Thơ Vy Thảo

NHỮNG MẢNH VỤN

 

Những buổi sáng thức giấc lúc quá trưa

Những ngày dài triền miên không nhớ thứ, ngày, tháng

Những đồng tiền khó kiếm

Những nỗi buồn chẳng biết gọi

Những đêm thức đến sáng, lúc thấy lòng buồn mênh mông

Lúc không biết tình thương có còn tồn tại

Lúc thèm viết vô cùng tận, thèm đọc vô cùng tận

Mà cơm áo gạo tiền, những nỗi đau cứ cuốn đi

Những dòng Facebook đương đại kỳ lạ, cuốn mất thời gian, nhan sắc

Lẽ ra ta đang mênh mênh cùng cõi thực, hư, cùng sông nước, cùng chén trà và những phiêu du bên những bờ lau và tảng đá màu đen án ngự ở dòng sông ta hưởng thụ.

Nghe nói thiền, để gặp lại cõi ta, gặp lại cõi người, kiếp, tiền kiếp, nghìn tiền kiếp

Ta không rõ ta là ai trong chuyến đi tìm

Vẫn thèm lắm những tình yêu

Không thể rũ đau khổ, hạnh phúc, những thứ đời thường để ra đi

Vẫn có một tiếng gọi nơi hoang dã nơi tôi

Về với hoang dã, về với cõi ta

Những câu thơ Tày, những dòng thơ cổ, những bản trường ca

Ta đắm đuối tưởng tượng, ngụp lặn

Tìm ta

Những con thuyền của Bụt

Vượt biển

Hỏi han đường qua dòng sông ngân hà

Những phu phen chèo thuyển khổ ải

Những giọt nước mắt, mồ hôi mặn đắng

Ôi cả những câu đùa

Như cuộc đời đùa ta

Mỗi trưa ta thức giấc khi nắng chói qua ô cửa nhà trọ

Tiếng xe rác leng keng khi chiều tà

Tiếng đứa nhỏ ba tuổi độc thoại:

Không! tao không có tiền đâu, sao lúc nào cũng đòi tiền thế?

Trong câu chuyện nó tự dựng ra, lẩm bẩm một mình như bà cụ

Sau đôi mắt trong vắt

 

Xóm trọ của ta đi vào tối

Không hoa Quỳnh nở

Chỉ có mùi cống và bờ tường xi măng

Những xe máy ngổn ngang

Những kẻ đi lại vội vàng

Như những người phu khổ ải

Vượt qua dòng sông Ngân Hà

Trên con thuyền của Bụt

 

Ta lãng đãng thắp cho mình nến thơm

Trong căn phòng trắng toát

Những mảnh vụn

Những câu đùa chát chúa

Trong nhật kí của ta.

 

Hà Nội, 03 – 04.07.2013

 

 

CUỘC ĐỜI TA ĐƯỢC LÀM BỞI NHỮNG GÌ?

 

Hột gạo được giã trắng

Đêm trăng soi sáng người giã gạo

Gió thu thổi tới qua kẽ liếp

Lọn tóc người giã gạo buông

Tiếng chó sủa dưới bản

Vang hốc núi rồi vọng đến nơi người nông dân nghỉ sau ngày làm việc mệt nhoài.

 

Ở phố

Dưới đèn hiện đại và chiếc máy tính ảo

Các công việc bộn bề được giải quyết

Những gái trai bỏ nửa cuộc sống ngoài đời

Cô gái ôm sách mà cười cười nhân thế

 

Cuộc đời ta được làm bởi gì?

Chiếc bánh ngọt rẻ tiền ao ước vào buổi trưa

Khi ví rỗng không

Không đủ tiền cho hai cốc trà đá

Bó hoa dịu ngọt trong nhà tỏa hương

Hay những cuộc vui thú tràn trề ngày này qua đêm khác

Những mộng mị ta hi vọng

Những mơ ước ta vươn tới

 

Này anh bạn trẻ:

- Đừng hỏi ta đem những gì tới đó?

- Đừng hỏi ta muốn có gì khi tới đó?

"Ta mang tới đó một trái tim hoài vọng và bàn tay rỗng không"

 

Cuộc đời ta được làm bởi những gì?

Một đêm gió mùa

Mẹ thức trắng đêm bên ta trong con sốt

Bố trèo đèo, lội suối

Bỏ văn chương

Bỏ những thứ giống nhân thế vẫn thường làm

Về rừng lấy củi

Dựng lán

Rồi say sưa vào những vũng tối nhân thế vẫn sa lầy.

Bởi nỗi đau không lối thoát

 

Cuộc đời ta được làm bởi những gì?

Bởi cơn gió nhẹ mùa thu

Thổi hồn ta mỏng mảnh

Hồn kiếp người phiêu dạt, hoang sơ

 

Sắc đẹp, trí thông mính hay khôn ngoan?

Rồi cũng theo thế nhân mà đi hết

Mùa thu này ngọt như mật

Nắng tràn vào chiếc bàn chỉ có chiếc máy tính đơn độc và bình hoa trơ trơ giỡn đùa nhân thế

 

Nghe trong cơn mộng:

"Đời các người trong bàn tay ta hết!

hãy tin đi!

Thượng đế bảo như thế"

Mấy cây thủy tiên ngoài kia

Đã mọc lên từ đất

Nở hoa

Dưới bão, gió mưa

Dưới gót giày của người vô tình dẫm

Thượng đế đã bảo như thế

Thì các ngươi hãy tin đi…

 

Hà Nội, 02.10.2014.

 

 

CHỈ MÌNH EM NHẢY ĐIỆU HOAN CA

 

Em mặc chiếc váy trắng buông

Bước lên quảng trường

Với đôi giày đen kị sỹ

Giẫm lên những chiếc lá nhảy vũ điệu cho những hoan ca với cơn mưa

 

Phim hoạt hình

Sẽ diễn trên quảng trường đó

Những trò vui

 

Em là cô gái mặc chiếc váy trắng buông

Đi trên quảng trường nơi có chiếc đồng hồ đếm ngược

Anh nắm tay em trước mọi người

Và cùng nhìn những hoan ca của lá thu và gió

Phim hoạt hình sẽ diễn trên quảng trường đó

Những trò vui

 

Điệu của lá vàng

Điệu của lá thu

Dậy lên những hoan ca của lá

Khi mắt anh cúi xuống nhìn em

Từ trên cao tít

Liệu anh có thấy rõ

Cô gái mặc chiếc váy trắng buông

Với đôi giày đen kỵ sỹ

Giẫm lên những chiếc lá nhảy vũ điệu cho những hoan ca.

 

Chỉ mình em nhảy điệu hoan ca

Chỉ có những chú chim hót và những tán cây vui cùng em

Ngoài kia

Bầu trời không giờ có vài bóng người qua lại

Vài tiếng người đôi khi lạc giọng

Vài tiếng cụng chén trong bóng tối

Vài tiếng chim không tròn tiếng

Trong bản hoan ca trên quảng trường

Nơi có bộ phim đang diễn

 

Riêng mình em vẫn nhảy điệu hoan ca

Với đôi giày đen kỵ sỹ.

 

Hà Nội, 20.08.2013

 

 

TA NẰM NGOÀI CẢ NHỮNG LÁ NGOÀI KIA SẼ CHẾT

 

Ta nằm ngoài mọi thứ

Ý nghĩ đó văng vẳng bên tai

Khi ta đi dạo trên dòng sông thu sắp cạn trơ đáy

 

Tiếng cá quẫy xào xạo lòng sông mỏng nước

Mỏng dòng

Mỏng màu thu phai

 

Thu phai điều gì

Kể ta biết

Thu phai những lá ngoài sông

Thu phai cả áo em ta

Thu phai cả hồn ta lợt lạt

Thu phai những mối tình lướt qua ta như con gió

Khi mà một cái chợp mắt trăm năm trôi qua

 

Ta nằm ngoài mọi thứ

Ta nằm ngoài em mỏng manh

Ta nằm ngoài em dịu dàng

Ta nằm ngoài cả những lá ngoài kia sẽ chết.

 

Hà Nội, 06.09.2013

 

 

TÔI TƯỞNG TÔI LÀ MÂY TRÔI

 

Ngủ quên lâu lâu rồi

Bên mùa đông ru ngủ

Bên mùa hạ ầu ơ

Mùa thu, xuân bên sông

Khi hoa vàng rợp phố

Hoa tím kịp rụng bông

 

Khi trai trẻ cụng li

Khi cụ già dạo phố

Tôi thấy mùa ru ngủ

Thế là ngủ miết say

Thế là quên ngày nay

Cứ ngủ ngày xưa mãi

Và mơ thấy ngày sau

 

Tôi thấy bầu rụng rốn

Trong một mùa rất xa

Và giờ bầu ra hoa

Trong một giấc ngủ khác

Tôi thấy cát trôi tuột

Trên kẽ tay của tôi

Và những hạt bụi cát

Sạch sẽ không dấu trôi

Trên một bờ sông khác

Có cụm hoa vàng trôi

Giấc mơ khác chưa thôi

Tôi ngủ hoài ngủ miết

Ai kêu tôi, kêu tôi

Kẻo cát bay về dòng

Kẻo nước chảy, mây trôi

Kẻo tôi quên là tôi

Sống trên cõi đời này

Tưởng mây trôi, mây trôi

Và tôi là gió thổi

Gió tắt cuối núi rồi

Hay tôi là mây trôi?

 

(Rong chơi, say mê… đã quá dài lâu. Quên mất ở ngoài kia ồn ã lắm!)

 

Đê Quai sông Hồng, 03.09.2014

Comments are closed.