Người cùng tôi

10168016_1417908021805228_8713495044288850067_n

Lưu Quang Vũ

Luu Quang VuVăn Việt: Nhà thơ, nhà viết kịch Lưu Quang Vũ đã để lại cho chúng ta một gia tài đồ sộ, trong đó thơ có một giá trị đặc biệt. Ngay từ tuổi thanh niên, những vần thơ đẹp nhất của Lưu Quang Vũ là những vần thơ ca ngợi người chiến sĩ ra đi chiến đấu, giành độc lập, tự do cho dân tộc: Đất nước đánh thù, đường trăm ngả/ Các anh đi về đâu…Các anh đi nhiều chốn quê hương/đừng quên nơi này nhé/Ngày mai tan giặc Mỹ/ Các anh về quê em… (Gửi các anh).

Lưu Quang Vũ dành một phần lớn thơ mình cho Đất nước, Dân tộc, Nhân dân. Những bài thơ như Tiếng Việt, Việt Nam ơi, Gió và Tình yêu thổi trên đất nước tôi, Người cùng tôi… là những bài tiêu biểu.

Trong những ngày cả dân tộc sục sôi căm thù và quyết chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc, Văn Việt trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc bài thơ Người cùng tôi của Lưu Quang Vũ – bài thơ ca ngợi Nhân dân: Nhưng mỗi lần đất nước sắp suy vong/ Người đều cứu cỗ xe khỏi vực…Vâng, Nhân Dân – người làm nên lịch sử: người vung tay: cung điện ra tro/ Người xô khẽ, thế là nhào vua chúa

 

                       

                        Người cùng tôi bên bờ biển bão

                        Người cùng tôi đầu ngọn gió mùa

                        Người vỡ rừng mở đất bao la

                        Bàn tay chai làm ra tất cả

                        Làng xóm, đền đài, thành phố

                        Tháp bút cao, điệu múa, những cung đàn

                        Đi chân không, người thêu vạn hài cong

                        Mặc vải nâu, người dệt muôn sắc lụa

                        Không biết chữ, người làm ra tục ngữ

                        Những thuyền to, chuông lớn, những vườn cây…

                        Người làm nên cuộc đời

                        Ngàn năm bàn tay trắng

                        Ăn những thứ nộm rau chát đắng

                        Mặc áo quần vá víu lem nhem

                        Lời ngọt ngào người dễ dàng tin

                        Chuyện không đâu người cũng cười thích thú

                        Người gối đầu cán gươm nằm ngủ

                        Người suốt đời trận mạc xa quê

                        Người đánh bò đi kéo xe thuê

                        Người đẻ con đàn nheo nhóc

                        Mụn vải, mẩu đinh người đều nhặt nhạnh

                        Mất nắm rơm cũng cãi vã kêu ca

                        Nhưng khi cần mang tất cả đem cho

                        Xẻ áo, nhường cơm, quên mình cứu bạn

 

                                             ***

 

                        Người mài mực cho Nguyễn Trãi viết Bình Ngô,

                        Người cùng Quang Trung đi đánh giặc

                        Quang Trung ngồi trên bành voi, người

                                  cầm giáo xông lên phía trước

                        Quang Trung lên làm vua, người về nhà cày ruộng

                        Bị lão quan tuần quát nạt cũng run

                        Nhưng mỗi lần đất nước sắp suy vong

                        Người đều cứu cỗ xe ra khỏi vực

                        Đôi khi người nổi giận

                        Đôi khi thôi, nhưng thật là khủng khiếp

                        Như gió điên như nước phá tung bờ

                        Người vung tay: cung điện ra tro

                        Người xô khẽ, thế là nhào vua chúa

                        Người phân xử công minh ít bữa

                        Chia áo cơm khắp lượt dân nghèo

                        Rồi lại về cày ruộng, chăn trâu

                        Đơm cá, bế con, nuôi gà, nấu rượu

                        Như an phận ngù ngờ cam chịu

                        Mặc những ngài xảo quyệt lăng xăng

                        Gã Lý Thông nhận đã giết trăn tinh

                        Trói Thạch Sanh tống giam vào ngục

                        Người im lặng, nhưng người biết hết

                        Lý Thông kia chỉ là bọ hung thôi…

 

                                           ***

 

                        Đất đẫm mồ hôi và máu của người

                        Ngàn năm bị khinh thường, đày đọa

                        Đã hết thời vua quan, thời bọn chủ

                        Lần đầu tiên đất nước thuộc về người

 

                        Đất nước tôi ơi

                        Những dòng sông đã cho tôi gương mặt

                        Những chân trời đã cho tôi tiếng hát

                        Đồng bãi cho tôi sức vóc bàn tay

                        Đồi núi cho tôi những bước đi dài

                        Hoa và chim cho tôi mộng ước

                        Những trái tim đập dồn trong ngực

                                    là của người – lẽ sống của đời tôi

                        Tôi cùng người chung lúa chung khoai

                        Chung cơn bão chung cánh rừng lửa đạn

                        Chung ca nước dưới đường hào nắng gắt

                        Chung lá cờ chung ngọn lửa ban mai

                        Giữa đau thương người đã nắm trong tay

                        Địa chỉ của niềm vui

                        Những lý do của Hy vọng

                        Dạy tôi biết gieo trồng và cấy gặt

                        Tôi tìm đời tôi trong số phận người

                        Tìm lẽ phải nơi trán người bình tĩnh

                        Hạt muối tôi trong biển người vô tận

                        Chỉ khổ đau vì đau khổ của người

                        Chỉ sướng vui trong vui sướng của người thôi…

 

Rút từ tập: Lưu Quang Vũ – Tài năng và Lao động nghệ thuật. NXB Văn hóa Thông tin, 2001. Sách do Tiến sĩ Lưu Khánh Thơ sưu tầm và biên soạn.

Comments are closed.