FB Kiệt Anh Hùng
.
Ngủ sâu sau một đêm, thức dậy nhìn những thông tin từ facebook tôi không thể không ngậm ngùi. Kinh nghiệm đọc sử của mình, tôi biết lịch sử đã chính thức sang trang từ thời điểm này. Dấu hiệu hiển nhiên nó đã có trước đó, tản mác đâu đó và thật ra hơi khuất tầm nhìn của người quan sát sử như một sự kiện. Ở đây chúng ta không cần quan tâm đến những dấu hiệu tản mác kia, vì thật ra lịch sử nào cũng chảy trên một dòng chính là dựa trên những sự kiện có sức ảnh hưởng đến ký ức mọi người dân. Việc diễn đạt sự kiện chính đó, là một phạm trù khác, để rảnh rồi bàn. Tôi chỉ xin chỉ ra vài dấu hiệu từ những sự kiện chính, để nhấn mạnh rằng, lịch sử đã sang trang.
.
Có hai dấu hiệu theo tôi là quan trọng trong những sự kiện chính gần đây, hiển nhiên không chỉ riêng tôi nhìn thấy dấu hiệu đó, rất nhiều người quan sát đã nhìn và phân tích nó. Khác chăng, tôi nhìn dấu hiệu từ sự kiện kia ở một góc nhìn khác: Sự lựa chọn thái độ của người dân.
.
Hai dấu hiệu đó là: Một, xuất hiện quốc kỳ Quốc gia Việt Nam và cũng là quốc kỳ của Việt Nam Cộng Hoà sau đó, cờ vàng ba sọc, thấp thoáng một cách tản mác nơi người dân biểu tình ở Hà Tĩnh; và hai, ngày 15.04 hôm qua, người dân xã Mỹ Đức – Hà Nội đã bắt nhốt 20 cảnh sát cơ động vốn được điều đến để giải toả đất đai của bà con, có nguồn thông tin những cảnh sát cơ động có còn bị tẩm xăng.
.
Ở đây tôi không bàn về tính đúng sai của hành vi trên phương diện luật pháp hay đạo đức thế tục, tôi cũng không tán đồng hay phủ nhận hành vi của người dân là nên hay không nên, tôi chỉ nhấn mạnh là tôi nhìn dấu hiệu trên ở khía cạnh sự lựa chọn thái độ của người dân.
.
Năm ngoái, từ vụ cá chết Formosa, lần đầu tiên trong lich sử biểu tình người ta không còn nhìn thấy… cờ đỏ sao vàng nữa. Đến đầu năm nay, dưới sự dẫn dắt của nhiều linh mục miền Trung, người dân biểu tình đòi lại quyền lợi trên mảnh đất tổ tiên của mình với lá cờ công giáo; gần đây nhất, xuất hiện cờ vàng ba sọc đỏ. Sự thay đổi như vậy cần nhìn ở tác động vô thức của người dân, tất cả những người dân đã và đang biểu tình kia, đầu tiên họ từ chối lá cờ được chọn là quốc kỳ của Việt Nam Dân chủ Cộng hoà vốn gắn liền với đảng Cộng sản. Sau, phải mất một thời gian để họ tìm thấy một biểu tượng để đứng cùng, là cờ công giáo. Và gần đây nhất, họ tìm đến một lá cờ đại diện cho một thể chế quốc gia đã chết. Tất cả đều cho thấy một thái độ chung nhất: Phủ nhận tinh thần quốc gia mà đảng Cộng sản đã lựa chọn, hay nói thẳng hơn, phủ nhận quyền cai trị của đảng Cộng sản, mọi thứ mà đảng Cộng sản đã chọn làm biểu tượng quốc gia thì nay, bị người dân từ chối. Tóm lại, dấu hiệu thứ nhất cho thấy thái độ phủ nhận quyền cai trị của đảng Cộng sản.
.
Dấu hiệu thứ hai, theo tôi là không tốt, đó là hành vi sử dụng bạo lực với công cụ cai trị của chính quyền. Nên nhớ, từ xưa đến giờ, người Việt dưới chế độ Cộng sản thường phản kháng bằng tiếng nói, bằng phẫn nộ, bằng tiếng khóc và cả bằng cái chết; họ chưa bao giờ dùng đến vũ lực, nếu có, là thứ vũ lực què quặt của người đàn bà cố tự vệ cho mình mà thôi. Thật ra người dân cũng không thể nào dùng vũ lực để chống lại công cụ cai trị của chính quyền, bởi đám công cụ đó được đào tạo chuyên môn và cả vũ khí; chúng luôn ở vị thế áp đảo người dân. Điều này chính là lý do ở những quốc gia toàn trị, người dân sở hữu vũ khí là một trọng tội; cho đến giờ nước Mỹ vẫn không dám chạm vào điều khoản sở hữu súng của người dân trong hiến pháp, dù lâu lâu vẫn có vụ xả súng chết người vô tội, lý do là vì hiến pháp Mỹ nhận thấy tính chất yếu thế của người dân với công cụ cai trị; khi cần, người dân có thể dùng chính vũ khí mình sở hữu để lật đổ một kẻ độc tài. Khi người dân lúc này, bắt đầu dùng vũ lực với đám công cụ nhà nước, thì đó cũng là lúc mà người dân không còn một chọn lựa nào khác: Hoặc phải dùng vũ lực để bảo vệ tài sản mình hoặc, mất trắng và tương lai đám cháu con thì mù mịt vô định. Dấu hiệu này cho thấy, thái độ người dân với chính quyền không còn ở mức độ phản kháng, mà là hành động, họ bắt đầu chủ động với vũ lực.
.
Cả hai dấu hiệu trên đều khắc hoạ một tâm tính người dân trong xã hội lúc này: Họ không công nhận quyền cai trị của đảng Cộng sản và, họ đã chấp nhận dùng vũ lực với cả chế độ cai trị.
.
Kinh nghiệm đọc sử của tôi, khi tâm tính người dân xuất hiện điều đó thì chắc chắn lịch sử phải sang trang, cứ so sánh cuộc cách mạng Pháp thì chúng ta dễ thấy sự tương đồng hơn. Khi tâm tính này đang lan dần ra ở toàn bộ phận người dân, nó cần thời gian, và đó cũng là thời gian để đảng Cộng sản bắt đầu lựa chọn vai trò lịch sử của mình kết thúc trong bảo toàn hay kết thúc trong ô nhục, họ sẽ lựa chọn thay đổi như ý nguyện người dân hay tiếp tục xếp ý nguyện đó như một thái độ thù địch và phải trừng trị. Tôi e rằng họ không lựa chọn cái thứ nhất, vì đã nhiều lần trong lịch sử họ có lựa chọn tốt hơn cho đất nước nhưng họ từ chối nó. Và thật ra thời điểm này, thay đổi đã là quá muộn, khi tình cảm người dân đổi chiều, thái độ người dân với vũ lực càng lúc càng mạnh; thì nơi đó tôi lại nhìn thấy một tương lai u ám, những cuộc chiến giữa chính quyền và người dân sẽ kéo dài âm ỉ nhiều năm, những con người sẽ chết hoặc bị tù tội, những gia đình tản mác khắp nơi, những đứa trẻ sẽ mất đi gia đình, một nước Việt đổ nát khắp nơi trước khi lịch sử bước sang chương mới. Cái chương mới kia sẽ kế thừa cái di sản mâu thuẫn dân tộc từ năm 1975 đã đành, mà nó kèm theo cả di sản của chế độ Cộng sản đã chết gồm tài sản và gia đình của những kẻ cai trị, đó là chưa bàn đến công cụ. Nhìn cái chương mới đó, thú thật, tôi không lạc quan cho tương lai Việt Nam cho lắm.
.
Hy vọng thời khắc đó, một vĩ nhân về chính trị xuất hiện để cải sửa quốc gia theo kịp với quỹ đạo tiến bộ của nhân loại hoặc, vĩ nhân đó trở nên vĩ cuồng thì sớm muộn gì người ta cũng ướp xác và dựng tượng hắn. Nước Việt lại bắt đầu chu kỳ điên loạn mới.
.
Tôi mong là tôi sai. Nhưng lúc này, tôi không có gì để lạc quan, bởi cuộc cách mạng từ người dân lên chứ không phải từ trên xuống, bao giờ cũng tàn khốc.
-
Người phụ trách Văn Việt:
Trịnh Y Thư
Emails:
Văn:
Thơ:
Nghiên cứu – Phê bình:
Vấn đề hôm nay:
-
DANH NGÔN
“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt
trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ
nhưng không phải của thế giới này.”“Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du
bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui
ne soit pas de ce monde.”(Albert Camus, Caligula).
.
“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong
mình đôi chút điên rồ.”“Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous
quelques petites folies.”(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)
.
“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự
thật.”“L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” Friedrich
(Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)
.“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước
đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng
đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn
như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”“Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al
bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a
tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione
degli imbecilli.”(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6
năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và
Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa
11.06.2015)-
Bài viết mới
- Sấm ký xóm Tàu 20 Tháng Năm, 2026
- Hãy lên tiếng vì sinh mệnh của một công dân Việt Nam – Bảo Ngọc 20 Tháng Năm, 2026
- Thuyền và những mảnh vỡ căn tính 20 Tháng Năm, 2026
- Trò chuyện với nhà thơ Trang Châu 20 Tháng Năm, 2026
- Thơ Đặng Tiến (Thái Nguyên) 20 Tháng Năm, 2026
- Khi địa chủ hát hành khúc vô sản 19 Tháng Năm, 2026
- Những người chọn nghiệp 19 Tháng Năm, 2026
- Không chỉ có Nỗi buồn chiến tranh 18 Tháng Năm, 2026
- Văn chương hải ngoại: nỗi chữ – nỗi quê (3) 18 Tháng Năm, 2026
- Ba Lan: Giải văn học cho Ana Blandiana, viết vì sự thật và công lý 18 Tháng Năm, 2026
- Cuộc đua gay cấn ở Liên hoan phim Cannes 18 Tháng Năm, 2026
- Nhà văn Nguyễn Viện: “Thần khí và niềm tin về bản thể tuyệt đối của sự sống rất cần cho văn chương” 17 Tháng Năm, 2026
- Văn chương hải ngoại: nỗi chữ – nỗi quê (2) 17 Tháng Năm, 2026
- Bức ảnh “Tái chế nhựa” 17 Tháng Năm, 2026
- Thơ Lê Thọ Bình 17 Tháng Năm, 2026
- Dịch khoa học xã hội và nhân văn – một chuyển di tri thức 16 Tháng Năm, 2026
- Văn chương hải ngoại: nỗi chữ – nỗi quê (1) 16 Tháng Năm, 2026
- Sài Gòn hồi mới vào trong di cảo Bùi Giáng 16 Tháng Năm, 2026
- Tại sao phim Hollywood… thất sủng ở Việt Nam? 16 Tháng Năm, 2026
- Truyền thông độc lập 15 Tháng Năm, 2026
- Về tính vũ đoán trong viết, đọc, và thẩm thức văn chương 15 Tháng Năm, 2026
- Này Hồ Duy Hải 15 Tháng Năm, 2026
- Dịch thơ: Tái sáng tạo. Ngoạn mục và thú vị. 15 Tháng Năm, 2026
- Thơ Nguyễn Viện 15 Tháng Năm, 2026
- Biển Hồ mênh mông 14 Tháng Năm, 2026
- Khỏa thân nằm nghiêng từ Âu sang Á 14 Tháng Năm, 2026
- Phần sương khói bên trong đàn bà 14 Tháng Năm, 2026
- Linda Lê: Bốn năm sau một cõi văn chương lưu đày 13 Tháng Năm, 2026
- Những giấc mơ trộn lẫn… 13 Tháng Năm, 2026
- Tự do học thuật của các Đại học Đức (Hermann von Helmholtz) 13 Tháng Năm, 2026
- Mai Thảo và hành trình đi tìm thời gian đã mất 13 Tháng Năm, 2026
- Thơ Quảng Tánh Trần Cầm 13 Tháng Năm, 2026
- Tiếng khóc lớn trong thơ Việt 12 Tháng Năm, 2026
- Một nén nhang cho Phạm Thiên Thư 12 Tháng Năm, 2026
- Mười hai mảnh chuyện về một lớp học làm thơ 12 Tháng Năm, 2026
- Tạp chí Triết học và Tư tưởng số 17: Một cử chỉ xây dựng Không gian Công cộng bằng tiếng Việt 12 Tháng Năm, 2026
- Bùi Vĩnh Phúc, “người bạn” thời hoa mộng 11 Tháng Năm, 2026
- Hồ Anh Thái với tiểu thuyết mới 11 Tháng Năm, 2026
- Chúa Ruồi – Mi đang ở đâu? 11 Tháng Năm, 2026
- Tưởng nhớ Phạm Thiên Thư: Mười bài Đạo ca 11 Tháng Năm, 2026
- Hạt bụi nhỏ gởi theo “bụi đỏ” Phạm Thiên Thư 10 Tháng Năm, 2026
- Một tranh luận về đọc Thuyền của Nguyễn Đức Tùng 10 Tháng Năm, 2026
- Tranh luận cùng Tiến sĩ Nguyễn Hồng Anh 10 Tháng Năm, 2026
- Thuyền – Một cú đâm vào cái mênh mông trong tâm thức dân tộc 10 Tháng Năm, 2026
- Lan man về Thuyền – Lênh đênh giữa đại dương 10 Tháng Năm, 2026
- Đọc để Biết 10 Tháng Năm, 2026
- Đám tang Giáo sư Tương Lai – Chuyện bây giờ mới kể 10 Tháng Năm, 2026
- Một nền văn hóa khai phóng đi qua 10 Tháng Năm, 2026
- PHẠM THIÊN THƯ, TỤC LỤY và GIẢI THOÁT 9 Tháng Năm, 2026
- Mười bài Đạo ca của Phạm Thiên Thư 9 Tháng Năm, 2026
- Phạm Thiên Thư: một động hoa vàng, một vết chim bay 9 Tháng Năm, 2026
- Phạm Thiên Thư: Trong cõi xa vời, tình ơi tình ơi! 9 Tháng Năm, 2026
- Thi sĩ thiền sư Phạm Thiên Thư đã chớp loé mây bay (1940-2026) 9 Tháng Năm, 2026
- Thơ Nguyễn Đức Tùng 9 Tháng Năm, 2026
- Thơ Lê Vĩnh Tài 8 Tháng Năm, 2026
- Đọc “Thuyền” của Nguyễn Đức Tùng 8 Tháng Năm, 2026
- Tranh luận với nhà phê bình Đinh Thanh Huyền về tiểu thuyết “Thuyền” 8 Tháng Năm, 2026
- “Thuyền” mở ra những vết thương cho ánh sáng đi vào 8 Tháng Năm, 2026
- Thư gửi Đại hội toàn quốc lần thứ tư của Hội Nhà văn Liên Xô của nhà văn Nga Alexander Solzhenitsyn 8 Tháng Năm, 2026
- Thơ Lê An Thế 8 Tháng Năm, 2026
- Thơ Nguyễn Thị Phước 8 Tháng Năm, 2026
- Nửa thế kỷ say đất của Nguyễn Đức Tùng 7 Tháng Năm, 2026
- Mùi thời cuộc 7 Tháng Năm, 2026
- Kỷ niệm 100 năm ngày mất của Charles W. Eliot (1926-2026) 7 Tháng Năm, 2026
- Tiếng Việt từ TK 17: một số cách dùng như bề tràng, nói khoét, nói hoặc, xác mấy, xa xác… (phần 37B) 7 Tháng Năm, 2026
- Viết ký ức 6 Tháng Năm, 2026
- Biển đảo (Biển Đông – Bỗng điên!) 6 Tháng Năm, 2026
- Lục bát Trần Vàng Sao và những bức tranh của Nguyễn Đính 6 Tháng Năm, 2026
- Que sera, sera 6 Tháng Năm, 2026
- Thơ Đoàn Huy Giao 6 Tháng Năm, 2026
- Ngày không bao giờ mới 5 Tháng Năm, 2026
- Từ nguyên của từ “tiến sĩ” và tên gọi của trường học ở cổ đại 5 Tháng Năm, 2026
- Gửi Lê Vĩnh Tài 5 Tháng Năm, 2026
- Sài Gòn với miền Nam 5 Tháng Năm, 2026
- Chuyện trên núi Thiên Ấn (Nhân Ngày Tự do Báo chí Thế giới 3/5) 4 Tháng Năm, 2026
- Ngày này năm xưa 4 Tháng Năm, 2026
- Đêm đại dương 4 Tháng Năm, 2026
- Ngọn núi Tháng Tư 4 Tháng Năm, 2026
- Lebanon: Thơ, họa dưới trời mưa bom 4 Tháng Năm, 2026
- Đất nước & những dòng u ẩn 3 Tháng Năm, 2026
- 30/4 của tôi 3 Tháng Năm, 2026
- Về bức ảnh được chọn lưu trữ ở Bảo tàng Lugano 3 Tháng Năm, 2026
- Tìm cái tôi sáng tạo cho mình 3 Tháng Năm, 2026
- Thơ Trần Doãn Nho 3 Tháng Năm, 2026
- Thơ Ngu Yên 3 Tháng Năm, 2026
- Tiễn biệt cụ Tương Lai 2 Tháng Năm, 2026
- Chốn cũ, người xưa 2 Tháng Năm, 2026
- Bị bỏ tù vì hát tình ca? Đúng thế – và ông vẫn cứ hát. 2 Tháng Năm, 2026
- Ngày thống nhất đất nước 2 Tháng Năm, 2026
- Cây nhang cho người mở cõi… 2 Tháng Năm, 2026
- Tạp chí Triết học và Tư tưởng số 17 tưởng niệm Jurgen Habermas (tapchitriet.com) 2 Tháng Năm, 2026
- Thương tiếc anh Tương Lai: CHẤM NGÒI BÚT VÀO NỖI ĐAU 1 Tháng Năm, 2026
- Tiễn biệt GS Tương Lai 1 Tháng Năm, 2026
- Kính tiễn GS Tương Lai về cõi vĩnh hằng! 1 Tháng Năm, 2026
- Khóc Tương Lai 1 Tháng Năm, 2026
- Thơ Thiền Zen Paul Vân Thuyết 1 Tháng Năm, 2026
- Lịch sử không thuộc về một phía, mà thuộc về nỗi đau của cả dân tộc 30 Tháng Tư, 2026
-
Tháng Tư
Mấy khúc hậu chiến xa vời… 30 Tháng Tư, 2026 - Những ngày cuối tháng Tư 30 Tháng Tư, 2026
- Hải phận quốc tế 30 Tháng Tư, 2026
Danh sách liên kết