Category Archives: Nghiên cứu Phê bình

Thơ của những hóa thân hay của mùa tuyệt vọng?

Nguyễn Thị Thanh Xuân

Posted in Nghiên cứu Phê bình | Tagged | Comments Off on Thơ của những hóa thân hay của mùa tuyệt vọng?

­Kiến, chuột và ruồi của Nguyễn Quang Lập trong dòng chảy của văn xuôi đương đại Việt Nam (kỳ 2)

Lã Nguyên 3. Mông muội, bi hài kịch mang tên “Cách mạng” và logic trần thuật. Văn bản nghệ thuật nào cũng tổ chức cấu trúc theo trục dọc, trục hệ hình và trục ngang, trục ngữ đoạn. Kinh nghiệm … Continue reading

Posted in Nghiên cứu Phê bình | Tagged | Comments Off on ­Kiến, chuột và ruồi của Nguyễn Quang Lập trong dòng chảy của văn xuôi đương đại Việt Nam (kỳ 2)

­Kiến, chuột và ruồi của Nguyễn Quang Lập trong dòng chảy của văn xuôi đương đại Việt Nam (kỳ 1)

Lã Nguyên 1. Cấu trúc ngữ nghĩa và thể loại tác phẩm 2. Lời phục sinh từ nghĩa địa ngôn từ 3. Mông muội, bi hài kịch mang tên “Cách mạng” và logic trần thuật 4. Huyền thoại bóng tối … Continue reading

Posted in Nghiên cứu Phê bình | Tagged | Comments Off on ­Kiến, chuột và ruồi của Nguyễn Quang Lập trong dòng chảy của văn xuôi đương đại Việt Nam (kỳ 1)

“Phiền toái’’, với ng. anhanh

Trần Tuấn Biết mình/tự cho mình “đã là một phiền toái”, thì có lẽ nỗi “phiền toái” ấy hẳn là một tra tấn/tra vấn đặc biệt với một người thơ.

Posted in Nghiên cứu Phê bình | Tagged | Comments Off on “Phiền toái’’, với ng. anhanh

Làm mới thơ, làm thơ mới, khác nhau chăng?

Ngu Yên Suy nghĩ về hai khái niệm này, quả thật có chỗ khác nhau. Sự khác biệt cần được ý thức rõ ràng để người viết và người đọc có thể phán đoán và đánh giá khi sáng tác … Continue reading

Posted in Nghiên cứu Phê bình | Tagged | Comments Off on Làm mới thơ, làm thơ mới, khác nhau chăng?

Huỳnh Như Phương: Cõi riêng thân quen và tươi mới

Huỳnh Trọng Khang Nhà giáo Huỳnh Như Phương gọi tên tập tiểu luận phê bình mới nhất của mình là Giấc mơ, cảnh tượng và cái nhìn (NXB Hội Nhà Văn và Viện Giáo dục IRED, 2019) như một động … Continue reading

Posted in Nghiên cứu Phê bình | Tagged | Comments Off on Huỳnh Như Phương: Cõi riêng thân quen và tươi mới