Văn

Cương ơi, tạm biệt!

Vũ Thư Hiên Tin Vũ Huy Cương qua đời đến với tôi không đột ngột, nhưng vẫn làm tôi choáng váng. Không đột ngột…

Sinh mệnh (kỳ 2)

Tiểu thuyết Bách Mỵ   Dưới bóng ngày xa xưa, một bước chân đi qua, một giọng nói lướt qua, một tiếng gió, một…

Phòng đợi

Vũ Thư Hiên Chung cư tôi rặt người già. Hoạ hoằn mới nghe tiếng trẻ con. Gia đình đông con thường ở căn hộ…

Đời người sống đến bao lâu?

T.Vấn Cõi Người Ta – Tranh: Thanh Châu ▀Đối với con người, thế giới này là nơi tốt đẹp nhất để sống. (Walter Breuning)

Lại nhớ Nguyễn Chí Thiện

Vũ Thư Hiên (Để kỷ niệm bốn năm ngày mất của người bạn tù lận đận long đong – 2 tháng 10 năm 2012)

Văn Thợ Mộc

Vũ Thư Hiên Ngày, rồi đêm, rồi lại ngày, cứ thế nối tiếp nhau, dai dẳng, lê thê, không đếm được, không thể biết…

Phạm Tăng – người trong mây

Vũ Thư Hiên Một hôm, đang làm việc với nhà nghiên cứu văn học Thụy Khuê, tôi thấy trong phòng khách nhà chị có…

Tuân Nguyễn, kẻ mơ mộng

Hà Nhật Tuân Nguyễn Vào bệnh viện Chợ Rẫy thăm Tuân rồi đưa Tuân đến nghĩa địa Gò Dưa bên Thủ Đức, cúng “mở…

Từ Nguyên vẫn gió

Lê Minh Hà Chưa bao giờ trong đời tôi hẹn gặp một người chưa từng gặp, khi đã biết người đó không còn bao…

Gió từ Nguyên

Lê Minh Hà Tôi là người đến muộn. Với chữ của Đinh Vũ Hoàng Nguyên. Thì biết làm sao. Là đàn bà, lại còn…

Người hùng thầm lặng

Vũ Thư Hiên Tôi yêu những người anh hùng. Trong mắt tôi, anh hùng có nhiều loại. Có anh hùng trong một việc. Có…