Từ chuyện em gái Triều Tiên trên đất Sài Gòn…

(Rút từ facebook của Ngô Thị Kim Cúc)

Quán ăn Triều Tiên trên đường Lê Quý Đôn quận 3.

Khoảng mươi lăm cô gái Triều Tiên trong độ tuổi hai mươi. Trắng trẻo, cao ráo, không quá xinh cũng không có ai xấu, hẳn các cô đã được tuyển lựa và huấn luyện rất kỹ trước khi xuất ngoại, làm công việc tiếp xúc với nhiều người nước ngoài như hiện tại.

Các cô vừa phục vụ bàn vừa là ca sĩ trong vài tiết mục: đơn/hợp ca, chơi đàn dân tộc, chơi nhạc mới, múa… Món ăn giống với quán Hàn Quốc nhưng khẩu vị có khác. Buổi tối ấy, thực khách hầu hết là người Hàn Quốc, chỉ vài bàn là người nước khác.

Cô gái phục vụ bàn tôi khá trẻ. Hỏi chuyện, cô nói cô hăm hai tuổi, đã làm ở Việt Nam ba năm. Hỏi học tiếng Việt lúc nào, cô đáp sang Việt Nam mới học…

Cô rất nhiệt tình mời đàn ông mua “Rượu sâm bổ dương, giá sáu triệu bớt còn bốn triệu” (Tiền rượu “ngoài luồng” này sẽ không được ghi vào biên lai). Không thấy cô mời phụ nữ mua thứ gì cả…

Hỏi có định lấy chồng Việt không, cô đáp: “Bình Nhưỡng- Hà Nội là anh em, lấy nhau được. Nhưng chồng Việt Nam có một vợ và nhiều bồ, còn chồng Triều Tiên thì chỉ có một vợ”. Vậy là sao: cô đang khen hay chê đàn ông Việt? :)

Khi mời chụp hình chung cô đồng ý ngay, nhưng lại gọi thêm một cô bạn nữa, chẳng rõ có phải vì quy định không được chụp ảnh riêng với khách hay không.

Trên màn hình ti vi đang phát đi phát lại lễ duyệt binh ở Triều Tiên với các đội hình vuông vức, rầm rập, răm rắp như rô-bô, với Kim Jong-un miệng luôn mỉm cười…

Tôi nhớ tới một chương trình mình đã xem trên kênh Discovery hay National Geographic gì đó, về Triều Tiên.

Nhiều bệnh nhân sau mổ mắt thành công được tập trung để quay phim trong một căn phòng, có lẽ là một hội trường. Sau khi các bác sĩ/y tá gỡ miếng bông băng khỏi mắt, các bệnh nhân không gỡ hẳn nó ra mà cứ để lủng lẳng trên mặt, chạy lên phía sân khấu, nơi có đặt ảnh Kim Jong-il, quỳ lạy như tế sao và thống thiết la to những lời biết ơn. Có người hung hăng hơn, hùng hổ gào thét đòi trừng trị đế quốc Mỹ xâm lược…

Cảm giác của tôi lúc đó thật kỳ lạ. Hình ảnh hàng trăm người lủ khủ bông băng dơ trên mặt, cùng làm những động tác giống hệt như nhau, cùng cúc cung quỳ lạy và hô to những khẩu hiệu giống hệt nhau… có gì đó thật đáng sợ.

Tôi cũng nhớ bộ phim tài liệu khác trên một trong hai kênh ti vi ấy, về lần gặp gỡ đầu của người dân Triều Tiên hai miền sau sáu mươi năm chia cách… Hầu hết họ đều đã rất già, trên dưới tám mươi, và sau hơn nửa thế kỷ bị chia lìa với quê hương, bản quán, gia đình, ngập tràn nước mắt đã đổ ra trong ngày gặp gỡ có thể là duy nhứt/cuối cùng trong đời họ…

Trong lòng mỗi người Triều Tiên đều canh cánh nỗi đau nỗi lo rồi sẽ chết mà không thể một lần nhìn thấy lại người ruột thịt. Những cái ôm run rẩy, những gương mặt nhàu nát khổ đau, những cặp mắt đã mờ đục sau hơn nửa thế kỷ ngóng trông tuyệt vọng, những bộ quần áo mới tinh có lẽ được nhà nước cho mượn không vừa với kích cỡ… Ôi những gương mặt người dân Triều Tiên sao mà đau thương.

Bên bờ sông Kim Cương, nhiều người dân Triều Tiên đặt những mâm cúng nhỏ với một ít bánh trái đơn sơ, quỳ xuống bái vọng về quê, nơi cha mẹ họ đã chết mà họ không thể chịu tang, hay đau ốm mà họ không thể chăm sóc…

Nhìn cảnh tượng người dân hai miền Triều Tiên khóc như tan chảy thành nước mắt khi gặp nhau cũng như khi chia tay, tôi thấy dường như người Việt Nam còn may mắn hơn họ. Đất nước Việt đã không còn chia cắt, người dân Việt đã được tự do gặp nhau, bởi súng đạn đã im tiếng mấy mươi năm rồi…

Tôi cũng nhớ lần đi thăm Hàn Quốc, khi đứng ở công viên Imjingak trong khu phi quân sự DMZ, và qua ống kính tầm xa nhìn sang đất Triểu Tiên, cái được thấy chỉ là màu xanh đồng ruộng, màu xanh dòng sông và màu xanh đồi núi, giống với bất cứ nơi nào trên trái đất, vậy mà Bắc Triều Tiên vẫn luôn là một thế giới lạ kỳ đầy bí ẩn đối với phần còn lại của nhân loại.

Trên những chuyến xe đi dọc theo chiều dài Hàn Quốc, tôi đã buồn nẫu người khi lại nhìn thấy vô số lô cốt, kẽm gai, xe tăng và quân phục ở khắp nơi. Hình ảnh môt miền nam Việt Nam thời chiến lại hiện ra trong từng giây từng phút làm tôi nghẹn thở. Máu người Việt đã chảy quá nhiều trong cuộc chiến tranh kéo dài từ 1954 tới 1975, và tôi kinh sợ tất cả mọi cuộc chiến tranh dù ở bất cứ đâu…

Việc thủ đô Seoul nằm quá gần biên giới, nên có thể bị tấn công bất cứ lúc nào, là điều mà chính phủ Hàn Quốc đang rất lo ngại. Bởi vì, cuộc chiến liên Triều bắt đầu từ ngày 25 tháng 6 năm 1950, khi Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên từ miền bắc tấn công Đại Hàn Dân quốc ở miền nam. Chiến tranh đã bùng nổ với quy mô lớn sau khi lực lượng của Liên hiệp quốc do Hoa Kỳ đứng đầu và chí nguyện quân của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa cùng nhảy vào can thiệp.

Sau ba năm đổ máu, một thỏa hiệp ngừng bắn đã được ký kết vào ngày 27 tháng 7 năm 1953, tuy nhiên trên thực tế, hai miền vẫn tiếp tục trong tình trạng chiến tranh nên vẫn có thể tấn công nhau bất cứ lúc nào mà không cần tuyên chiến.

Ở công viên Imjingak, giữa một rừng những mảnh vải đủ màu sắc giăng đầy trên kẽm gai mà người dân Triều Tiên viết lên những nguyện ước dành cho gia đình và đất nước họ, tôi cũng đã gởi lên đó những suy nghĩ của mình: “Cầu mong sẽ không còn dân tộc nào trên thế giới bị đày ải bởi chiến tranh và thù hận như Việt Nam và Triều Tiên phải chịu đựng”.

Khi gặp những nhà văn Hàn Quốc từng có mặt trong đoàn quân Rồng Xanh (nổi tiếng bởi những cuộc tàn sát dân thường Việt Nam), thấy việc làm đầu tiên của họ là quỳ xuống xin lỗi về những gì mà binh lính Đại Hàn từng gây ra ở miền Trung Việt Nam, tôi lại buồn rơi nước mắt. Cuộc chiến ấy không chỉ khiến người Việt Nam chết chóc, khổ đau, mà còn khiến người dân nhiều nước khác cũng vĩnh viễn mang trong tâm khảm những vết thương khủng khiếp…

Những cô gái Triều Tiên đang có mặt trên đất Sài Gòn, chẳng rõ gia đình các em đang sống thế nào? Cha mẹ, anh chị em, chồng con các em liệu có được hưởng những quyền lợi khi người thân xuất ngoại? Cuộc sống các em có vui hơn so với khi đang ở trên đất nước mình?

Các em có hay biết Hàn Quốc đang là một trong những nước làm ra những sản phẩm uy tín, dù là hàng điện tử, xe ô tô, tác phẩm điện ảnh, và ngay cả ẩm thực truyền thống…? Họ có biết nước “Việt Nam anh em” đang cực kỳ khó khăn với núi rừng/sông biển/đất đai… đang bị hủy hoại, và người dân Việt đang lao đao khốn đốn với bao gánh nặng vật chất-tinh thần, cho dù chiến tranh đã chấm dứt hơn bốn mươi năm?

Những cô gái Triều Tiên này, thế hệ thứ năm kể từ cuộc chiến tranh “Kháng Mỹ Viện Triều” mà Trung cộng rêu rao (giống như Trung cộng từng chủ trương “Đánh Mỹ tới người Việt Nam cuối cùng”). Họ có biết đích xác những gì về chính quê hương họ, những sự thật kinh hoàng mà phần còn lại của thế giới đều tỏ tường?

Họ có biết thật ra dân tộc Triều Tiên vẫn may mắn còn một nửa nước không rơi vào vòng kiềm tỏa của Trung cộng, nên mới có một Hàn Quốc thành công cả về kinh tế lẫn văn hóa. Trong khi đó, dù đã có bốn mươi hai năm hậu chiến, Việt Nam lại đang tan hoang bởi sự có mặt khắp nơi của hàng hóa, văn hóa và các cách thức/công thức made in china, một thảm họa còn đáng sợ hơn cả bệnh dịch.

Mong rằng ngày nào đó, đất nước Triều Tiên của các em rồi sẽ hết ngăn chia, bởi cách thức mà Cộng hòa Liên bang Đức đã làm với Cộng hòa Dân chủ Đức, chớ không phải bằng tên lửa tầm trung tầm xa như Bắc Triều Tiên vẫn đang mỗi ngày đe dọa…

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, trên sân khấu, đang chơi nhạc cụ, đàn ghi ta và trong nhà

Mặc quốc phục và chơi đàn dân tộc của Triều Tiên

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người trên sân khấu, mọi người đang ngồi và trong nhà

Các em hát nhạc Việt Nam: Ước gì, Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng…

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang cười, trên sân khấu và trong nhà

Múa …

Trong hình ảnh có thể có: 3 người, mọi người trên sân khấu, mọi người đang chơi nhạc cụ, đàn ghi ta, buổi hòa nhạc và trong nhà

Và chơi nhạc mới…

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang đứng và ngoài trời

Ở công viên Imjingak trong khu phi quân sự DMZ, trước hàng rào kẽm gai giăng đầy các mảnh vải người dân Triều Tiên gởi nguyện ước lên trời…

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang ngồi

“Cầu mong sẽ không còn dân tộc nào trên thế giới bị đày ải bởi chiến tranh và thù hận như Việt Nam và Triều Tiên phải chịu đựng”.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời

Bên kia biên giới là đất bắc Triều Tiên, một vùng đất kỳ lạ đầy bí ẩn …

Comments are closed.