Thơ Dương Tường

Mừng nhà
thơ Dương Tường 85 tuổi, Văn Việt trân trọng giới thiệu với bạn đọc chùm thơ do
chính tác giả chọn theo đề nghị của Văn Việt. Xin cảm ơn nhà thơ và chúc nhà thơ
an khang, bước tiếp trên đường sáng tạo.


Văn
Việt


 

 

 

 

Để ghi trên
mộ chí

 

Tôi đứng về
phe nước mắt

 

 

Serenade
1

 

Những ngón tay mưa

dương cầm trên mái

 

những ngón tay mưa

kéo dài tai quái

một nỗi nhớ vô hình

nhạt nhòe đường xanh

đêm lập thể

 

Những ngón tay mưa

truồi theo phố lạnh

màu nâu cảm tính

đường parabole tư duy

điệp khúc u hoài

những chuyến tàu đi

 

Những ngón tay mưa

trời sao bạc

tím mộng Schercherazade

đêm ngàn-lẻ-hai

 

ngã tư

cột đèn

ô kính

những ngón tay mưa

xập xòe kỷ niệm

 

em

mười chín

mưa

bụi sao

 

ngả nghiêng trời nào

một chớp mi

thăm thẳm

 

đừng hát nữa em

những ngón tay mưa

những ngón tay mưa…

 

        1963

Sinh
nhật

 

 

Tôi hé một con mắt-vú-bò qua kẽ nghiêng phòng
hoá-nghiệm-tổng-hợp tím cong cong

ngấn

ngực thời gian

 

Rười rượi xanh mà ai xui e bùng bão
tóc

để tôi sai
nhịp-tôi-tiếng-tiêu-buồn-thổi-vào-đêm-mộc

nhoa nhoá vườn mưa quầng nâu ánh thở
dài

lịm chìm kim tự tháp ái ân

 

Em ơi

Ba mươi hai năm

Ba mươi hai lối chân đưa

lầm lũi

thời gian như một cái nhìn
vàng

Tôi vẫn phi-tôi

vẫn lạc lối hoài trong một im lặng
trầm

đa giác

 

Cái dằm khổ vẫn mắc trong lìm lịm
ba

mươi hai lớp thịt tháng năm

 

Tôi đến em

tôi ái tình từ đầu móng tay

chân sợi tóc

tôi

Lũy thừa yêu

Lũy thừa nhớ

Lũy thừa đau

xin nhập hộ không đăng ký đuôi mắt
dài

phố sao em bối rối

 

Tôi vẫn rấm phòng mưa một vài lon hy
vọng

chia ra ăn dè từng bữa

 

Bella

Tặng những ai sống làm vợ khắp người
ta

 

Em

chấm nhỏ

đường khuya

chợ ái ân

loang lổ

đèn đường

mủ đêm

 

Em đi

môi mọng

đùi mọng

vú ấm

tim trống

đầu trống

Em đi – nhớt đêm

Em đi – mưa xiên

Em đi – trời ngiêng

Em – đời bỏ quên

        1963

 

Nôel
2

 

 

Nôel

đèn

môi em

za em

Jeruzalem

pha phem

hang/hem Đức Mẹ

 

Jot

Jot

 

hé he

mùi quen

mà quên

 

Nôel

bụi sáng

bạch lạp ngực rằm

năm nắm

ngực rằm

nem nén

ngực rằm

bạch lạp

Ave

Mariem

 

mười bảy

đồng trinh

hai mươi

đồng trinh

phi lí

đồng trinh

chuông lá khói

chìm

Requiem

mưa nhem

lọ lem

hài em

phi lí

bạch lạp ngực rằm

sao Bethle-em

để

chuông lá khói

chìm

Nôel

Nô-elle

Nô-em

trót quen

thành quen

 

Phố nêm

phoneme

kèm kem

đùi ren

lụa len

phố nêm

mà im

thèm

men

nhá nhem

lối khói

lá khói

Boheme

Boong

Boong

chuông em

lá khói

thèm em

thềm êm

đường đêm

tràn im

khuya thêm

rộng thêm

mùi thêm

buồn thêm

sao em

phi lí

ngực rằm

phi lí

đồng trinh

phi lí

kèm đen

tình đen

tình điên

pòm pem

mưa đêm

cột đèn

chờ em

mõm đêm

Nôel

Nô-elle

Nô-em

Nô-men

No man’s land

N-mô- m–nen x-len

leng beng

lang ben

ma lem

mảiem

X-em x-em

hem em

đồng trinh

Amen

          1967

 

Wagner

 

 

Ở đây tất cả đều tủn mủn

chỉ riêng khổ đau là hoành
tráng

 

Thôi chào tovaritsh Thế Kỉ

giờ lũ hồng rồi

tôi chẳng còn thì giờ dặn dò cái chậu
giặt

 

Kìa con chim xứ rét đã về

ngậm một nhành IM hoá thạch

 

Tôi đi

hành tinh hoang

 

 

Nghe
Nibelunge

5/11/1969

 

Chợt thu
1

 

 

Một thoáng rợn tên là heo
may

Một hương cây tên là kỉ niệm

Một góc phố tên là hò hẹn

Một nỗi nhớ tên là không tên

 

          1968

Chợt thu
2

 

Chiều se sẽ hương

Vườn se sẽ sương

Đường se sẽ quạnh

Trời se sẽ lạnh

Người se sẽ buồn

 

1969

 

 

rhapsodie trên
một chủ đề trần dần

        - 9 biến tấu
-

             

Tôi khóc những chân trời không có người bay

Lại khóc những người bay không có chân
trời
                                                                                                                  Trần
Dần

 

1

                                                                        1

                                                           mở

 

                                                            2

                                                  mở cửa
sổ

                                                      nhìn
ra

                                                những chân trời

                                               đA
phương

                                                đA dng

 

3

những chân trời
gần   những chân trời xa   những chân trời mờ mịt   những chân trời lung linh   những chân trời vẫy gọi (sao
không nói tay trời?)   những chân trời ảo   những chân trời hứa hẹn   những chân trời cạm bẫy   những chân trời hi vọng   những chân trời lừa mị

            đâu phải chân trời nào cũng xán lạn

                                               

 

4

đâu phải chân trời nào
cũng tới tấp những người bay

 

                                                           

                                                         5

ờ gió đã đọng lại hóa
thạch đáy trầm tích những mộng mơ xa   neo đậu những kí ức côi cút
dần mất tăm 
tôi khóc những chân trời không có người
bay

 

                                                           

6

đường kí ức
ngàn-lẻ-một nẻo miên man đâu cũng mê cung tôi đi chân rớm máu tươi những kỉ
niệm hoang vu và chới với những hoang tưởng man dại   thậm chí hun hút rợn chiều psychedelic nhầy nhụa đàn

 

                                                           

                                                         7

                                                       

                                                           mở

những đại
dương

                                           trùng
trùng

          sóng

mồ vĩnh cửu ôm ấp
trong lòng sâu vĩnh cửu triệu triệu vong linh    ngư dân    thủy thủ    nạn nhân đắm tàu    thám hiểm gia đi tìm đất mới   hải tặc  thuyền
nhân    ôi rong rêu bất
tận    cứ thế ngàn vạn
năm đại thiên di exode tổng đại
thiên di tiếp nối

            nước biển xanh bao nhiêu tỉ lệ phần
trăm máu?

 

                                               

                                                               8

ai giảng giùm tôi liên
quan đường gân lá bồ đề rụng trên vai gày Phật Tổ  Như Lai với gập ghềnh Đồi Sọ Golgotha Chúa Jêxu nhục hình đinh câu
rút

đường tràn mang án
sống tôi bụi thơ và tự chẩn bệnh cho mình    có lẽ
tôi đau ở…

                       

mỗi người là một vụ
án

                  mỗi người
chôn-

                                                sống

                                                        một
chân mây?
[1]

 

ờ tôi đau
ở…

                        những chỗ ai cũng nhìn thấy những chỗ cả nước tôi đau    những

                     vết thương từ nhiều thập kỉ chiến
tranh   đâu cũng đài liệt

ờ tôi đau
ở…

                        những chỗ không mấy ai nhìn
thấy     
những
bản thảo
en
soufffrance

những dự án bay nằm
đáy hộc tủ

những mộng mơ ngày một
teo tắt lại

ôi thả xuống biển
thông điệp vô vọng une bouteille à la
mer
theo dòng hải lưu vô định    biết có bàn tay ân
phước nào lượm lên?

            bây
giờ tôi hát lạc quan đen
[2]

 

 

9

tôi vẫn muốn mơ    mở   những chân trời chưa-biết     chăn dắt những
chiêm-bao-lúa-con-gái-lên-đòng   dù địa đồ tuệ quyển bao phen
trải những mega tsunami và động đất
tâm thần ngàn độ richter    du thuộc thế hệ những kẻ lầm lạc ảo tưởng hồn nhiên va tử thương lí
tưởng   tôi vẫn như Aragon
nhận trọng tội mộng mơ[3]   còn sức còn hơi còn cất giọng
khan hát

            những ngày mai
chưa-hát

            những ngày mai
sẽ-hat

những ngày mai mỗi
người bay đều có chân trời …

 

                                                                        dương
tường

                                                                             2015-16




[1]
Trần Dần


[2]
Trần Dần


[3]
L.ouis Aragon: Le crime de rêve je
consens qu’on l’instaure / Si je rêve c’est đe ce qu’on m’interdit / Je
plaiderai coupable il me plait d’avoir tort
(Cái trọng tôi mộng mơ tôi
thuận tình để người ta chế định nó / Nếu tôi mơ là mơ đến những gì người ta cấm kị /
Tôi sẽ nhận tội tôi sung sướng được sai lầm)

Comments are closed.