa tắm gội người tôi thương
thịt da giữa cõi vô thường
đã tan theo bọt sóng cuồng ra khơi
năm mươi năm trước ngõ lời
chỉ còn giữ được tiếng cười ngày xưa
bao nhiêu gió bao nhiêu mưa
tôi đi chưa trọn giấc trưa đầu làng
thế rồi lịch sử sang trang
con đường cũ nỗi dặm ngàn bủa vây
tìm đâu màu mắt trên cây
khi tâm sự đã chai đầy vết thương.
30.3.2026
ÔM HUẾ VÀO THƠ
anh nằm ôm huế vào thơ
hỏi khuya có ánh sao mô hóa rồng
hàng cây phượng đỏ bên hông
tưởng như đã rụng hết bông xuống bờ
tháng này huế có vào mơ
cho em chải tóc hong tơ sợi tình
sông hương nước chảy qua sình
nước chia hai ngọn cho mình hai phương
niềm thương gởi lại con đường
màu sương trên áo cứ vương vấn trời
lên đồi bắt nắng thả khơi
bắt cầu qua nhịp đầy vơi cho gần
anh nằm ôm huế sượng trân
bởi tóc em buộc phù vân giữa lòng
huế mình chừ mãi long đong
nên trăng trong nội vẫn không chịu về
anh nằm ôm huế ngủ mê
nửa đêm mưa giọt dầm dề giấc say
trên tay từng đọt ướt gầy
từ năm ngoái đến năm nay vẫn ròng
qua đò ngoảnh mặt ra sông
thấy con chim sáo bỏ đông sang đoài
mùi hương còn sót hiên ngoài
để mây núi ngự u hoài ngàn năm.
10.3.2026
MƯA TRÊN THÀNH PHỐ THIÊN THẦN
đầu năm mưa nặng hạt đầy
trên thành phố los đã dày dặn mây
qua đường lách kẻ ngón tay
bóng em tóc ngắn xòe vay vảy nhìn
bờ môi ướt mọng như in
lên đôi chân chiếc quần jeens bó gầy
mưa viềng mí mắt thật lầy
lội vai nghiêng vội vã ngày lại năm
thiên thần trên cánh tay xâm
gió như luồn lọt qua rằm tới giêng
đầu năm đi lễ đền thiêng
của bà thiên hậu không chiêng trống kèn
trong mưa có tiếng leng keng
bên đường mù mịt giọng rền xe lăn
đội mưa nép giữa lề ngăn
chờ băng qua lộ phăng phăng về nhà
một ngày lên los thăm hoa
hoa chưa ra nụ mưa nhòa mất tiêu
đứng bên góc chợ quán xiêu
tưởng quê nên mộng cả chiều mưa bay
lạnh vòng tay lạnh hao gầy
mưa vây bốn phía đông tây nào chừa
thiên thần thành phố đong đưa
mưa từ sáng mưa tới trưa mưa hoài.
14.1.2026