Thơ Trúc Ty

Đoản thơ 28/3

 
ở nơi không hiện hữu         sự chết
hay ít ra      chỉ những manh mún
bung lên     từ đất đai     những búp tay
ngọ nguậy     níu trĩu bầu trời
mùi hương
                 đôi khi
                          kèm theo bụi phấn…
mục súc về chuồng cũng
ướt đẫm
                          một mùa sinh sôi.

Thi sĩ – Bọt
 
Mi chẳng có lấy một thập tự giá
Chẳng có lấy những cái đinh đ
Bọn chúng những kẻ ghét cái trò này
Đóng mi lên nóc của một giáo đường không tín đ
Mi kẻ tự chôn mình vào những khái niệm trắng
Lảm nhảm bùa chú
mọc ra từ những ảnh tượng xám.
 
 
 
Góc tối này
 
đêm đẩy ý nghĩ lên những chòm sao
rắc
chạm những hơi thở ngang…
ấy là tất cả những bí mật của đêm
mà em
hé lộ dưới ngọn nến tắt
 
tất cả những gì va vào sâu thẳm
đều dội lại bằng nước mắt
ấy-lời-của-Kẻ-Khuất-Mặt
 
các ngươi, quả thật các ngươi
mãi vẫy vùng trong vũng cô độc.
 



 
Cười khổ dưới thập tự giá
 
Ui chao
Những cái mặt trắng đá
Lấy gì vá lại đêm vỡ tan
 
Ngày trong suốt
Kẻ xin cơm dò đường…
 
Lời trích dẫn là:
Dưới ánh sáng này
Làm gì còn bọn khố rách…
 
Hun hút sâu. Ngõ hẻm
Lời kinh cầu đã dứt
Dưới ảnh tượng hí hoạ của Chúa
Bó gối
Cười buồn
 
 
 
Tịnh
 
mở miệng   niệm
trầm tư     Thiền
amitabha
a-mi-ta-bha
a-m-i-t-a-b-h-a
         cửa
cửa              cửa
         cửa
đâu là lối ra
đâu là lối ra
a mi ta bha
 



 
Phúc âm tháng sáu
 
Dậy đi em nhỉ   sáng   ánh sáng
và   gương mặt em
cùng một gam sáng
Không buồn nôn
 
Kể cả mầm sống này   hãy ban
cho nó một Ý- nghĩa   một
Tính-danh    một Hi-vọng
 
giờ khởi hành đã điểm
cả mầm sống này   hãy ban
cho nó     một chiếc áo đ
một chiếc ô xanh
giữa trời âm xám
 
 
 
 
Với em mèo nhỏ
 
Tai kiếp
Hay chỉ những biến cố
Như cái cây trong mùa gió nộ cuồng
Trụi lá. Trơ xương cốt
 
Này em… anh muốn nói…
Không. Không sao cả..
Vết thương. Và nỗi sợ hãi…
Đột ngột. Cơn gió lùa qua
Linh cảm… trỗi một mầm cây
 
Bốn bề là không khói
Gương mặt hằn gân đá xám.
 
 
 
 
Xác lửa hồn tro
            Tặng Hữu Thanh
 
Từ đâu vọng lại tiếng chiêu hồn
Phúc  âm sự linh hoá
Của ánh chiều vào chạng vạng
Vào ký ức bóng đêm
 
Ấy giờ con chim thiêng đắm mình trong lửa
Nó chính ngọn lửa
Chết và sống mãi ngọn lửa
Trầm ngâm lời khải huyền.
 
Ấy giờ mi nương vào bóng tối
Mi chính bóng tối
Vong ngã trượt ra bóng tối
Hư huỷ xác bóng thần linh
                      
Chưa từng tỏ mặt.
 
Ấy lời kín nhiệm
Cho nét mi nhuốm bệnh giữa đời xanh.
 
Bến Ngự, 6.2004
 
 
 
 
Nhật ký 17.07.05
 
Chúng ta viết
về những tháng năm này
những nếp nghĩ  chiếc thòng lọng   sự lánh đời
ngọn nến   hoa hồng  sương tuyết 
đường bụi bặm 
một chiếc lưới nhền nhện
                                       thõng xuống
 
                                       khi ấy  một khuôn mặt   hất lên
                                       hứng
                                       nước mưa
                                       để nuôi cá vàng trong chậu
 
nơi hẻo lánh
có hai kẻ      nhắm hoa cúc dại
trừ bữa      trợn mắt nhìn nhau
phá lên cười như hai kẻ điên
 
 
 
 
Của thơ S-XXI
 
Những ý nghĩ không đến đích
Câu thơ     gãy
vết cắt của nó
vết cắt của lưỡi dao
vô hình     nhưng đậm
trong não
chữ của nó là sự phản kháng
trên mặt phẳng bình lặng    câm nín
không thù hằn
nhưng phủ nhận
một cú       giật bắn người
ngay cả trong mơ
giấc mơ biển của cá đồng
 
một sự chung quyết
bắt đầu một khởi sự khác
 
 
 
Phi Phi
 
tưởng là màn sương mông lung
tưởng là đốm lửa buổi sớm
ký ức đang kéo sợi
khuôn mặt mi đó
u hiển trong một tấm gương, xa lạ…
 
 
 
 
Thụ cảm — tháng Tư
 
cũng mong một lần
cái chết, nhẹ như hơi thở
trong cơn sốt dài, trước sân bệnh xá
tôi cúi đầu
tẩm liệm những bông hồng
 
bây giờ, làm điều này thật dễ
nằm xuống, xuôi tay, thở hơi cuối cùng
quên từng vẻ mặt tuyệt vọng
và những ngày ảm đạm.
 
bây giờ , làm điều này thì đơn giản hơn
đứng dậy, cầm đèn, và đi vào bão

Comments are closed.