Đặng Tiến (Thái Nguyên)
Kính tặng ông anh nhà văn cựu binh!
—-
Chàng tuổi trẻ vô danh tiểu tốt,
Sinh vào thời có một không hai.
Chiến tranh dài thật là dài,
Thảm nạn chồng chất! Ngàn đời không quên.
.
Nơi chiến địa hòn tên mũi đạn,
Nếu nó thương: thoát nạn. Thế thôi.
Xác banh! Máu đổ. Đầu rơi…
Chiến trường cả vạn vạn người thành ma.
.
Chiến tranh xong. Về nhà… Thường nhật
Những hùng ca dần tắt… Tắt dần
Muôn vàn ngàn nỗi khó khăn,
Đã xoay chong chóng còn vần cối xay.
.
Con nheo nhóc đêm ngày quấy khóc
Vợ xác xơ khó nhọc trăm bề.
Cha sầu. Mẹ héo. Ủ ê,
Bom gào. Đạn rú. Vọng về trong mơ.
.
Cái gánh nặng đâu ngờ càng nặng
Bao đêm dài tịch lặng một mình.
Mộng sa tràng nghĩ mà kinh,
Trong mơ cứ hiển hiện rõ hình năm nao.
.
Không nghe tiếng bom gào đạn rú,
Cũng không thấy lửa đỏ ngút trời.
Chập chờn chỉ thấy mặt người,
Thoắt ẩn thoắt hiện một lời cũng không.
.
Họ mất tiếng! Đau lòng khủng khiếp,
Muôn đời sau không biết! Tuyệt không…
Những gì dấu kín trong lòng,
Những gì thăm thẳm! Mung lung… những gì!
.
Mất tiếng nói! Sầu bi như núi
Nơi vực sâu tăm tối thời gian.
Trở về may mắn muôn vàn?
Nhưng kìa! Gánh nặng hồn oan bao người!
.
Phải viết thôi! Viết thôi! Phải viết,
Tiếng những ai đã chết… Thế thôi.
Nhớ câu Khởi-thủy-là-Lời,
Lửa thiêu không cháy. Đất vùi – mọc lên.
.
Đâu có màng chê khen. Đâu có,
Đến muôn nơi – xếp xó. Như nhau.
Văn chương vô mệnh. Nhớ câu,
Ba trăm năm lại tìm nhau. Lo gì.
.
Nghiệp cầm bút nó là như thế,
Chấp nhận thôi bãi bể nương dâu.
Được lòng ta mất lòng nhau,
Được Giời khen ắt nhuốm màu tang thương!
.
Cuộc đao bút lắm đường ngoắt ngoéo,
Còn kinh hơn đạn réo bom rơi.
Nhìn kìa trận chiến tơi bời,
Xác văn trộn lẫn xác người – mà đau!
.
Ừ nếu có kiếp sau! Xin ước,
Cuộc tương tàn… kẻ trước người sau.
Phật đài xin được cùng nhau,
Đôi hàng lệ nhỏ! Thảm sầu… Cùng vơi!