Tháng Tư

Mấy khúc hậu chiến xa vời…

Trung Dũng Kqđ

Đất nước thái bình đã lâu mà những cựu thù vẫn gọi nhau là “nguỵ”

Ngày giỗ cha, bầy con từ tứ phía

Thấy đứa này về là đứa khác chuồn đi

 

1.

GIẤC MƠ…

Về đông quá, hồn về từ muôn nẻo

Mũ tai bèo dựa sát áo rằn ri

Kẻ chiến bại choàng vai người thắng cuộc

Mẹ anh hùng ôm quả phụ cô nhi…

 

2.

VĨ TUYẾN

Con!

Nếu vẽ bản đồ,

Hãy nhớ nhẹ tay khi kẻ đường vĩ tuyến

Đừng rạch sâu như địa đạo, chiến hào…

Lỡ nơi ấy chọn làm đường chia cắt

Đất nước sẽ đau như một vết dao

Đừng thù nghịch mà mạnh tay con nhé

Đường kẻ ngang nên vẽ những nét mờ

Để mai mốt ngày non sông thống nhất

Chẳng có vết hằn nào trong trí nhớ trẻ thơ

Có những quốc gia lấy dây thép gai viền vào đường vĩ tuyến

Bao nhiêu năm cào xước tấm bản đồ

Dân nước ấy cả đời dùng nước mắt

Mong rửa trôi lằn giới tuyến mấp mô

Những đất nước lấy nồi da xáo thịt

Mấy mươi năm cách trở chia lìa

Đường vĩ tuyến là vực sâu cách trở

Đứng bên này mà lo lắng bên kia…

Vẽ vĩ tuyến nên thêm cái cổng làng vào con nhé

Cho người đi còn nhớ chỗ để về

Và kiên quyết không vẽ người đứng gác

Để ngày trùng phùng chẳng có đứa nào dám hạch hỏi người quê

Nếu có vẽ thì thêm chiếc cầu vào con ạ

Dập dìu ngựa xe như trong cuộc sum vầy

Đường vĩ tuyến vẽ khoan thai mềm mại

Và nhịp nhàng như lũ trẻ nhảy dây

Đề vào đấy lời nguyện cầu sông núi

Lời tự do, lời hoà hợp, chào mời…

Cài lên đấy nhiều hoa vào con nhé

Để khi nhìn tấm bản đồ

thấy trái đất

thảnh thơi

!!!

 

3.

CÁI BÓNG ĐÊM QUA

Đêm qua tôi đã mời cái bóng một điếu thuốc

Cái bóng buồn thiu dừng lại chỗ tôi nằm

Cái bóng hỏi thăm đường về với mẹ

Cái bóng xa nhà đã hơn 45 năm

Cái bóng bảo không dám về đơn vị

Vì đã tiêu khi đụng trận lần đầu

Cái bóng sợ như rất nhiều bóng khác

Nát thần hồn giờ không biết xác nằm đâu

Tôi hỏi bóng ở bên nào chiến tuyến?

Bóng lặng thinh và chỉ đứng tần ngần

Mưa ngoài cửa cứ như ai đang khóc

Cái bóng buồn y hệt bóng nhân dân…

Tôi không thể chỉ đường cho anh về với mẹ

Thôi thì ngồi xuống đây vấn điếu thuốc rê

Về Hà Tĩnh, Thái Bình hay Đồng Tháp…

Nếu không nhớ được nhà thì đâu cũng là quê…

Sáng nay dậy thấy lòng buồn rười rượi

Ra ngã ba đốt mấy nén hương trầm

Khấn Trời Phật có linh thiêng xin tiếp dẫn

Đưa hồn các chiến sỹ về nhà với mẹ từ tâm

Trong hương khói chuyến xe đò dừng lại

Có ai đó trên xe mỉm miệng cười thầm…

 

4.

Đất nước

Có bà mẹ chở cỗ quan tài mang xác con lên trụ sở uỷ ban bắt đền oan mạng

Có những kẻ vì muốn lập thành tích và nâng bậc thi đua… sẵn sàng đẩy ai đó vào tù

Sáng sớm lùng tin trọng án, hiếp dâm… xem như trò giải trí

Một số kỹ thuật giết người được kể rành rành trong sách thiếu nhi

Đất nước thái bình đã lâu mà những cựu thù vẫn gọi nhau là “nguỵ”

Ngày giỗ cha, bầy con từ mấy phía

Thấy đứa này về là đứa khác chuồn đi…

Đất nước

Một bữa ngang qua nhà nghe chị ru em bé

Ai oán, bời bời, ảo não… khúc phân ly…

 

5.

HUỀ CÁI CON KHỈ!!!

Bố tao: đặc công

Ba mày: lính dù

Mẹ tao: anh hùng

Má mày: quả phụ

Mấy mươi năm rồi

Tao mày vẫn bạn

Câu chuyện Bắc Nam

Nghe hoài không chán

Chuyện thắng, chuyện thua

Chân chân – nguỵ nguỵ…

Say sưa là gào

Đếch sợ phạm “huý”

Vậy mà hôm qua

Mày làm mặt hận

Vì cái loa phường

Rạo rực, hưng phấn…

– Câu chuyện “giải huề”

Còn lâu mày nhỉ?

– Mày “giải phóng” tao

Huề cái con khỉ!!!

 

6.

Năm 75 chị mất chồng
Tháng tư nghe tiếng pháo bông khóc oà

 

7.

Lật tay người xem bói

Đường tương lai tù mù

Chằng chịt đường giới tuyến

Hằn sâu đường hận thù

Mẹ bên kia Bến Thủy

Em bên này sông Hương

Mấy mươi năm chắp vá

Không xong cầu Hiền Lương…

 

 

8.

Cái ngày mày giải phóng tao

Mẹ tao lạc, mất biết bao con mình…

 

9.

Ba tao đã thắng ba mày

Bây giờ bại trận cả mày lẫn tao

Đạn bom, gươm súng thủa nào

Vẫn còn mắc kẹt trong bao tử mình.

 

10.

Mùa thu đã xong chưa nhỉ

Sài Gòn tháng tám lừ đừ

Hôm qua có gã bưu tá

Đi vào nghĩa địa đưa thư

This entry was posted in Thơ and tagged . Bookmark the permalink.