-
Người phụ trách Văn Việt:
Trịnh Y Thư
Emails:
Văn:
Thơ:
Nghiên cứu – Phê bình:
Vấn đề hôm nay:
“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”
“Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.”
(Albert Camus, Caligula).
.
“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”“Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”
(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)
.
“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”“L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)
.“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”
“Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”
(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)
-
Bài viết mới
- Hà Nội trong mắt ai 22 Tháng Bảy, 2026
- Đọc Cố quận của Lê Thị Huệ 22 Tháng Bảy, 2026
- Nhân vật 22 Tháng Bảy, 2026
- Thơ Đa Mi 22 Tháng Bảy, 2026
- Lịch sử, sự thật và sử học 21 Tháng Bảy, 2026
- Hệ miễn dịch ngôn ngữ 21 Tháng Bảy, 2026
- Nổi tiếng thế giới, lặng thinh trong nước! 21 Tháng Bảy, 2026
- Án văn (2) 20 Tháng Bảy, 2026
- Chữ nghĩa giết người 20 Tháng Bảy, 2026
- Thơ Hồ Minh Tâm – “Muốn nói chi thì nói”! 20 Tháng Bảy, 2026
- Tiểu thuyết Âm bản và dương bản (28) 20 Tháng Bảy, 2026
- Phép thử là chính chúng ta 19 Tháng Bảy, 2026
- Cấm sách, sách cấm 19 Tháng Bảy, 2026
- Sự ra đời của con chữ 19 Tháng Bảy, 2026
- Tiểu thuyết Âm bản và dương bản (27) 19 Tháng Bảy, 2026
- Thơ Quảng Tánh Trần Cầm 19 Tháng Bảy, 2026
- Đối thoại hay sức ép đám đông: Phép thử của giáo dục khai phóng 18 Tháng Bảy, 2026
- Tên hề của nhà vua 18 Tháng Bảy, 2026
- Mắt xanh trong quản lý nghệ thuật 18 Tháng Bảy, 2026
- Tiểu thuyết Âm bản và dương bản (26) 18 Tháng Bảy, 2026
- Thơ Nguyễn Duy 17 Tháng Bảy, 2026
- Voici ou Ici, c’est le problème… (Đây là hay Ở đây, vấn đề là ở đó) 17 Tháng Bảy, 2026
- Tiểu thuyết Âm bản và dương bản (25) 17 Tháng Bảy, 2026
- Thơ Thiền Zen Paul Vân Thuyết 17 Tháng Bảy, 2026
- Bệnh tự miễn và “cách mạng màu”! 16 Tháng Bảy, 2026
- Án văn (1) 16 Tháng Bảy, 2026
- Tiểu thuyết Âm bản và dương bản (24) 16 Tháng Bảy, 2026
- Thơ Đoàn Huy Giao 15 Tháng Bảy, 2026
- Những truyện ngắn chờ ta đã nhiều năm 15 Tháng Bảy, 2026
- Tiểu thuyết Âm bản và dương bản (23) 15 Tháng Bảy, 2026
- Thơ Phan Thanh Bình 15 Tháng Bảy, 2026
- Musca depicta 14 Tháng Bảy, 2026
- “Không của hoàng hôn”: Bản tráng ca về khát vọng tồn sinh 14 Tháng Bảy, 2026
- Tiểu thuyết Âm bản và dương bản (22) 14 Tháng Bảy, 2026
- “Quãng Trầm” 13 Tháng Bảy, 2026
- Thơ Phan Tấn Hải 13 Tháng Bảy, 2026
- Tiểu thuyết Âm bản và dương bản (21) 13 Tháng Bảy, 2026
- Kinh hoàng 12 Tháng Bảy, 2026
- Bản thảo để lại trong sảnh lễ tân: mê cung chữ, mê cung phận người 12 Tháng Bảy, 2026
- Hãy sống đến tận đáy, rồi hãy viết! 12 Tháng Bảy, 2026
- Tiểu thuyết Âm bản và dương bản (20) 12 Tháng Bảy, 2026
- Thơ Lê Trí Tuệ 12 Tháng Bảy, 2026
- Đang có chuyện gì? 11 Tháng Bảy, 2026
- Tôi muốn làm con chó 11 Tháng Bảy, 2026
- Lũ ngốc và truyền thông có trách nhiệm 11 Tháng Bảy, 2026
- Tiểu thuyết Âm bản và dương bản (19) 11 Tháng Bảy, 2026
- Mùi rong biển 10 Tháng Bảy, 2026
- Nhà văn chép sử 10 Tháng Bảy, 2026
- Người dẫn đường đến những bầu trời văn chương 10 Tháng Bảy, 2026
- Tiểu thuyết Âm bản và dương bản (18) 10 Tháng Bảy, 2026
- Thơ Haiku của Taneda Santoka 10 Tháng Bảy, 2026
- Tiếp xúc và giải mã thơ đương đại như thế nào? Trường hợp Nguyễn Đình Thi 9 Tháng Bảy, 2026
- Chris Yên, đạo diễn gốc Việt từ chối $1 triệu của Hollywood 9 Tháng Bảy, 2026
- Tiểu thuyết Âm bản và dương bản (17) 9 Tháng Bảy, 2026
- Trần Đức Thảo và nỗ lực hòa giải Husserl và Marx 8 Tháng Bảy, 2026
- Trần Đức Thảo là ai? Cuộc đời và sự nghiệp của một triết gia người Việt 8 Tháng Bảy, 2026
- Thơ của một người đạp xích lô ở Huế 8 Tháng Bảy, 2026
- Chúng ta sẽ sống như tơ liễu 8 Tháng Bảy, 2026
- Tiểu thuyết Âm bản và dương bản (16) 8 Tháng Bảy, 2026
- Về mối quan hệ giữa Nguyễn Thị Minh Khai, Nguyễn Ái Quốc và Lê Hồng Phong 7 Tháng Bảy, 2026
- Ông Phủ Thành Chương 7 Tháng Bảy, 2026
- Thực đơn dĩ vãng 7 Tháng Bảy, 2026
- Hai bài thơ của Nguyễn Duy về bóng đá 7 Tháng Bảy, 2026
- Tiểu thuyết Âm bản và dương bản (15) 7 Tháng Bảy, 2026
- Thác là thể phách, còn là tinh anh 6 Tháng Bảy, 2026
- Cám ơn đất nước Hoa Kỳ / Thank you, America 6 Tháng Bảy, 2026
- Cái chết không có con người hay cuộc hóa thân bất tử (Đọc tập truyện ngắn Cái chết không có con người*của Hoàng Trọng Định) 6 Tháng Bảy, 2026
- Tiểu thuyết Âm bản và dương bản (14) 6 Tháng Bảy, 2026
- Giấc mơ Trung Hoa Tan vỡ – cải cách làm sống lại chủ nghĩa toàn trị thế nào (kỳ 5) 6 Tháng Bảy, 2026
- Sóc Nâu của ngày tháng dại 5 Tháng Bảy, 2026
- Bóng tròn: Khi chạy theo banh là hạnh phúc 5 Tháng Bảy, 2026
- Tiểu thuyết Âm bản và dương bản (13) 5 Tháng Bảy, 2026
- Thơ Lê An Thế 5 Tháng Bảy, 2026
-
Văn chương là sự đồng cảm với thân phận con người.
Xin đừng chính trị hoá, hình sự hoá văn chương viết về thân phận con người. 4 Tháng Bảy, 2026 - Ký họa của Bùi Xuân Phái vẽ Nguyễn Huy Tưởng 4 Tháng Bảy, 2026
- Nhà văn, dịch giả Phùng Khánh (Thích Nữ Trí Hải) – một vườn hoa tràn ngập ý đạo 4 Tháng Bảy, 2026
- Tiểu thuyết Âm bản và dương bản (12) 4 Tháng Bảy, 2026
- Nghệ sĩ lớn và khả năng nhìn thấy phẩm giá ở người khác 3 Tháng Bảy, 2026
- Tiểu thuyết Âm bản và dương bản (11) 3 Tháng Bảy, 2026
- Giấc mơ Trung Hoa Tan vỡ – cải cách làm sống lại chủ nghĩa toàn trị thế nào (kỳ 4) 3 Tháng Bảy, 2026
- Thơ Lê Thanh Trường 3 Tháng Bảy, 2026
- Con chuột 2 Tháng Bảy, 2026
- Sửng sốt và “gớm ghiếc”: Cuộc cách mạng từ nỗi kinh hoàng mang tên Picasso 2 Tháng Bảy, 2026
- Tiểu thuyết Âm bản và dương bản (10) 2 Tháng Bảy, 2026
- Trái tim cho mượn 1 Tháng Bảy, 2026
- Nỗi buồn tri thức 1 Tháng Bảy, 2026
- Tiểu thuyết Âm bản và dương bản (9) 1 Tháng Bảy, 2026
- Thơ Lê Huỳnh Lâm 1 Tháng Bảy, 2026
- “Viết văn là một hành động của sự thật” 30 Tháng Sáu, 2026
- Con chuột 30 Tháng Sáu, 2026
- Tiểu thuyết Âm bản và dương bản (8) 30 Tháng Sáu, 2026
- Giấc mơ Trung Hoa Tan vỡ – cải cách làm sống lại chủ nghĩa toàn trị thế nào (kỳ 3) 30 Tháng Sáu, 2026
- Cuộc sống mỗi ngày một buồn hơn 29 Tháng Sáu, 2026
- Tâm cảm hiện sinh trong văn hóa nghệ thuật miền Nam (1954-1975) 29 Tháng Sáu, 2026
- Tiểu thuyết Âm bản và dương bản (7) 29 Tháng Sáu, 2026
- Tưởng nhớ nhà văn Vũ Ngọc Tiến 28 Tháng Sáu, 2026
- Tháng Sáu 28 Tháng Sáu, 2026
- Giấc mơ Trung Hoa Tan vỡ – cải cách làm sống lại chủ nghĩa toàn trị thế nào (kỳ 2) 28 Tháng Sáu, 2026
- Tiểu thuyết Âm bản và dương bản (6) 28 Tháng Sáu, 2026
- Thơ Đào Ngọc Chương 28 Tháng Sáu, 2026
Danh sách liên kết
Vì sao lại đọc sách?
Phạm Anh Tuấn
Người ta không đọc sách khi trong đầu chả có những nghĩ suy nào cả hay là không có một sự ý thức về một cái gì. Nhưng con người có sống đã (vivre) thì] mới có suy tư hay là cũng có thể nói, sống thì suy tư.
Claude Lévi-Strauss (1908-2009) đã dành trọn đời mình để nghiên cứu và bênh vực những dạng cuộc sống và xã hội con người khác nhau, ông cho rằng thuyết nhân bản (humanisme) trước kia đã định nghĩa con người theo cách quá hẹp. Nó định nghĩa con người như là hữu thể tư duy, trong khi lẽ ra phải định nghĩa con người như là hữu thể sống” – “L’anthropologue Claude Lévi-Strauss (1908-2009) s’est attaché toute sa vie à étudier et à défendre les différentes formes de vie et de sociétes humaines. L’humanisme a défini l’homme de façon beaucoup trop étroite. Il l’a défini comme être pensant, au lieu de le définir comme être vivant.” (Đài France Culture).
Nhưng ý thức bao giờ cũng là ý thức về một cái gì, người ta không yêu/ghét một cách chung chung, bao giờ cũng là yêu/ghét đối với một cái gì. Nói rộng ra, độc giả suy tư bao giờ cũng là suy tư về một “đề tài” hay “chủ đề” nào đó (thesis; subject-matter). Đề tài, theo định nghĩa rất giản dị của các nhà hiện tượng học: đề tài là cái gì mà tôi nghĩ tới khi đang suy nghĩ.
Nhà văn Pháp Romain Rolland, hai lần thi trượt đại học, sau này trong tác phẩm tự thuật đời mình (L’Éclair de Spinoza) ông có kể lại một câu chuyện có thực: Chương có đầu đề Le Voyage Intérieur (Du hành nội tâm) trong cuốn sách tự thuật kể trên đã được một người bạn của ông là giáo sư Kalidas Nag tách ra, dịch sang tiếng Bengali để đăng trên một tạp chí xuất bản bằng tiếng Bengali (Prabasi, năm 1926), và chỉ vài tuần sau khi Le Voyage Intérieur ra mắt, ông Kalidas Nag đã nhận được một bức thư gửi từ một nhà tù ở bên Ấn Độ xa xôi, bức thư của một người trẻ người Bengali đang cô đơn ở trong nhà tù. Bạn trẻ người Bengali này đọc Le Voyage Intérieur đầy khát vọng nội tâm do một bạn trẻ người Pháp (Romain Rolland) viết đã xúc động và trong giây phút thức tỉnh đã thấy dường như ánh chớp Spinoza mà bạn trẻ người Pháp kia đã nhận ra ở trong chính mình, đã xuyên qua ngàn trùng xa cách để tới một bạn trẻ ở phương Đông.
Động cơ của đọc sách bao giờ cũng rất bí ẩn, dường như thể một người đọc bỗng như có một sự “bắt sóng” nào đó và nhiều khi rất ngẫu nhiên, người đọc và tác giả cuốn sách ở cùng một “bước sóng” (on the same wave-length). Như rất nhiều người vẫn có thể nghiệm trải: sách có thể tự tìm đến với độc giả.
Ngôn ngữ bị làm nghèo đi (appauvrissement) dẫn đến người đọc bị nghèo về văn hóa đọc. Ngôn ngữ là ngôi nhà của tồn tại (la maison de l’être; Bùi Giáng).
Trong phạm vi của giáo dục nhà trường thì một chương trình học nghèo về đề tài, nghèo về ngôn ngữ thì cũng khiến cho theo đó đầu óc của học sinh cũng nghèo về đề tài, nghèo về ngôn ngữ.
Song, đề tài không phải là cái do học sinh tự nghĩ ra, mà nó được gợi ý từ những cuốn sách được nhà sư phạm đưa vào để đọc trong nhà trường. Việc nghèo đề tài cũng dẫn đến lối kiểm tra trắc nghiệm tỏ ra là vô cùng cứng nhắc đồng thời vô cùng hạn chế về đề tài, người soạn đề thi tự cho mình đặt ra đề tài để trắc nghiệm câu trả lời của học sinh theo lối tìm đúng/sai và như thế đâu phải là như khẩu hiệu bao lâu nay vẫn luôn luôn nêu là “lấy người học làm trung tâm”.