Thơ Trần Mộng Tú

Đi Vào Mùa Đông

 

 

 

 

 

 

 

Minh họa Đinh Trường Chinh

 

Hãy cứ để gió mùa đông thổi trên nóc nhà

Giữ ngực và hai bàn chân ấm

Nhét thời gian vào trong túi

Thời gian sẽ nằm yên với những sợi tóc trắng đêm qua

 

Bước xuống thềm nhà

Đi vào mùa đông trước mặt

Những hàng cây sẽ rung lên

Chiếc khăn quàng cổ gió

 

Nghiêng tai nghe

Hình như có tiếng ai trong gió

Tiếng gọi rất xa

Xa như tận mãi quê nhà

 

Mưa mùa đông ở đây rất nhỏ

những hạt nước khiêu vũ

cùng những cánh chim tung ra rồi chụm lại

chúng đi từng đàn

nhưng tiếng hót vẫn lẻ loi

 

Khép hai vạt áo

Vừa đi vừa nhớ lại một bài thơ

Những câu thơ lạnh

Như bàn tay mình đang lạnh

Giơ tay ra tìm mãi một bàn tay

 

Đi vào mùa đông

Đi dưới những hạt mưa

Những hàng cây sõa tóc

Gió lạnh, mùa Đông chìm

 

Những chùm lá tình nhân

Nghe nỗi buồn trên cuống.

               Mùa Đông – 2025

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

by Classy Art

 

Thơ ở Bệnh Viện

 

Tôi ngã vào đầu năm

Nhặt được ngày tháng mới

Ngày tháng rơi chung quanh

Nở chùm hoa rất đỏ

 

Tôi kêu lên thảng thốt

Giơ bàn tay rất gầy

cánh hoa đỏ màu máu

Tung tóe cả hai vai

 

Có những tiếng xôn xao

Như tiếng ai xa lắm

Có những bóng đi qua

Chập chờn một màu trắng

 

Tiếng động cả bốn phía

Bao chung quanh chỗ nằm

Có khuôn mặt cúi xuống

Hình như ai kéo chăn

 

Tôi nằm im nghe ngóng

Có phải tôi hay không

Hình như có chiếc kim

Đang cắm vào da thịt

 

Chập chờn mấy chiếc bóng

Thật gần thật gần tôi

Có phải tôi đang thở

Đang mặc cả cuộc đời

 

Cuộc đời như cuốn sách

Tôi còn cầm trên tay

Tôi còn để trên gối

Tôi muốn đọc tối nay

Thượng Đế vừa đi qua

Tặng tôi ngày tháng mới.

Cuốn sách đã sang trang

Tôi hân hoan cúi đọc.

               1-1-2026

This entry was posted in Thơ and tagged . Bookmark the permalink.