-
Người phụ trách Văn Việt:
Trịnh Y Thư
Emails:
Văn:
Thơ:
Nghiên cứu – Phê bình:
Vấn đề hôm nay:
-
DANH NGÔN
“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt
trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ
nhưng không phải của thế giới này.”“Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du
bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui
ne soit pas de ce monde.”(Albert Camus, Caligula).
.
“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong
mình đôi chút điên rồ.”“Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous
quelques petites folies.”(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)
.
“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự
thật.”“L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” Friedrich
(Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)
.“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước
đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng
đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn
như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”“Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al
bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a
tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione
degli imbecilli.”(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6
năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và
Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa
11.06.2015)-
Bài viết mới
- Tiễn biệt cụ Tương Lai 2 Tháng Năm, 2026
- Chốn cũ, người xưa 2 Tháng Năm, 2026
- Bị bỏ tù vì hát tình ca? Đúng thế – và ông vẫn cứ hát. 2 Tháng Năm, 2026
- Ngày thống nhất đất nước 2 Tháng Năm, 2026
- Cây nhang cho người mở cõi… 2 Tháng Năm, 2026
- Tạp chí Triết học và Tư tưởng số 17 tưởng niệm Jurgen Habermas (tapchitriet.com) 2 Tháng Năm, 2026
- Thương tiếc anh Tương Lai: CHẤM NGÒI BÚT VÀO NỖI ĐAU 1 Tháng Năm, 2026
- Tiễn biệt GS Tương Lai 1 Tháng Năm, 2026
- Kính tiễn GS Tương Lai về cõi vĩnh hằng! 1 Tháng Năm, 2026
- Khóc Tương Lai 1 Tháng Năm, 2026
- Thơ Thiền Zen Paul Vân Thuyết 1 Tháng Năm, 2026
- Lịch sử không thuộc về một phía, mà thuộc về nỗi đau của cả dân tộc 30 Tháng Tư, 2026
-
Tháng Tư
Mấy khúc hậu chiến xa vời… 30 Tháng Tư, 2026 - Những ngày cuối tháng Tư 30 Tháng Tư, 2026
- Hải phận quốc tế 30 Tháng Tư, 2026
- Vì sao lại đọc sách? 30 Tháng Tư, 2026
- Tại sao bức ảnh được Giám tuyển chọn treo tại Bảo tàng Palais de Tokyo (Paris, Pháp) ở sự kiện Leicai Tour 100 năm? 29 Tháng Tư, 2026
- Bảy tiểu thuyết chiến tranh hay nhất 29 Tháng Tư, 2026
- Một cuốn sách kỳ lạ 29 Tháng Tư, 2026
- Haruki Murakami sắp ra tiểu thuyết mới 29 Tháng Tư, 2026
- Những mảnh đời sau song sắt – ký ức không thể để quên lãng 29 Tháng Tư, 2026
- Thơ Trần Đình Sơn Cước 29 Tháng Tư, 2026
- Tiễn biệt một nhân cách hiếm có – Anh Vũ Ngọc Hoàng 28 Tháng Tư, 2026
- Mẹ Cấn Thị Thêu từ Trại giam 5 viết thư cho con trai Trịnh Bá Tư ở Trại giam 6 28 Tháng Tư, 2026
- Thơ Ái Điểu 28 Tháng Tư, 2026
- Vì sao tôi không thích đọc hồi kí? 28 Tháng Tư, 2026
- Một cú đánh đẹp! 27 Tháng Tư, 2026
- Lạc Tiên 27 Tháng Tư, 2026
-
Nhớ tới quê nhà một thời nước mắt
Đọc thơ: Vẫn sống cùng ngụ ngôn 27 Tháng Tư, 2026 - Xét xử nhà điêu khắc – biện pháp kiểm duyệt cực đoan mới từ Trung Quốc 26 Tháng Tư, 2026
- Thời và người 26 Tháng Tư, 2026
- Chúng ta nợ nhà văn 94 tuổi một lời xin lỗi thì đúng hơn 26 Tháng Tư, 2026
- Noor Hindi: Thơ cho một đất nước đã mất 26 Tháng Tư, 2026
- A Gorilla Story – bài điếu văn sống 26 Tháng Tư, 2026
- Thơ Lê Huỳnh Lâm 26 Tháng Tư, 2026
- RẤT NHỎ và RẤT LỚN 25 Tháng Tư, 2026
- Bùi Vĩnh Phúc: Phê bình Văn học như là một hành động của tình yêu 25 Tháng Tư, 2026
- Tháng Tư 25 Tháng Tư, 2026
- Gã Phục điên từ bao giờ? 25 Tháng Tư, 2026
- Người giữ rừng ký ức 24 Tháng Tư, 2026
- Tháng Tư 24 Tháng Tư, 2026
- Thơ Liêu Thái 24 Tháng Tư, 2026
- Ngày 21/4 23 Tháng Tư, 2026
- Nguyên Ngọc: Từ đại tự sự chiến tranh đến đối thoại nhân bản toàn cầu 23 Tháng Tư, 2026
- Cuộc tìm kiếm chạy vòng quanh 23 Tháng Tư, 2026
- Sergei Bekhteev: Tiếng nguyện cầu trong cơn sang chấn của đế chế Nga 23 Tháng Tư, 2026
- Bức thư không hồi đáp gửi tới người thợ bạc Đông Du 23 Tháng Tư, 2026
- Câu chuyện cuộc đời trong Nhân học 23 Tháng Tư, 2026
- Quần chúng muôn mặt 22 Tháng Tư, 2026
- Phong cách Hán Việt hỗn hợp trong văn học trung đại Việt Nam 22 Tháng Tư, 2026
- Cứu nguy nguồn nước và môi sinh Đồng Bằng Sông Cửu Long 22 Tháng Tư, 2026
- Tôi đọc Thuyền của nhà văn Nguyễn Đức Tùng 22 Tháng Tư, 2026
- Thơ Đặng Tiến (Thái Nguyên) 22 Tháng Tư, 2026
- Văn chương lưu đày và ý niệm cứu rỗi 22 Tháng Tư, 2026
- Văn Việt đến thăm nhà văn Nguyên Ngọc chiều ngày 19/4/2026 21 Tháng Tư, 2026
- A.I trong giáo dục trung học: Sự ngu muội nhân tạo 21 Tháng Tư, 2026
- Ánh đèn Trúc Chỉ và hơi thở Thiền trong thơ Nguyễn Duy 21 Tháng Tư, 2026
- Con rắn hổ chúa 20 Tháng Tư, 2026
- Kí ức và hình thức tự sự trong văn học di dân của người Việt 20 Tháng Tư, 2026
- Những “linh hồn Nga mồ côi” trên đất Pháp 20 Tháng Tư, 2026
- Tháng Tư: Khi lịch sử soi mình bên dòng Hương Giang 19 Tháng Tư, 2026
- Bộ tranh khắc gỗ Henri Oger – bản lưu trữ tại Thư viện Đại học Keio, Nhật Bản 19 Tháng Tư, 2026
- Văn chương di dân: Giải lãnh thổ hóa hay phi tổ quốc 19 Tháng Tư, 2026
- Thơ Trần Đình Sơn Cước 19 Tháng Tư, 2026
- Tôn trọng thành tựu nhưng từ chối ảo tưởng 18 Tháng Tư, 2026
- Bức tượng Âm thầm 18 Tháng Tư, 2026
- Ở thế kỷ 18, người Việt gọi chữ “Quốc ngữ” là gì? 18 Tháng Tư, 2026
- Lưu đày-Nước-Vùng biên dưới góc nhìn hiện sinh trong Thuyền của Nguyễn Đức Tùng 18 Tháng Tư, 2026
- Nghĩ về vở kịch Cô điếm lễ độ của Jean-Paul Sartre 17 Tháng Tư, 2026
- Ocean Vuong – một tâm hồn nhạy cảm từ văn chương sang nhiếp ảnh 17 Tháng Tư, 2026
- Khi một pavilion không còn là triển lãm, nó trở thành một lập trường 17 Tháng Tư, 2026
- Thơ Trần Hoàng Phố 17 Tháng Tư, 2026
- Lời cuối 16 Tháng Tư, 2026
- Truyền thần 16 Tháng Tư, 2026
- Phác thảo về văn học di dân Việt Nam 16 Tháng Tư, 2026
- Bẫy tiền – một nỗ lực của điện ảnh Việt Nam 16 Tháng Tư, 2026
- 30 tháng Tư trước sự công bằng của lịch sử 15 Tháng Tư, 2026
- Sự phục hưng của chủ nghĩa Marx trong xã hội Mỹ: Từ di sản bị đẩy ra rìa đến công cụ nhìn lại thời đại 15 Tháng Tư, 2026
- Thơ Nguyễn Bính mừng Anh Thơ lấy chồng 15 Tháng Tư, 2026
- Thơ Lê An Thế 15 Tháng Tư, 2026
- Diêm Liên Khoa và “Vì nhân dân phục vụ”, bản hoan ca trần trụi giữa đức tin và bản năng 14 Tháng Tư, 2026
- Nghệ thuật – Nơi vết thương có hình hài 14 Tháng Tư, 2026
- Một thoáng trăng Cái Mơn 13 Tháng Tư, 2026
- Một tường thuật chi tiết về hội thảo “Văn học di dân: Ý niệm lưu đày và cứu rỗi – cùng những suy tư triết học và thần học” 13 Tháng Tư, 2026
- Sách mới: “TA LÀ: Những khúc mắc siêu hình học” của giáo sư Nguyễn Hữu Liêm có gì hay? 13 Tháng Tư, 2026
- Người đàn bà sống trong chiếc giày 12 Tháng Tư, 2026
- Đọc Bùi Vĩnh Phúc: Chữ nghĩa & Không gian văn chương 12 Tháng Tư, 2026
- Siêu Nhân 12 Tháng Tư, 2026
- Đọc sách: CON NGƯỜI MỘT CHIỀU – Lý thuyết phê phán xã hội của Herbert Marcuse 12 Tháng Tư, 2026
- Ngày lễ Ivy trong phòng họp ủy ban 11 Tháng Tư, 2026
- Dịch sang tiếng Anh thế nào hai câu thành ngữ “ăn trái nhớ kẻ trồng cây” và “uống nước nhớ nguồn”? 11 Tháng Tư, 2026
- Cấu trúc quyền lực và dòng chảy giá trị trong hệ sinh thái gallery toàn cầu 11 Tháng Tư, 2026
- Sách mới của Ngu Yên: Bộ ba cuốn Thế kỷ 21– Sáng tác: Lý thuyết và thực hành truyện 11 Tháng Tư, 2026
- Nhớ anh Đỗ Đức 10 Tháng Tư, 2026
- Tưởng nhớ Jürgen Habermas: Một cuộc đời vì sự đối thoại 10 Tháng Tư, 2026
- Về tập Tư liệu thảo luận 1955 về tập thơ “Việt Bắc”[*] của Lại Nguyên Ân 10 Tháng Tư, 2026
- Thơ haiku của Masaoka Shiki (phần 2) 10 Tháng Tư, 2026
- Thủ thuật sáng tác: Khi kỹ thuật trở thành hơi thở 9 Tháng Tư, 2026
- Những người cùng thời nghĩ gì về tiểu thuyết Sông Đông êm đềm của M. Sholokhov? 9 Tháng Tư, 2026
- Điếu văn bên quan tài của Jürgen Habermas 9 Tháng Tư, 2026
Danh sách liên kết
Chuyện “ngủ”
Truyện Đặng Xuân Xuyến
Vâng. Chuyện cũng lâu rồi. Ngày tôi còn bé lắm. Có lẽ bé hơn cu con nhà tôi bây giờ chừng ba, bốn tuổi.
Ngày ấy, lứa chúng tôi tồ lắm, đâu khôn ranh như lũ trẻ bây giờ. Tôi là thằng được coi là ma lanh nhất nhóm nhưng vẫn nhiều ngù ngờ, vẫn tin con trai con gái nếu có tình cảm với nhau thì chỉ cần nắm tay nhau thôi là sẽ có em bé. Chả thế mà tối ấy, khi cái Kim trượt chân ngã xuống mương, tôi giơ tay kéo nó lên mà về nhà, cả đêm tôi mất ngủ. Tôi cứ lo ngay ngáy nhỡ cái Kim sinh em bé thì sao? Liệu tôi có bị bố đánh đòn vì tội tí tuổi đầu đã hư hỏng? Con Kim còn tệ hơn, cả đêm nó khóc vì sợ phải làm mẹ khi còn đang tuổi đến trường.
Sáng sớm, nó đã chạy sang nhà tôi, thút thít bắt đền nếu nó sinh em bé thì tôi phải cưới nó làm vợ. Nó sợ mang tiếng chửa hoang lắm. Tôi cũng lo nhưng vẫn liều an ủi:
– Chắc không có em bé đâu vì tớ cầm tay cậu hờ lắm. Tớ thấy bảo phải nắm tay thật chặt thì mới sinh được em bé.
Con Kim nghe vậy khóc rống lên:
– Chết rồi. Cậu nắm hờ nhưng tớ nắm chặt lắm. Không nắm chặt thì cậu kéo tớ lên thế nào được? Năm nay tớ mới mười hai tuổi rưỡi, làm mẹ thì xấu hổ lắm.
Tôi thần người ra vì sợ. Rồi mắng nó:
– Tất cả là tại cậu. Tự dưng lại trượt chân ngã xuống mương làm tớ phải kéo lên. Tớ không biết đâu. Cậu sinh em bé thì kệ cậu. Tớ không biết.
Con Kim càng rống lên khóc. Tôi càng bối rối.
Thằng Chủ từ đâu xuất hiện, câu được câu chăng, nó hỏi:
– Ai sinh em bé? Thằng Thi hay cái Kim?
Con Kim bảo:
– Bắt đền Thi đấy. Tớ không biết đâu.
Thằng Chủ hét toáng lên:
– Ối làng nước ơi thằng Thi làm cái Kim có em bé.
Tôi vội bịt mồm Chủ lại, hét to hơn:
– Thằng Chủ làm con Kim có em bé.
Chủ trố mắt nhìn tôi, lắp bắp:
– Tớ á?
Tôi bảo:
– Ừ.
Chủ gặng:
– Thật không?
Tôi bảo:
– Thật.
Chủ đuỗn mặt ra:
– Bao giờ?
Tôi nhìn Kim, cầu khẩn:
– Hôm nọ, Kim nhỉ?
Kim gật đầu, mếu máo:
– Ừ. Hôm nọ.
Chủ ngồi bệt xuống, thờ thẫn:
– Chết tớ rồi. Sao giờ tớ mới biết.
Rồi đứng dậy, thất thểu vừa đi vừa lẩm bẩm:
– Kim làm Chủ có em bé rồi, làng nước ơi…
***
Vâng. Ngày ấy chúng tôi ngây ngô lắm. Thế nên, cả Chủ, cả tôi, cả cái Kim đều tin là cái Kim sẽ có em bé. Chủ thì nghĩ do Chủ. Tôi thì nghĩ do tôi. Còn Kim thì lúc nghĩ do tôi, lúc lại cho là do Chủ. Chúng tôi họp bàn, tìm cách làm cho Kim không sinh được em bé.
Thằng Chủ, tưởng cù lần mà thông minh. Không biết nghe ai, nó đưa ra ý kiến:
– Tớ nghe bảo có chửa thì tránh đi lại, vận động nhiều để giữ thai, không bị long thai nên Kim vận động thật nhiều vào để long thai. Sẽ không sinh được em bé.
Kim hớn hở nhưng vội ngắn tũn mặt lại, vì Kim là con một, bố mẹ thoát ly, làm gì có việc để Kim làm. Bóp trán nghĩ mãi, Chủ vẫn là người thông minh nhất khi đưa ra ý tưởng:
– Nhảy dây. Đúng rồi. Kim chịu khó chơi nhảy dây, cũng là vận động nhiều đấy.
Thế là Kim sáng nhảy dây, trưa nhảy dây, chiều nhảy dây, tối nhảy dây. Tóm lại, cả ngày Kim nhảy dây. Được mấy ngày, nhảy hăng quá, Kim phải vào viện cấp cứu.
Kim nằm viện. Tôi và Chủ lo lắm. Thỉnh thoảng, Chủ lại thắc mắc:
– Này. Tớ với cậu giờ mà làm bố trẻ con thì thế nào nhỉ? Hôm qua, tớ vẫn còn tè dầm… Chẳng lẽ, sau này vừa làm bố vừa cai tè dầm?
Tôi lêu lêu Chủ, mười ba tuổi rồi còn tè dầm, nhưng bụng bảo dạ:
– Mình khác đếch gì nó, mấy hôm trước, cũng tè dầm…”
***
Không biết nghe ai, Thuận biết chuyện của chúng tôi, nhắn tôi đến nhà, Thuận bày cho cách. Tôi hăm hở rủ Chủ cùng đến.
Về vai vế thì tôi phải gọi Thuận là cậu xưng cháu nhưng Thuận khôn lắm, toàn gọi tôi là anh xưng em, rất ngoan, lại khen tôi đẹp trai, tôi sống tình cảm, tôi luôn luôn là số một, nghe sướng tai lắm, thích lắm… Thế là xay thóc, quét nhà, nấu cơm… những việc của Thuận hàng ngày, tôi trốn mẹ vào nhà thay Thuận làm hết.
Thuận giỏi ăn vạ, khóc nhè, mà khóc dai lắm, mất mỗi viên bi thôi mà Thuận có thể ê a khóc từ sáng tới trưa, ăn cơm xong lại mè nheo ăn vạ đến tối. Thế nhưng Thuận giỏi chuyện yêu đương lắm. Nghe đồn, Thuận biết cách nắm tay con gái mà không sợ sinh em bé.
Mấy lần, Thuận gạ, dạy cách cầm tay con gái thoải mái mà không sinh em bé, tôi mắng:
– Vớ vẩn. Tào lao…. nên không học, giờ thấy tiếc.
Gặp, Thuận bĩu môi nhìn tôi, kiêu lắm:
– Chết chưa. Đĩ sớm vào. Người ta gạ, bảo cho cách cầm tay con gái thế nào mà không có chửa thì lại mắng là tào lao, vớ vẩn. Giờ ân hận rồi chứ gì? Đây đếch còn hứng để dạy nữa. Mai, vào xay hết mấy bao thóc kia, hứng thì đây dạy cho. Thế. Nhé.
Thuận nguây nguẩy cái mông, đi vào, đóng sập cửa lại, nhìn rõ ức.
Chủ tức, chửi đổng:
– Mẹ. Ông kễnh. Về.
Tôi bảo:
– Chịu khó chiều ông kễnh này để lấy cách làm con Kim hết chửa rồi tính sau. Chứ … nó không bày cách thì tớ với cậu phải thay nhau làm chồng cái Kim à?
Chủ làu bàu:
– Ừ… Nhưng nhìn cái đít bọ ngựa của nó ngoay ngoáy như thế, tức. Mẹ. Ông kễnh.
***
Kim nằm viện ba ngày thì về.
Tôi kéo Chủ đến thăm dò, nghe ngóng. Chú Hải, bố Kim khen chúng tôi nhiều lắm, rằng “Các cháu bé vậy mà sống tình cảm”, rằng “Các cháu là bạn tốt của cái Kim”, rằng “Chú cảm động lắm”, rồi khen tôi đẹp trai kiểu thư sinh, lãng tử, sau này ối gái theo. Chú lại khen thằng Chủ đẹp trai kiểu lực điền, vạm vỡ, sau này, con gái nhà nào làm vợ thằng Chủ chắc sướng lắm, hạnh phúc lắm. Rồi chú nói, vài năm nữa, thằng nào thích làm con rể chú, nói với chú, chú sẽ gả cái Kim cho.
Chủ sốt ruột, cấu cấu tôi, ra hiệu nhanh nhanh chuồn. Đau quá, tôi nhăn mặt. Chú thấy vậy, hỏi:
– Thi sao thế?
Luống cuống, tôi bật ra câu ngớ ngẩn:
– Chú ơi! Kim sắp có em bé à?
Chú nhìn tôi, cười:
– Cô chú già rồi, không sinh em bé nữa.
Vừa lúc đấy, chú Kỷ Chủ tịch, từ ngõ vào, cất giọng nghiêm nghị:
– Ai vừa nói chuyện sinh đẻ thế? Chú Hải định sinh thêm em bé nữa à? Chết! Chết! Sao lại nói chuyện đẻ đái trước mặt mấy thằng trẻ con thế này? Rồi làm hỏng hết cả thế hệ tương lai của đất nước. Các cháu biết không. Con trai con gái, chỉ cần nắm chặt tay nhau lâu lâu là có chửa, sẽ sinh em bé. Như thế là mất tư cách đạo đức, như thế thì loạn xã hội, sẽ không ổn định được xã hội nên các cháu phải quán triệt tư tưởng…
Tôi vội “vâng ạ” rồi kéo Chủ chạy. Loáng thoáng nghe tiếng chú Hải:
– Dạ, đẻ đái gì đâu. Em mời bác vào nhà uống nước.
Rồi tiếng chú Kỷ oang oang:
– Này. Hai thằng kia. Con trai với nhau cũng không được nắm tay nhau như thế. Lâu, rồi biến thái, thành đồng cô cả lũ đấy.
Tôi vội buông tay. Chủ nhăn mặt, lo lắng:
– Này. Hôm nọ thằng Thuận cứ nắm tay tớ, tay cậu lâu như thế, không biết bọn mình có bị biến thái không nhỉ?
***
Thuận gửi thư, nhắn: “Thi ơi vào nhà Thuận. Có việc quan trọng lắm. Chuyện của Kim đấy.”.
Tôi hộc tốc vào nhà Thuận. Sốt ruột. Thuận bắt tôi xay hết ba bao thóc, quét dọn nhà ngang xong mới ê a:
– Chuyện của cái Kim, anh Thi đừng lo, em đảm bảo không có em bé đâu.
Tôi hỏi:
– Sao biết?
Thuận cười:
– Anh có ngủ với Kim đâu mà có em bé.
Tôi gật đầu:
– Ừ. Tớ chỉ kéo Kim đứng dậy thôi chứ chưa bao giờ ngủ với Kim.
Thuận cười cười:
– Anh biết ngủ với Kim là ngủ thế nào không? Như anh thỉnh thoảng ngủ với Thuận á? Không phải đâu. Như thế không phải là ngủ. Phải thế này này…
Thuận ghé tai tôi, thầm thì, thầm thì. Tôi toát mồ hôi:
– Thật à? Sao Thuận biết nhiều thế? Giỏi thế?
Thuận vênh mặt:
– Chuyện! Thuận là hạt giống đỏ mà. Anh đừng bép xép với ai nhé. Hôm nào, em bảo thằng Dậu, con chú Kỷ Chủ tịch dạy anh vài chiêu ngủ với gái mà không dính bầu. Thằng ấy giỏi khoản đấy lắm.
Tôi ngắc ngứ:
– Chắc gì thằng Dậu sẽ chịu bày cho tớ.
Thuận bĩu môi:
– Bố bảo nó dám không bày cho Thi. Bố nó lên chức Chủ tịch là do một tay bố em cơ cấu đấy. Dám cãi em á!
Tôi tủm tỉm, gật gật đầu, mơ màng…
Thuận bê thêm mấy bao thóc nữa, đặt cạnh cối xay, nheo nheo mắt nhìn tôi, cười…
***
Sáng sau. Tôi hẹn Chủ ra đầu làng nói chuyện.
Tôi kể lại lời Thuận khẳng định Kim sẽ không sinh em bé, nên Chủ đừng lo. Chủ đay đảy:
– Chắc không? Hay cậu bị thằng Thuận lừa. Rõ ràng, chú Kỷ Chủ tịch bảo con trai nắm tay con gái lâu lâu là có chửa? Mà cậu cũng nghe thấy còn gì? Chẳng lẽ chú Chủ tịch nói tào lao, nói láo?
Tôi bảo:
– Thật đấy. Tớ tin Thuận không lừa đâu.
Rồi tôi kể chi tiết những chuyện Thuận nói, Thuận mô tả, Thuận ví dụ. Chủ đỏ mặt, lấy tay che mặt, kêu lên:
– Eo ơi. Kinh. Cậu đừng kể nữa! Mất đạo đức lắm.
Rồi Chủ bực tức, đứng dậy, bỏ tôi ở lại, về.
Tối đấy, Chủ vào nhà Thuận, năn nỉ Thuận đưa sang nhà Dậu “bái sư học ngủ”.
Tôi nghe kể lại, tối đó, Chủ phải xay hết mười lăm bao thóc, Thuận mới gật đầu.
Hà Nội, 25.5.2017