Ba người nữ một mùa thu (kỳ 1)

Trường ca của Ðỗ Quyên


“Mùa thu đến và đi theo những bàn chân lá”


Ð.Q.

 

 

*

 

 

1. Mở

 

 

 

 


Thế giới nữ phủ đặt mùa thu tôi ba người

Ðầu của một người

Mình của một người

Tứ chi một người

 

Em tìm một thời chúng mình bên nhau có thấy hết những chỗ nào trên tôi?

 

 

 

2. Ðối thoại

 

 

 

- Ðỗ Quyên,

Không biết anh còn nhớ đến thu?

Có còn dùng điện chỉ email này làm nơi sống gửi

Tính tặng anh một nửa thu cớm lạnh

Trên con đường dốc nặng sương

Nhờ anh check lại

địa chỉ con tim

địa chỉ cái nhìn

địa chỉ bàn tay

địa chỉ bản trường ca

bỏ ngỏ

 

Sắp tới Trái đất sẽ bàn luận với Bầu trời

Ðề tài Mùa thu và Các nhà thơ không trí nh

Tại Giảng đường Ngày Mai Ðại học Sao Hôm

 

Mời anh và xấp bản thảo không biết úa mầu

Tới dự

 

 

Ôi, những lá thư mùa thu!

Không bao giờ cần ngày viết

Không khi nào báo trước dấu chấm chót

Những lá thư thu sao như cùng một người viết

Không lẽ nỗi niềm thu có thể ký chung tên?

 

 

- Mùa thu nay lạnh sớm

Ðêm tháng Mười Một bản thảo muốn đóng băng

Bài vở gửi tháng ròng các phần hay virus gặm

Các số báo Xuân làm thùng rác cho tình

Nếu quả cực công khỏi cần layout lại mùa thu

Mỗi chiếc lá vàng biết chỗ rơi

Trên đất bằng

A!

Khi nào lá này rơi lại vào chỗ ấy?

Một mùa thu sau

được định nghĩa như một mùa thu muộn

Ai cầm cây bút lên bằng bàn tay không thuận

Sẽ viết nên những bài thơ thu hay

Những nghề mới những nơi ở mới

Không mang màu nào trong bức chân dung người thi sĩ chân phương

Mùa thu gọi họ là chân nhân

 

 

- Chân nhân?


Một giờ không vào check email ông/bà có thấy phần kín của mình xấu hổ?

(Tiên đề: Nhiều người không ưa PC đang có quan niệm rất sai coi điện thư như thủ dâm

còn thư mới là làm tình thực sự!)

 

 

Chỉ hỏi thăm thôi

Như thường lệ me vào thu lánh chết

Chào you, Hai năm mươi ơi!


Me vừa xong tờ trình lên sếp


phê phán Văn hóa đồng văn đồng hóa giữa Ðất và Nước


Khi hai chứng nhân này còn

Nhân dân cũng phải biết cho đất nước, cho bản thân mình vài cái búa

lúc cần

Ðể cùng biết lớn

Hai bàn chân của me

      you sẽ nhận được

Tuần tới

Chưa cần chết những bàn chân cũng cần đến trước chỗ chết

Có thể đi tới đi lui

Nếu nơi đó thoải mái tự do

Bằng không phải đi tìm chết

Ðấy mới là cái khó nhất sau quyết định sống tồn

Phái hai bàn chân đi làm nhiệm vụ

Me hồ sơ sống-chết khóa sổ

Chuẩn bị lật lập các hồ sơ ngoài vòng tử sinh

Ðừng lo!

Không có you trong đó

Có mùa thu – tất nhiên -

Với me, thu không là chiếc nôi cũng không nấm mồ

Vậy đó là con đường dẫn cái này đến cái kia rồi ngược lại và rồi lại ngược lại

Me quay theo thu

Thu quay trên you

Chúng mình quay

               chúng ta quay

Quanh nhau

 

- Cám ơn tâm sự lý sự


Bên này nhiệt độ thơ vn cao hơn thân nhiệt và nhiệt độ môi trường


Các bài thơ tử sĩ đầy bàn


  chờ an táng


 


Nhớ bên đó nhiều

Vẫn nhớ lời cảnh giáo về một thế hệ công tâm cân đo kho chữ nghĩa

Thế hệ sau không nhân chứng đánh giá chữ nghĩa qua chữ nghĩa

Thế hệ này có nhân chứng coi chữ qua người

Sự giải mã nằm ở dụng cụ cân đo hay ở tay mắt người?

Yêu làm sao bàn tay người lang thang nhặt lên những cánh lá rơi lãng đãng

Lá cứ rơi đi!

Thơ cứ được viết đi!

Lá khóc cho bài thơ chiến bại

Những bài thơ khóc cho những chiếc lá rụng

Các cánh rừng rậm thường thiên tả

Những nẻo đường hoang cực hữu

Lá khó tìm nơi công bình rơi xuống

Nó rơi – trước tiên – vì phía kia trái đất và lá là đây

Những bài thơ đến nơi nao để tự sinh ra sau khi ra khỏi bàn tay thi sĩ –

                                    nơi ấy là Sự thật và chỉ có Sự thật nơi ấy       

Thơ thật sự là Sự thật

Sự thật không có trong hợp chất

Sự thật không hỗn ca

Và cũng như ánh sáng – phải tắt thơ nơi này để thấy thơ nơi kia

 

Ðúng ra khi một chiếc lá đang rụng cả rừng thu phải lặng chờ

Ðúng ra lúc một nhà thơ động bút toàn thế giới thi nhân phải biết giả chết

 

Lá chỉ biết rụng cho chính rừng thu

 

Không thể có một bài thơ nào được viết ra nhắm con mắt người ngoại bang

Con cái vợ chồng và cả giang san thì có thể

Không thể có một bài thơ nào được viết ra nhắm con mắt người ngoại bang

 

 

 

3. Ðầu

 

 

 

Gộp hết thiên thu lá rụng không ghi hết lỗi chúng ta với mùa thu

Nghĩ vàng về những mùa thu thực ra không màu vô sắc

Buồn quá lố bao mùa thu nhộn nhạo

Như các cô gái blonde óc hẹp đùi dài

dâm tình không quản ngại mà lưỡi lười vận động

Với mùa thu chúng ta ú ớ ngu đần

 

Sắp đặt một căn phòng building

Giá phải chăng sân trước rừng chạm


Balcony tựa lối đi cây vạt

Cho mùa thu tưởng đã sẵn một lòng

Trong se sắt lạnh mắt còn mở rộng

 

Bãi đậu xe đám trẻ chơi hoang

Lá rơi tới đó không còn đường lăn tiếp và

thây kệ cái xe móp đầu chịu nhục

Ai nghĩ nhiều sẽ không biết làm tình ngon

 

Ðêm thu không hòa sắc

Với ánh sáng đèn hông

Thứ ánh sáng bốn mùa một giọng


“Ai mua hành tôi thì thương tôi”

 

Dốc còn dốc hơn lòng kẻ bại

Từ xa đèn đỏ lừ

Không lối rẽ nào rộng cho người đi lạc

Trở lui từ mùa thu này

 

Gõ thêm ba bảy hai mốt tiếng trên bàn phím

Vậy thôi

Tiếng xe vào ga

Còn nữa

Ai tắt bớt sao trời cho đêm đỡ chơi vơi?

 

Các ngón tay gọi thơ ra từ đầu

Tim mắng tụi bay đừng láu táu

Ai vặn thêm cho chút nhiệt đời

Ðể những người vợ không phải trở mình khi đêm lại

 

Còn bao nhiêu chiếc xe đêm đuổi

Con dốc mải cõng những mảng băng cong

Không đếm

Thi sĩ biết bàn tay vừa nhặt lên

Sợi tóc màu của mình tự rụng trong đêm

 


Sáng sớm thứ bảy hai sẻ non đậu lên ban-công làm mắt cho bộ mặt căn phòng sau một đêm hóa thành thi phòng

 

Ðầu của thi phòng – cũng như mọi thi phòng của mọi thi sĩ – là những cơn gió lướt từ các cánh rừng già thiên tả

 

Những nẻo đường cực hữu không can dự vào thi phẩm mùa thu này còn những dòng sông trung tính suốt bốn mùa lưỡng lự không loại trừ năm nay

 

Bản dịch của một cơ thể (ngay từ nguyên bản) cũng khó đọc như bản dịch một bài thơ

 

Thi sĩ làm thơ về thân thể người nữ là hai lần làm thơ một lần chuyển dịch

 

Cha con Ngu Công chuyển xong một núi đá thi sĩ xong một bài thơ có khi là một đống chữ có khi là một cái chữ

 

Thi sĩ làm thơ về thân thể người nữ là làm thơ cho mùa thu gợi cảm cho các mùa hành động

 

Mùa thu trước

Sau chiếc cầu treo

Tay người khô trong nắng lạnh

Không cong thảm cỏ ngồi

Cái nhìn không quá vai

Và khuôn ngực nặng vẫn thở nhịp

 

Mùa thu trước nữa

Biển trong vòng quay

Bay ra xa hai bàn tay

Những cánh chim không biết đậu lại

Trong một khung trời đơn chiếc

Ghế gỗ làm dài hơn con đường quanh biển

Chiếc xe xanh không chứa quá hai con tim

Những hạt cát vào lọt

 

Mùa thu nữa

Bánh xe dừng từ lâu hai cái luỡi không tìm ra hướng chuyển động

 

Những mùa thu nữa

Ðông đến dáng còn nguyên trên góc phố không đèn

Tiếng nói nghẹn sau mùa hè tiếng khóc

Cuộc hẹn nào cũng sẽ trống không

 

Thử viết ra một lá chữ

Mụ Thổ sồn sồn bói cho xem

      thi lực cao tới mùa thu nào nữa

Trả 50 ngàn tiền Việt mụ thối lại cái vòng eo xài được hai đêm

 

Hãy cho xe đánh vòng quanh núi chữ

Kia cây cầu Thi Ca tới bán đảo Túng Tiền

Phà hôm ấy rồi sẽ lãnh phạt đền

Ðã để một hàng thơ say sóng

 

Chờ nhau chờ nhau đèn vàng đèn đ

Ðèn xanh đèn xanh chờ nhau chờ nhau

Chai rượu Giáng Sinh cao bằng một mùa thu

Giữa bàn không địa chỉ

 

Thành phố biển nói bằng ngôn ngữ gió

Chợ bến tàu của hai kẻ không lời

Câu chuyện ấy dài bằng hai ly nước

Một phần ăn Tàu Nhật một trời trôi

 

Có tầng dưi đón người khách lạ

Có màn hình căng căng tìm một nụ hôn

Có chén nước nóng hoài không biết nghỉ

Có cầu thang chắc sẽ gãy một hôm

 

Có tiếng phone đến tai người dừng lại

Có bữa ăn không một tiếng nhai

Có phần da thịt không biết nói

Có một hàng cây lá rụng rời

 


Có nữ sĩ cách mạng Thu Cận buổi hành quyết


đầu rơi lời cấtthu vũ, thu phong, sầu sát nhân

Có bạn thơ Trần Hồng Hà “muốn nói cho dù cuộc đời khốc liệt sẽ cắt lưỡi

thòng lọng cổ năm mùa sau

“như một cánh lá bàng một chiều thu rơi mất”

 

Có Trần Mộng Tú “tìm về chết giữa mùa thu”

“những con cá hồi”

Có Ðinh Hùng “mùa thu tàn nhẫn từ đôi mắt

mùi hương sát nhân từ ngón tay”

 

Có Bùi Giáng “những bàn chân bước hoang sơ

những bàn tay những mùa thu trong mình

Có Phan Huyền Thư “mùa thu đỏng đảnh”

“không ngăn được gió

ngực hoàng hôn ùa ra”

 

Có Lưu Trng Lư “không nghe mùa thu

ới trăng mờ thổn thức

Có Trịnh Công Sơn “một chiều … đứng cuối sông

gió mùa thu rất ân cần”

 

Có Nguyễn Bính “thu đi trên những cành bàng


chỉ còn hai chiếc lá vàng mà thôi”

Có Ðoàn Thị Ðiểm “bấy nhiêu thu

gió mây hiu hắt trên đu tường vôi”

 

Có Vũ Hoàng Chương

“xuân đời chưa kp hưởng

mây mùa thu đã sang”

Có Nguyễn Ðình Thi “gió thổi mùa thu hương cốm mới”

nhớ những ngày thu đã qua”

 

Có Phạm Thiên Thư “xưa … phơi áo giữa thu phong

lá vàng cài trên lụa rực hồng

Có T.T.Kh. “một mùa thu trước…


nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn”

 

Có Nguyễn Khuyến “ao thu lặng lẽo…

…lá vàng trước gió sẽ đưa vèo”

Có Trần Mạnh Hảo “chim ngói lang thang nhặt nắng
lá thu rơi như phận gái theo chồng”


Có Cung Trầm Tưởng

“mùa thu không lời

son nhạt đôi môi”

Có Lý Ðông A

“thu dài xuân ngắn hận nắng mưa”

“lều gianh cỏ rậm vùi anh hào…”

 

Có Phan Tấn Hải

“quá gấp, bụng phình ra thở hơi ngắn

hơi dài mang đi theo nỗi buồn mùa thu

đổ lá…”

Có Viên Linh

“sông thu nhánh lạnh về trời

mình thu tuổi lạt đi mồi nhân sinh”

 

Có Nguyễn Ðức Sơn “cả mùa thu vàng rụng xuống đôi vai”

Có Chế Lan Viên “bài thơ anh, anh làm một nửa mà thôi

còn một nửa cho mùa thu làm lấy”

 

Có Bùi Chí Vinh “bước vào mùa thu thiếu phụ”

Có Nguyễn Du “rừng phong thu đã nhuốm màu quan san”

Có Nguyễn Ðức Tùng “đi tìm…

… đám mây mùa thu quẫy đuôi trong hồ nước lặng”

 

Có Lê Ðạt “lòng sang trang thu hồi ký lá vàng”

Có Trần Nghi Hoàng

“trong căn phòng không có mùa úa của sắc lá

sao vẫn là mùa thu

nghiêng?”

 

Có Nguyễn Xuân Thiệp
“sấm dội. sấm dội

mùa thu đã tới rồi

và con chim màu đỏ

đứng hót dưới trời mưa thưa”

Có Tố Hữu “Tháng Tám mùa Thu xanh thắm”

 

Có Ðặng Ðình Hưng “xuân hạ thu đông

đi jữa mùa em jó lộng

thu cùng”

Có Nguyễn Công Trứ “một năm được mấy mùa thu?

“mây về Ngàn Hống buồm treo ráng vàng”

 

Có Tản Ðà “giọt mưa thu, dạ khách đầy vơi”

Có Xuân Quỳnh “như ngọn lửa bùng lên rạng rỡ”

“trái mùa thu chín vội trước khi xa”

 

Có Thái Viễn Phương

“vàng lá điểm mùa thu

con quạ đen chìm đắm thiên thu”

Có Xuân Diệu “gió thu hoa cúc vàng lưng giậu

sắc mạnh huy hoàng áo trạng nguyên”

 

Có Bích Khê “Vàng rơi! Vàng rơi! Thu mênh mông”

Có Chân Phương “mặc xác dòng sông chốn thuế… dưới chân cầu”

“lăn mấy vòng quanh mùa thu”

 

Có Hàn Mặc Tử “bóng nguyệt leo song sờ sẫm gối

gió thu lọt cửa cọ mài chăn”

Nguyễn Quốc Chánh

“thỉnh thoảng… cũng xuất tinh vào cái gì đó, không quan trọng là hũ hay lọ. Ðằng trước có con ngựa đá đuổi theo kim gió. Tới chỗ mùa thu… sẽ triển lãm cái dễ chịu của con thú”

 

Có Nguyễn Mạnh Trinh

“cơn gió chớm thu sầu tấc cỏ

không Kinh Kha mà nhớ bến sông”

Có Quang Dũng “từ độ thu về hoang bóng giặc”

“đôi mắt người Sơn Tây

u uẩn chiều lưu lạc”

 

Có Nguyễn Trãi “lá ngô đồng thuở mạt thu”

Có Phan Ðan

“tháng Mười

              nắng mùa thu

                                           đỏ gió”

 

Có Du Tử Lê “đại dương dĩ vãng những mùa thu
ta làm ta thập tự”

Có Việt Phong “vườn thu phủ ánh trăng già

chìm trong quên lãng nhạt nhòa thương yêu”

Có Nhất Hạnh

“con ếch bơi trong hồ thu”

“hãy nhớ gọi đúng tên”

Có Tế Hanh “sen mùa hạ cúc mùa thu”

“bao giờ cùng trở lại vườn xưa”

 

Có Kiên Giang “thời gian qua bóng trăng lu

năm sau trăng sáng, mùa thu lại về”

Có Thế Lữ “sương thu gội mãi trên vai giá”

“lấy gì đây, đắp dáng Thơ?”

 

Có Nguyễn Quang Thiều “và mùa thu thuở ấy bây giờ vẫn lấp lánh nước mắt”

Có Huy Cận

“sầu thu lên vút song song

với cây hiu quạnh với lòng quạnh hiu”

 

Có Vũ Thị Huyền

“gió đầu cành se sẽ

anh hay là thu sang?”

Có Trần Dần“mỗi ngày thu dọn một chân mây”

 

Có Hồ Dzếnh “hiu hiu gió gửi mây về

nửa thu sang đó, nửa hè còn đây”

Có Phan Vũ

“những chùm hoa tím

ngát

mùa thu”

“cổng chợ”

 


Có Nguyễn Ðăng Thường

     “… biển trên cao trời ới

thấp khi thu bé… thu dâm

ôm rừng thu khiêu vũ dĩ nhiên”

Có Hoàng Cầm “lui về thăm lại bến thu xa”

 

Có Ðặng Nguyệt Anh

“bây giờ trời đất vẫn xuân

tóc xanh ngày ấy ngả dần sang thu”

Có Nguyên Sa “ánh thu buồn trong mắt sẽ hao đi”

 

Có Thanh Tâm Tuyền “trời thu la đà không mùi hương trừ mùi cỏ ngái”

“ngồi như trời trồng. Tự trồng cái bị thịt


Có Hoàng Thị Minh Khanh


“người đi xa đã từ lâu


mà mùa thu đến vẫn đau lá vàng”

 

Có Ðỗ Quang Nghĩa“trong nắng chiều lãng đãng: sông thu trôi”
"
cũng đừng mãi băn khoăn về sứ mệnh đời này"

Có Tô Thùy Yên “quán dốc hơi thu lùa nỗi nhớ

mười năm người tỏ mặt nhau đây”

 

Có Thâm Tâm

nhà thơ đăm đăm hơi thu giá”

Có Nguyễn Quyến ”từ giã nôi thu ngày nào

… mười bảy tuổi bước vào lo toan”

 

Có Phạm Công Thiện

“thấy Việt Nam ngang tàng cho mặt trời

vẫn mọc trên rắn lửa

trên mái ô tô buýt chiều thu”

 

 

Thì cứ cầm những cái thơ cầm được đó mang ra buồng phổi thành phố – công viên hay trung tâm quang tuyến – mà sao gần y bản chánh rủi có mất một nét phết nào của vật thể cũng vì mùa thu ưa rơi rụng lắm đó bạn hiền ơi bạn đến góc đại dương này với cái laptop nặng mùi là đã phản đối nền văn minh Tháp đôi sụp cái rụp

 

Không đâu mà không mất gì khi trong tay còn không có cả con chim mình ngay cả con chim không biết khóc thậm chí khóc ngoài biên ải kể cả biên ải còn không có trên bản đồ tình ái lẫn bản đồ địa dư trong cả bốn mùa thu đông xuân hạ

 

Chả làm sao nói lại với nhà bạn được khi bạn không nói bằng cái nói được mà chỉ nói tinh những cái được nói thôi thế này nhá ta thử đối thoại bằng cái nghĩ xem mùa thu có hậu hiện đại chút nào chăng

 

Ê nói dzậy nghĩ dzậy là mất tính đại chúng lẫn tính mùa thu đó số là vì trên mặt bằng thân thể cái nghĩ không đa nguyên đa phu đa thê đa đảng đa dâm đa dục không bản sắc dân tộc không hội nhập khu vực và quốc tế không trống kộng không sây rựng kộng đồng bằng cái nói đâu à nha chứ không à chúa đâu có nghĩ khởi thủy là nghĩ

 

Cần-vợt lẹ đoạn trên ra phông u-lì-cốt dùm cái đi ông thày mùa thu rày thảyló leo lên lưới tà-là-oát cho cong sắc như cái lưỡi lê lóng la lóng lánh lính lê lợi leo lên lầu lấy ló lăm lào cho thiên địa trong ngoài hình chữ ét-xì coi lé mắt chơi

 

 

 

4. Mình

 

 

 

Nhìn từ sau lại cả một vùng thèm muốn

Hai tấc gang ngang không tới tường thành

Chỗ hẹp nhất chờ sự mạo hiểm nhất

Thực tiễn cắm ngút vào lãng mạn vừa tầm

Khô vừa vừa vì make-up phải chăng

Phủ không kỹ như tầm độ tuổi

Âm thanh quyết định một thiên hà

Vẫn thấp thỏm nhón hai lần nhấm một

Hai chỗ đó nhìn chờ từng bước

Không hề lay gợn

Ở phía màu

Hồng hồng nâu nâu đậm đậm

Không chờ thêm tiếng nhỏ đã cất lời

Sụyt!

Cái bí mật này ba phe đồng chủ tịch

Phe thứ ba phản bội lúc nào có thể

Thờ ơ có thể nhập cuộc có thể

Mía ngọt ngon mía nhỏ mía to ơi

Dài như thế mà thuôn thuôn như thế

Không can chi khoảng cách thân sơ

Cái đen đỏ bắt đầu tỉnh giấc

Phận vắn dài đã biết lo lo

Mùi bao giờ cũng chung thủy khoảng trung

Âm thanh lên thượng tầng dễ bốc

Sắc màu tìm đáy tái thể hiện mình

Những lần sau

Không mỏi cơ tay không mòn cơ các loại

Không mỏi cơ miệng không hao các loại cơ

Cơ mắt đi nghỉ và cổ họng lên ngôi

Chỉ nghĩ đến cũng không còn sức mạnh

Thì lại chờ lại nói lại nhìn nghe

Lại ngóng tiếng nhỏ chờ tiếng to

Vu vơ ra chỗ không

Cầm cái không ai động đến

Ðặt lên chỗ không khác

Hỏi cái không ai đáp

Ðáp cái không ai chờ

Chờ cái không ai nhớ

Nhớ cái không ai nhắc

Nhắc cái không ai quên

Quên cái không ai biết

Biết cái không ai biết

 

Ðến từ sau cả một vùng thèm muốn

Từ trên cao có thể động nhẹ chết rơi

Gió không nghe cũng hiểu điều nói mãi

Trở lui dù chưa nghe mây quay

Hai lần sợ là một lần không hành động

Một lần không hành động làm thêm hai lần sợ

Ðằng sau trong hộp gió không tiếc

Mây mù màu lúc qua cầu

Tốc độ cản ý muốn trong khoảnh khắc

Xích lùi tới độ hãm cần thiết của sự xấu xích lùi

Lúng túng của một kinh nghiệm nghèo

Ánh sáng đêm lọt qua khe các bàn tay

Các bàn tay tìm đồng sự

Cú đẩy nhẹ không tìm thêm được bạn bè

Cái khều khều cũng không địa chỉ

Khô lạnh một chút chỗ make-up âm thanh ào trên vùng thẩm mỹ viện trị vì

Tất nhiên là nói dối thêm một lần cho một cái định vị già nua

                       không đồng điệu trong mặt phẳng nhân tạo mịn

Mềm và cao chỉ thiên dù không tự nhiên mà có

Trong mắt hay trong tay cũng vậy vì tay cũng có mắt vì mắt cũng có tay

Chỗ hẹp không sâu hơn một lần tay

Nơi sâu không hp hơn một cái liếc

Cong đều

Ướt mềm nhiều

Trong một không gian hạn định một thời gian hữu hiệu

Một địa danh đọc lên đã muốn

Một phương tiện di chuyển chỉ nhìn cũng thèm

Ẩm thực trong trường hợp này là cái cầu đưa đẩy sự thèm muốn giữa đôi bờ nhận thức và trách nhiệm trên con sông xấu hổ

Cảnh quang hoàn toàn chiều ý lòng

Chỗ hẹp ba bốn lần tơi m

Lâu

Chỗ sâu còn có hẻm chưa cng hưởng song đó không phải căn bản

Ðáng ra còn một không gian nữa rộng thênh

Tiếc là cái thúc hối không tìm ra ngôn ngữ

Bóng tối thêm một lần làm khó khi ánh sáng ngủ yên

Xa một cái động đậy là xa cả hệ thống

Ngắn đủ trong trắng

Dài vừa quyến rũ

Và ngăn ngắn dai dài quyến luyến

Những thời gian về sau tự ứa tự nhớ khi cái thèm đã qua cái muốn đã có

Ở những không gian khác tự có cái để bình phương cái muốn thèm

Nhoài qua một cái chờ suốt đêm đến vùng giới tính câm

Cách một lối đi dài bằng đạo đức nghề nghiệp đủ để thao thức

Ánh mắt ngửa không gặp ánh mắt nhìn xuống

Các ngón tay không mọc nổi móng trong buổi sáng mai chạy re

Trưc đó hơi thở hụt ngang tầm với chắc không hiệu quả vì lưỡi còn phải hỏi đáp

Cũng thiệt thòi cho cái khép mở cái xẹp nở

Phải khép cho một trách nhiệm chỉ mở cho những thúc hối của đời

Bị xẹp trong khi nổi trôi chỉ nở khi cô độc

Sự bình đẳng không thay đổi hình dáng khi xẹp nở

Sự bình đẳng thay đổi thời khắc và trạng thế khép mở

Ðả đảo cái này!

Cái kia muôn năm!

 

Cả một vùng thèm muốn nhìn từ trước lại

Cách một cái tròn tròn quen gọi là bàn

Trên cái gọi là ghế cao cao hai

Và ở giữa

nhiều đồ ăn thức uống vật dùng

Trong rủ kín cái dài thon vẫn nói tiếng riêng

Phơi hé mầm lặng im bằng hình thể bác mẹ sinh thành

Ánh sáng nhân tạo làm tròn bổn phận trong bóng tối tự nhiên

Khiến lúng túng kết giao cùng e lệ

Ðẻ một lứa con trên hai ghế một bàn

Ngón tay có địa chỉ không quen chia sẻ thông tin

Các ngón khác phục sẵn trong túi quần vạt áo

Người cùi hủi lúc này là thuận lợi

Non non từ âm thanh đến hình sắc gợi gọi không bằng lời

Hiêng hiếng bầu trời trong một bầu trời

Cái tạp nhạp của môi trường ghế bàn hàng xóm

làm xích lại thon dài mầm khép lại

Trong đối thoại mọi chênh khác tạm ra đi cho ham muốn lộ thiên

Thời gian đến hạn thì cũng là khi bóng tối hiện nguyên hình

Khoảng cách đã tính bằng hơi thở bằng sự rung

Tốc độ cơ giới đua với các ngón tay trổ dài nở hoa lưỡi

Hoa còn nguyên hương đầy sắc đang chờ đêm khoe l

Mà toan bẻ rào bứt lẹ một ngày

Hoa đi để khoảng trống

Bến xe đò đêm thị thành ngút gầm metro

ngồi ngẩn ngơ ghế đá thủng

Hoa ướt mi oán trách và nở mầm thèm và cái thon dài càng hé lộ

Ngày mai hoa ra với trời rồi và đó là cái đau dọc một bàn tay vươn ngang

Thôi chịu vậy cầm cái không có về mài vào cái có

Ðặt lên cao ngang tầm ghế xưa đưa thẳng vào gia tốc âm dương tùy chỗ

Âm thanh mới trong sàn diễn cũ động tác mới trên hình bóng cũ

Hả hê

Trong cái ảo non đầu

Trên hai nguồn sáng liêng liếng

Trong dòng suối đen và điểm hồng rạng rực

Ðôi mấp máy hồng chờ khỏa lấp

Tay dài dấu ba chấm sẵn sàng

Bức tường xám mang vạch xiên làm chứng cho những vặn mình thế kỷ

Chiếc áo len nâu làm dấu nối sang ba cánh lá xanh đã thấm ngấm dòng tia trắng đục

Vạn sinh linh sẽ hiển hiện một ngày nếu lọt

Nút nào đậy kín hũ tương lai

Dậy mà đi hỡi cái fẹc-mơ-tua ngăn hiện tại

Ngây dại một lần không ngăn lại cái sờ xoạng hoàng hôn

Ôm riết chân trời không qua nổi chân tường

Chữ nghĩa đi mong chết lại từng ngày khi tiền bạc đóng bộ đồ số mạng

Non dại ơi cong ngửa mũi tên

Bên mở hết bên hấp hé trong lòng sắt đá

Quá khứ nằm ngay trong mây về gợi lại

Chẳng quá giờ ngọ nào đẻ muộn cho một ngày mai

Ðóng thân mở mình riết miết vật thể nào là chủ thể chuẩn bị bản thảo cho bức tranh đồng loại

Các tấm hình mang màu lập lờ chiều thủ hoại

Các tiếng chuông khàn của những tòa nhà chỉ nhận đơn âm

Các lá úa không còn bản mặt

Các tấm gương hậu chỉ biết chìa mông

Ðầu non ạ chiều lên cho thêm nhé

Một vầng điên từ bức họa không hồn

Một cái lọt sàng hai thế hệ

Cong. Ðen.

Bước rảo dọc dốc triền mưa đơn một

Dí. Ngấm. Im.

Rụt lại năm lần hai là mấy

Cho thêm cái chiến hạm không cờ vào

Tưởng các nhà mồ hẹn gió

Ngoan yên nào

Ngoan yên đi nào

Không ai cầm lên nổi một cái ngã tư

Hay cho thành phố vào ly trà nuôi lớn

Nhưng rảnh tay là vứt đi bó sách nặng cầm thêm một ngón hồng để ngâm dấm các lần sau

Thôi để mùa sau thôi để sau

Tay cầm đêm thụt lại

Với xoa núi nở động đậy phần cao

Là một thiên hà chảy

Cửa sổ nghiêng âu lo con mắt ngoài

Cửa chính hé bằng một ly cẩn trọng

Hồng au gò cao lấm tấm

Ðen chao ánh mời

Run một lần dại một bận

Hùng tráng cả trang văn hiến

Ðừng! Ðau lịch sử lắm

Giữ gìn hàng thiên niên kỷ từng giai đoạn bản lề từng sự kiện đóng đinh

Biết mà, vẫn mê đau

                                từng góc 

                                                     tang thương

                                                                             tình thế

Xa lộ ngẫu nhiên lại gò cao

Một cái choàng sông nước

Một cái động lưng trời

Hai cái gọi

Hai lần nín

Trăm lần lôi ra trong mộng xả dòng

Cao vút ơi trời

Có nhũn không

Ví rớt hai phần mềm còn lại

                                                          tới hôm nay

Họa sĩ già đã mài bút nhừ thân

                                                          nơi ấy

Hẹn nhé một ngày bốc cả hai tay

                                                          lửa bén quá lần ủ mặt trời

Chê cái nhão trong mưa dầm

Cái nhắng trong lẩm cẩm

Hẹn nhé nhọn một trời xanh nhùn nhũn

Ðịa chính trị học đây

Những địa dư có lửa nói bằng lời!

 

 

Cả một vùng thèm muốn từ trước đến

Quì nâng tay văn hóa vùng đất mới trong giao lưu với trời

Chắc chắn là khô mà sao diệu vợi

Cầu thang cong ở điểm nghẹn lời

Các cửa mở thấy hết ngoại bang

Vẫn nâng

mân mê đạo giáo tại chánh đường

Ðạo dẫn dạo vòng quanh miền xứ

Và toan cho trình diện bề trên

Chắc chắn là khô mà sao diệu vợi

Mảnh cong còn duyên thuở non hoang

Lịch lãm ạ cho hoang đàng vào đại

Nơi nguyện cầu một trí hướng minh quang

Trắng mịn ra giang hồ nhiều chưa

Có lần thấy đứng cạnh kẻ hoang đàng số Một

Ðể chỉ lên trời xanh

                             những dòng thiện tín

Tên ấy rắn lửa chữ nghĩa rừng hoang

Của triết loạn thịnh hành

Của sự lột trần củ chuối

Một vòng qua bản địa tự do của một mảng vỡ nay đã thành quốc gia riêng rẽ

Các tạp âm không chịu sự thử thách để hóa thành quốc ca

Cầm lấy trắng mịn chia tay

Chân bước một nửa mặt đất bản nháp

Ngôi nhà phía sau họng súng

Nếu chồm về phía ấy một phen

con đường không cho phép thối lui

Một góc gấp nơi d dày chưa m ra sau bát cháo đêm chồng vợ

Nói: xem tranh chiến tranh nhiều thì cầm súng tự hủy thân

Cắn: ngón tay vẫn mở chờ răng

Nói: lấy vé một chiều đi trong ngày mưa thai mọc đầu

Ngồi: sofa đủ diện tích vẫn không tạo hứng

Hai lần níu cửa tử không khép

Ðịa ngục thiếu người dọn bàn thừa dao và vạc dầu

Bỏ thèm muốn đi trăm năm về lại

Hai mắt ngực

mở 

       hồng

ới mặt trời không tên

 

 

 

5. Tứ chi

 

 

 

Bài thơ bay lên bằng tất cả các chữ của mình

Thơ bay lên bằng tất cả đời mình

 

 

 

 

5.1

 

 

Tiếng yêu lạc trong các cuốn sách khảo cổ, các sổ nhà băng

                                                                                                               tìm đường ra

Cho nó vé hai chiều kèm nhiều ẩm thực

Cho một mùa cây trái

                                           ờn trinh nguyên

Nắng Bắc Cực lột mặt giả nhân

Nắng nhiệt đới bao che nụời vô lối

Tiếng yêu cần nắng

                             từ một thứ mặt trời ít tội lỗi

Hãy cho nó nguồn ngôn ngữ

                                           cú pháp, tượng hình, từ câu và các dấu

                                                                                                                   đầy đủ

Nó tự hót

bài ca riêng trên quảng trường hạnh phúc riêng

Một giọng khàn thỏa mãn          

                                           các ô nhạc cuối cùng sót lại bữa tiệc đời

Hãy tổng vệ sinh các hệ thống chính quyền chính trị nghệ thuật văn minh

                                                                                                                   hàng tuần

                                                                                                                   mỗi thứ Bảy nếu được

Cho tiếng yêu có đủ không gian cất lên và không gian im lặng

Khi tiếng yêu sinh ra và chết đi

Che tai

Nhắm mắt

Ai khóc ai cười

Chỉ còn những cặp tình nhân

                                                          trơ trọi

                                                          những cặp tình nhân rã giọng                                               

                                                          những cặp tình nhân mới hót

 

 

 

 

5.2

 

 

Những cánh lá khô hai đầu con dốc

Mặt đường ướt xua các bông tuyết

Xe van lên dốc thở gấp

Tôi nằm nghiêng

trời chao một cánh chim

 

Cuối dốc bạn có nghe tiếng gió

Không ghé vào tôi chiều này

Gió khi không khi có

 

Làm sao đừng mất mùa thu đang qua con dốc những cánh lá khô rải hai đầu

 

 

 

5.3

 

 

 

Tôi có bốn mươi lăm phút

                             chào hôn những chữ cuối cùng

Tôi có ba tiếng

                             đánh chửi hai câu lục bát lạc vận

Tôi có mười hai tiếng

                             đàm đạo ngang cơ cùng một đoạn nửa tự do nửa tứ tuyệt

 

Tôi có hai đêm để cưỡng để cưỡng

hiếp một bài hiếp một bài một bài

thơ tân hình thơ tân hình tân hình

thức thức thức thức thức thức thức thức

 

Tôi có nhiều tháng năm đầu ly hương

                                                         thương chết được dòng thơ hải ngoại

 

Tôi có nửa đời còn lại

ngoại hôn một thi pháp trường ca

 

Tôi không có thời gian nào

Một ý, một từ

Ðể giết thơ

Ðể giết thơ

Tôi không có thời gian nào

Một ý, một từ

Ðể giết thơ

Một ý, một từ

Tôi không có thời gian nào

 

 

5.4

 

ở đây tôi nhớ nhiều người

ở đây tôi nhớ nhiều nơi chốn từng

cho tôi vui cho tôi buồn

cho tôi nhớ khi chân ngừng ở đây

 

 

5.5

 

 

 

Ta đi mãi. Ðôi giày yêu cũng biết

chủ của mình chẳng nản bước chân xa

Mái tóc kiêu bồng không hề hỏi

có chốn nao ta chịu chọn làm nhà

 

Ta đi mãi. Lá vàng rơi quen lối

nẻo đường nào không chạm bóng thi nhân

Rừng sâu thẳm dang mình vẫy gọi

Bạn bè ta: đấy những chúa sơn lâm!

 

Ta đi mãi. Sóng cồn dâng đợi

dìu đẩy về nơi tít tắp chân trời

Sông biển cho ta tình bằng hữu

Thương nhớ nhiều, thương nhớ lắm cánh buồm ơi!

 

Ta đi mãi. Trời đâu nào cao tới

Mây dừng ngang vai mây dừng ngang vai…

Trí ta thấu trời tâm ta mây biết

Thôi cũng đành thôi thế thế là thôi!

 

Ta đi mãi. Gió mưa này đã khóc

đã than rằng, ơi hỡi Ðỗ Quyên ơi,

gió giật thổi một đời không lại

mưa trút gào trọn kiếp không thôi

 

Ta đi mãi. Nhật nguyệt kia thực ảo

Ý ta bày tỏ giữa ánh dương

và trong ánh nguyệt tình ta sáng

Í a nhật nguyệt vô cương

 

Ta đi mãi. Xuyên những lâu đài tối

chứa cả vạn ngàn quá khứ đen

Băng các thành hào biệt ngăn nhân loại

Ta đi ta đi vượt hè phố thấp hèn

 

Ta đi mãi. Gặp những người chưa gặp

Thấy những gì chưa hề thấy bao giờ

Nghe muôn điều chưa từng nghe được

Bao việc thành còn tưởng như mơ

 

Ta đi mãi. Làm chim trời cá biển

Trời tự do cao xa biển tự do bao la

Ðói mãi khí trời khát hoài nước biển

Giữa biển giữa trời ta đã là ta

 

Ta đi mãi. Hỡi quê xa, đi mãi

Sẽ thấy gần trong từng giọt mồ hôi,

trong từng giọt máu, trong từng giọt lệ

Ðời ta

              rỏ xuống

                bài thơ

 

Ta đi mãi.

 

 

5.6

 

 

Khi tôi yêu cô ấy, cô ấy vẫn yêu anh

Bên giường bệnh anh, chúng tôi tưởng là lần cuối

Hai mươi năm qua thơ anh không hề hấp hối…

Tình chúng tôi không thành hai đứa đã xa.

 

 

 

5.7

 

 

Trải trên thân đời anh

Những con đường dốc nhỏ

Có con đưng sương r

Có con đưng lá đưa

Có con đường mưa nặng

Có con đường trong trưa

 

 

Dốc nhỏ những con đường

Trên thân đời anh trải

Buồn quê nhà xa ngái

Hận chí trai không thành

Sầu tha hương mãi mãi

Tủi nghiệp văn tan tành

 

 

Thân đời anh dốc nhỏ

Những con đường trải lên

Những vì sao bầu bạn

Những ánh mây nghĩa tình

Một mặt trăng thành duyên

Một mặt trời làm lửa     

 

 

Trải lên những con đường

dốc nhỏ thân đời anh

Comments are closed.